watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9196 Lượt

cho anh, hiểu anh có bản năng không tin tưởng người khác, hiểu anh dù làm chuyện gì cũng cân nhắc kỹ càng bởi dù sao anh cũng là người sống trên lưỡi dao. Chỉ cần anh thật lòng tiếp nhận cô, đáp lại tình cảm của cô, nguyện nỗ lực cùng cô nhìn về một hướng, cô sẽ chấp nhận sánh vai cùng anh vì một ngày mai của riêng họ.
Văn Lai vỗ tay, tiếng vỗ tay đốp đốp vang vọng khắp ngôi nhà: “Tốt lắm, cô vĩ đại thật đấy. Cô còn nguyện hy sinh vì người mình yêu nữa. Có câu đàn bà trong tình yêu đều biến thành kẻ ngốc, IQ bằng không. Quả nhiên câu nói này không sai”.
“Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghi ngờ Lục Tử Mặc sao?”
Nghi ngờ Lục Tử Mặc? Tại sao phải nghi ngờ anh? Cô quen anh từ lúc cô bị bắt cóc. Nhờ phúc của anh cô mới được đưa đi mê cung, và được cứu thoát. Tiềm thức của Sơ Vũ luôn cho rằng Lục Tử Mặc cố ý thả cô ở mê cung. Sau đó, cô tình cờ gặp lại anh ở lễ hội té nước, tự nguyện cứu anh là để báo ơn. Dần dần, hai người mới phát triển đến ngày hôm nay.
Tại sao phải nghi ngờ anh?
Văn Lai cúi đầu ngửi ngửi điếu thuốc trên tay: “Có lẽ Lục Tử Mặc mà tôi biết không giống người đàn ông của cô”, Văn Lai ngẩng đầu cười cười: “Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao Lục Tử Mặc đột nhiên có hứng thú với cô như vậy. Hắn còn xốc nổi đến mức tự dưng không biết bảo vệ bản thân. Không, kể từ lúc quen cô, hắn mới bộc lộ hoàn toàn nhược điểm của mình trước kẻ thù. Đây không phải là Lục Tử Mặc mà tôi biết”.
Sơ Vũ cảm nhận được ý tứ trong lời nói của Văn. Nhưng cô không muốn nghĩ sâu hơn. Phải bình tĩnh mới được, không biết Văn Lai nói với cô những điều này nhằm mục đích gì. Cô không thể dễ dàng tin lời hắn, càng những lúc như thế này càng phải trấn tĩnh.
Văn Lai nói xong, nhìn Sơ Vũ cười thâm hiểm. Tuy đã động viên bản thân, nhưng suy nghĩ của cô dưới sự dẫn dắt Văn Lai đi theo một hướng cô chưa từng nghĩ tới.
Đầu óc Sơ Vũ hỗn loạn, cô nhớ lại một số chuyện cô đã coi nhẹ và quên đi. Những chuyện này vốn là thắt nút chưa được tháo gỡ trong lòng cô. Giờ đây dưới những lời lẽ khiêu khích của Văn Lai, những thắt nút này dần dần hiện rõ, khiến cô khó chịu.
Chuyện đầu tiên xuất hiện trong đầu là cái chết của Tae.
Lục Tử Mặc chưa bao giờ phủ nhận cái chết của Tae không liên quan đến anh. Nhưng anh cũng không giải thích thêm. Lúc đó, Lục Tử Mặc để lại ấn tượng gì với cô?
Đúng rồi, kẻ máu lạnh đáng sợ.
Trên thực tế, cô không chỉ một lần có cảm giác tương tự về anh. Đáng sợ nhất là cái đêm mưa gió ở Chiang Rai, Lục Tử Mặc siết cổ tên sát thủ trong vườn hoa. Lúc đó do tình cảnh cấp bách, Sơ Vũ còn mơ hồ. Bây giờ cô nhận thức rõ, rốt cuộc cô sợ hãi điều gì.
Điều khiến cô sợ hãi chính là bản thân Lục Tử Mặc, một con người tàn nhẫn mà cô không thể nào hiểu nổi.
Nhớ lại lúc cô đi đảo Phuket du dịch, cô có báo cho ai biết đâu. Vậy tại sao cô lại bị truy sát? tại sao Lục Tử Mặc lại xuất hiện kịp thời để cứu cô?
Còn nữa, lúc cô bị Lục Tử Mặc giam giữ ở Hàng Châu, kẻ đến truy sát là ai? Hôm đó nhờ có sự giúp đỡ của Ba Dữ, cô và Lục Tử Mặc mới thoát thân từ trên sân thượng.
Nếu đúng như lời Văn Lai, tàn nhẫn máu lạnh mới là con người thực của anh, thì tại sao anh lại hết lần này đến lần khác xông pha vào chốn hiểm nguy để cứu cô?
Còn những kẻ muốn lấy mạng cô là vì nguyên nhân gì?
Nếu không xuất hiện những kẻ được gọi là “sát thủ” đó, không có chuyện anh bất tất cả để cứu cô, liệu trái tim cô có dần dần hướng về phía anh? liệu cô có cam tâm tình nguyện làm tất cả vì anh?
Đầu óc Sơ Vũ bị hỗn loạn bởi những ý nghĩ đến như phong ba bão táp.
Sơ Vũ nhớ lại phản ứng của Lục Tử Mặc khi bị Renault uy hiếp trên vùng biển quốc tế. Thậm chí khi cô bị họng súng đen ngòm chĩa vào ngực, anh cũng chẳng thèm chớp mắt một cái.
“Nhược điểm của tôi mà anh nhìn thấy, chính là nhược điểm tôi muốn cho anh thấy”.
Câu nói của Lục Tử Mặc lúc giết chết Renault phảng phất bên tai, nhưng bây giờ nó mang hàm nghĩa khác.
Đây có phải là bản chất thật sự của anh?
Nếu ngay từ đầu cô đã nằm trong kế hoạch của anh, thì có nghĩa đối với anh, cô chỉ là một con cờ mà thôi?
Vì vậy anh mới đóng cửa thế giới nội tâm không cho cô tiến vào.
Vì vậy anh mới chẳng thèm quan tâm việc cô đi hay ở?
Sơ Vũ càng nghĩ càng thấy trong lòng lạnh toát. Toàn thân cô bất giác run rẩy, khó khăn lắm mới giữ sắc mặt khỏi tái mét.
Sơ Vũ miễn cưỡng gạt bỏ những suy nghĩ đáng sợ trong đầu, cô nhướng mắt nhìn Văn Lai, bắt gặp ánh mắt châm biếm và thương hại của hắn. Ánh mắt dường như muốn nói với Sơ Vũ, bây giờ cô mới hiểu ra, liệu có phải muộn rồi không?
Có một tiếng động từ nơi xa thu hút sự chú ý của Văn Lai. Hắn lướt đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nở nụ cười lạnh lùng “Đến nhanh thật đấy”.
Đã biết đoàn xe quân đội chỉ là mồi nhử, tất nhiên Lục Tử Mặc và Ba Dữ cũng chỉ có những động thái giả vờ chứ không cần dính đến đối phương quá lâu, nhanh chóng thoát thân mới là quan trọng nhất. Vì vậy, Lục Tử Mặc quay về ngay cũng điều dễ hiểu. Văn Lai rút súng, nhẹ nhàng kéo chốt an toàn rồi đi về phía đằng sau Sơ Vũ, dùng thân cô để yểm hộ. Văn Lai thì thầm vào tai Sơ Vũ: “Đừng để chúng nhìn ra có điều gì bất ổn, hãy gọi Lục Tử Mặc vào nhà đi”.
Sơ Vũ cắn chặt môi, trong lòng vô cùng khẩn trương. Bên ngoài vọng đến tiếng tắt máy và tiếng mở cửa xe. Lục Tử Mặc và Ba Dữ xuống xe nhưng không đi ngay về phía ngôi nhà mà nấp mình sau chiếc xe. Hai người đàn ông mai phục ở tầng trên không có cơ hội hạ sát họ. Chỉ cần một tia nghi ngờ cũng sẽ dấu mình đã trở thành thiên tính của Lục Tử Mặc.
Hai người đàn ông trên tầng nhìn Văn Lai lắc đầu, biểu thị Lục Tử Mặc không nằm trong tầm ngắm. Văn Lai gí sát khẩu súng vào đầu Sơ Vũ, cất giọng lạnh lùng: “Bảo Lục Tử Mặc vào đây đi. Người đàn ông như vậy đáng để cô yêu sao? Cô vì hắn dâng cả mạng sống của mình. Kết quả thì sao? Cô chỉ là một phần trong kế hoạch của hắn. Đến nước này rồi cô vẫn định bảo vệ hắn sao?
Sơ Vũ vẫn cắn chặt môi, không nói một lời nào. Đột nhiên, chiếc điện thoại di động của Sơ Vũ bị Văn Lai tịch thu đổ chuông. Tiếng chuông bất ngờ vang lên trong căn phòng yên lặng khiến những người có mặt không khỏi giật mình.
Văn Lai nhìn chiếc điện thoại di động bị ném vào một bên, màn hình sáng nhấp nha nhấp nháy. Cũng giống như lúc phát tiếng chuông, điện thoại đột nhiên không còn tín hiệu gọi đến, trong phòng khôi phục bầu không khí yên tĩnh chết chóc. Sơ Vũ bất giác nín thở, đến mức lồng ngực cô đau nhức.
“Mẹ nó”.
Văn Lai chửi thề một câu. Sơ Vũ không lên tiếng, điện thoại không ai nghe. Chắc chắn Lục Tử Mặc sẽ đoán biết trong ngôi nhà có vấn đề. Lúc này, cô lâm vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
Văn Lai tháo chiếc mũ trên đầu Sơ Vũ, vo tròn rồi nhét vào miệng cô. Sau đó hắn lộn vài vòng về phía bộ bàn ghế cũ, dấu mình khỏi tầm mắt của Lục Tử Mặc.
Thần kinh của những người trong phòng căng lên như dây đàn, họ hồi hộp chờ đợi. Ngoài tiếng chuông điện thoại ban nãy, trong và ngoài ngôi nhà không có bất cứ tiếng động nào, khiến bầu không khí căng thẳng đến cực điểm. Ở trong phòng dường như chỉ nghe thấy tiếng thở và tiếng tim đập của mỗi người.
Từng giọt mồ hôi từ trán Văn Lai chảy xuống. Căn phòng đóng kính cửa sổ cửa ra vào. Ở một nơi không thông gió lúc thời tiết nóng bức quả là vô cùng khó chịu. Càng tồi tệ hơn, Văn Lai phát hiện, can xăng đổ ra sàn nhà sau một thời gian dài bốc hơi trong không khí tạo mùi hôi khó chịu. Hơn nữa, nếu ngôi nhà này bị đốt cháy, rất có thể bọn hắn và Sơ Vũ bị nhốt trong biển lửa.
Không, không chỉ có mùi xăng. Sắc mặt Văn Lai trở nên khó coi vô cùng, lẫn với mùi xăng…là cả mùi khí đốt thiên nhiên.
Văn Lai ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, làm động tác bịt mũi cho hai người đàn ông ở bên trên thấy, rồi lắc lắc khẩu súng trên tay. Hắn lại nhét khẩu súng vào bao đeo bên mình, ra hiệu cho hai tên đi kiểm tra. Lúc này, hai tên ở trên tầng cũng phát hiện ra chuyện bất bình thường, gật đầu với Văn Lai rồi tản ra đi tìm nguồn phóng khí thiên nhiên.
Văn Lai lộn trở lại bên Sơ Vũ, hắn rút con dao giắt bên mình kề vào cổ cô: “Người đẹp, bây giờ chỉ còn cách dùng cô làm con tin của tôi”.
Cùng lúc đó, cánh cửa ra vào của ngôi nhà bật mở, Lục Tử Mặc xuất hiện ngay trước mặt tất cả mọi người. Ánh mắt của anh dừng lại nơi Sơ Vũ đang bị trói ở giữa nhà. Anh chỉ liếc cô một giây, nhìn lên hành lang ở tầng trên rồi dừng lại phía sau Sơ Vũ: “Văn Lai, không ngờ anh phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy”.
Văi Lai cứng đờ người, sự xuất hiện đột của Lục Tử Mặc khiến các sợi dây thần kinh của hắn gần như đứt đoạn. Văn Lai giật mạnh tóc Sơ Vũ, khiến đầu cô ngả về phía sau. Do hắn dùng sức nên lưỡi dao sắc nhọn kề trên cổ Sơ Vũ ấn sâu vào lớp da cô, xuất hiện một vệt máu đỏ. Dòng máu đỏ từ từ chảy xuống dưới ánh dao sắc lạnh, kích thích tận đáy mắt Lục Tử Mặc.
Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc, cô không cảm thấy đau đớn. Toàn bộ cảm xúc của cô tập trung vào người đàn ông trước mặt. Những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau như cơn ác mộng đeo bám cô, khiến cô tê liệt.
Ánh mắt Lục Tử Mặc rời khỏi dòng máu đỏ. Anh đi vào trong nhà, thuận tay

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT