|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tình nguyện thiếu kiếm ít tiền một chút, chỉ hy vọng hai người có thể có nhiều thời gian gặp nhau. Mà cô cũng thử tự mình độc lập, lúc anh bận rộn, cố gắng tìm việc khác làm.
Cô vừa gửi tin nhắn như vậy, nói vậy anh lại vội vàng?
Đồ ngốc, lại không trách anh, làm việc của anh cho tốt đi, đừng để mất thời gian.
Gửi xong tin nhắn, cô buông di động, tiếp đón bạn học đến nhà.
“Đóa Hinh, sinh nhật vui vủ!”
“Cám ơn.” Cô cười nhận quà bạn học đưa, “Người đến là tốt rồi, còn mang quà làm cái gì, thực khách khí.”
“Đều đến nhà cậu tham gia tiệc, không mang theo quà sao được?” Bạn học kia nhìn về phía cô.
“Ai, nhà Đóa Hinh có tiền như vậy, cậu đưa chút quà như vậy, chỉ sợ người ta cũng không cần đâu?” Một thanh âm ghen tị vang lên.
Không khí lập tức lạnh xuống.
Bạn học tặng quà lạnh lùng liếc Hứa Tĩnh Á một cái, mắng câu “Bệnh thần kinh”, túm cánh tay Khang Đóa Hinh kéo đến một bên.
“Sao cậu lại mời cô ta?”
Khang Đóa Hinh cười khổ, “Mình không đặc biệt mời, thiệp mời dán trên bảng BBS của ban, cô ta muốn tới mình cũng không cản được .”
“Mình thấy cô ta căn bản là cố ý đến gặp bạn trai cậu.” Bạn học kia nói thầm, hiện tại tất cả mọi người biết Hứa Tĩnh Á thích bạn trai người ta, luôn chửi bới đối phương.
“Vậy chỉ sợ cô ta phải thất vọng rồi.” Kỳ thật Khang Đóa Hinh cũng nghĩ như vậy, nhưng không trực tiếp phụ họa.
“Cái gì, bạn trai cậu lại không đến tham gia tiệc sinh nhật của cậu?” Nhờ ơn Hứa Tĩnh Á, hiện tại tất cả mọi người biết Khang Đóa Hinh có người bạn trai khoa điện cơ đại học Z.
“Hư –” Cô xấu hổ trừng đối phương, trong chốc lát mới nói: “Đông Luân phải tăng ca, không có cách nào đến được , huống hồ ba mẹ mình cũng không biết chuyện chúng mình hẹn hò.”
“Vì sao không nói cho bọn họ, sợ ba mẹ phản đối sao? Làm ơn, điện cơ đại học Z, người con trai ưu tú như vậy, bọn họ còn phản đối cái gì ?”
“Cái này…… Bọn họ cảm thấy mình còn nhỏ.” Nhớ tới kiếp trước cha cô tức giận còn nói ra những lời nghiêm khắc, Khang Đóa Hinh trừ bỏ bất an ngoại, cũng có vài phần áy náy.
Đều là chuyện hơn mười năm trước, hiện tại nhớ lại ấn tượng vẫn vô cùng khắc sâu. Cho dù bây giờ cha cô thích Đông Luân, cô vẫn không dám để cho cha mẹ biết mình cùng Đông Luân đang hẹn hò.
“Hai mươi tuổi mà nhỏ, cậu không thấy lớp chúng ta có rất nhiều đôi đang hẹn hò sao?”
“Cha mẹ đều như vậy.” Kỳ thật hiện tại cô có thể hiểu tâm tình của cha mẹ lúc ấy, nếu con gái mình mới mười bảy, mười tám tuổi đã bị người ta ‘cướp mất’, cô khẳng định cũng sẽ không vui.
Cô biết Đông Luân tốt, nhưng lúc đó cha mẹ sao biết được?
Hai người lại hàn huyên một lát, sau có bạn học đến nói chuyện cùng Khang Đóa Hinh, cô cũng phải đi tiếp đón người khác.
Vì tiệc sinh nhật con gái hai mươi tuổi, vợ chồng Khang gia bỏ rất nhiều công sức, phòng trong phòng ngoài đều mời người bố trí, đồ ăn cũng đều tinh xảo ngon miệng, tất cả khách mời đều thực vui vẻ.
Party cao trào, là lúc bánh ngọt cao hai tầng từ phòng bếp được đẩy ra, khiến cho các nữ sinh thét chói tai.
“Oa, tuyệt!”
“Đúng vậy, siêu lãng mạn!”
Khang Đóa Hinh cũng thực kinh hỉ, cảm động lại vui vẻ ôm cha mẹ một cái, được mọi người vây quanh, cắt một đường trên bánh ngọt.
“Sinh nhật vui vẻ!” Các bạn học nhiệt liệt vỗ tay chúc phúc.
Thọ tinh* chỉ cần cắt một đường là được, còn lại phân bánh ngọt, vẫn giao cho người làm chuyên nghiệp bên cạnh xử lý, miễn cho cắt bung bét bánh ngọt.
*Thọ tinh: Nhân vật chính trong bữa tiệc
Khang Đóa Hinh cùng cha mẹ đứng ở bên bánh ngọt, mỉm cười nói lời cảm ơn với từng người tới tham gia.
Đến phiên Hứa Tĩnh Á, cô ta lấy một miếng bánh ngọt, sau đó giống như lơ đãng mở miệng hỏi: “Đúng rồi, Đóa Hinh, hôm nay là sinh nhật cậu, sao bạn trai cậu lại không tới?”
Cô ta nhịn nửa ngày, rốt cục vẫn hỏi.
“Bạn trai?” Hoàng Nhã Huệ rõ ràng ngẩn người, “Đóa Hinh khi nào thì có bạn trai ?”
Trong lòng Khang Đóa Hinh “ầm” một tiếng, âm thầm kêu không xong. Cô không nghĩ tới Hứa Tĩnh Á lại trực tiếp nhắc tới Đông Luân ở trước mặt cha mẹ cô.
“Bạn trai Đóa Hinh rất tài giỏi, học hệ cơ điện ở trường chúng cháu, anh ấy là Nguyễn Đông Luân.” Hứa Tĩnh Á cướp lời nói.
Có thể thi đỗ đại học Z, cô ta đương nhiên cũng không phải ngu ngốc, liếc mắt một cái liền nhìn ra biểu tình của bọn họ không thích hợp, lập tức nắm chắc cơ hội.
Lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Đông Luân, cô liền thích anh.
Cô không cần biết Khang Đóa Hinh có thể hận mình hay không, không cần biết bạn học có thể ghét mình hay không, cô tin tưởng chỉ cần có thể làm cho Khang Đóa Hinh cùng Nguyễn Đông Luân chia tay, mình còn có cơ hội. Mà hiện tại thoạt nhìn, thái độ của cha mẹ Khang Đóa Hinh dường như có thể là mấu chốt.
Nghe tới ba tiếng “Nguyễn Đông Luân”, vợ chồng Khang gia đều chấn động.
“Lại là đứa nhỏ kia……” Hoàng Nhã Huệ khinh lẩm bẩm.
“Gì? Thì ra các bác biết?”
“Đúng rồi, Đông Luân quả rất tốt.” Hoàng Nhã Huệ thuận miệng nói, trong lòng vẫn khiếp sợ.
Hứa Tĩnh Á còn muốn nói điều gì, nhưng lúc này phía sau đã có người đã mở miệng, “Hứa Tĩnh Á, cô đừng đứng ở kia chặn đường được không, mọi người đều chờ cô nha!”
Thế này mới làm cho cô ta tâm không cam lòng đi đến một bên.
Nhưng chấn động cô ta bỏ lại, đã khiến Khang gia nổi lên gió lốc —
“Con cùng thằng nhóc kia có quan hệ gì? Lúc nào bắt đầu hẹn hò?” Khang Hành Đình trừng mắt với con gái, trong giọng nói khó nén tức giận, xưng hô với Nguyễn Đông Luân cũng từ “Đông Luân” biến thành “Tiểu tử kia”.
Cũng mệt ông có thể nhẫn nhịn đến bây giờ, tích lũy ban ngày bất mãn, khi bữa tiệc kết thúc, đợi bạn của con đều rời đi, sau rốt cuộc cũng bộc phát ra.
Khang Đóa Hinh cắn cắn môi, “Sau khi lên đại học.”
Thế này cũng không tính là nói dối, quả thật là sau khi vào đại học cô mới cùng Đông Luân có vẻ giống người yêu.
“Hừ, hai đứa giấu diếm được lắm.” Một bên là con gái bảo bối của ông, một bên là người ông tận lực giúp đỡ, ông cũng không biết hai đứa đang hẹn hò?
“Ba, chúng con không phải cố ý gạt ba mẹ.” Cô cố lấy dũng khí nói, “Chúng con chẳng qua là……”
“Ba mặc kệ các con có lý do gì, lén lén lút lút hẹn hò đã hơn một năm, còn phải có người ngoài đến nói cho chúng ta biết chuyện này, chính là các con không phải.”
“Con xin lỗi.” Quả thật là bọn họ có lỗi, cô thừa nhận.
Vẻ mặt áy náy của con gái làm cho Khang Hành Đình có cảm giác buồn bực, ông sửng sốt một lát, mới nổi giận nói: “Nếu cảm thấy có lỗi, các con hiện tại chia tay cho ba.”
“Ba!” Tình cảnh này rất giống kiếp trước, lòng cô có chút hoảng, “Đừng như vậy mà? Đông Luân anh ấy đối xử với con tốt lắm…… Chúng con là thật lòng yêu nhau.”
“Thật tình yêu nhau? Con mới mấy tuổi, biết cái gì là tình yêu?”
“Ít nhất con biết anh ấy yêu con, làm cho con thay đổi rất nhiều, anh ấy là thật tình chân thành yêu con, đối xử với con rất tốt.” Một người đàn ông tự nguyện làm mọi chuyện vì cô, làm sao cô có thể hoài nghi tình yêu của anh? “Huống chi anh ấy giúp nhà chúng ta rất nhiều việc, con có thể thi đỗ đại học Z anh ấy không phải không có công, anh ấy ở công ty ba cũng cống hiến rất nhiều?”
“Khang Hành Đình ta cũng không sa đọa đến mức bán con gái cầu vinh!” Ông biết con gái nói đúng nhưng vẫn không thể chấp nhận hai tiểu bối ông tin yêu nhất là còn lén lút hẹn hò, cho nên cố ý xuyên tạc ý của cô.
“Ba, ý con không phải vậy, con chỉ muốn nói, anh ấy rất ưu tú, đáng giá để con tin cậy……”
“Ưu tú có cái rắm dùng, nó nửa điểm bối cảnh đều không có, học đại học phải kiếm tiền nuôi gia đình, còn có người mẹ bị bệnh ung thư cần viện phí khổng lồ, con đi theo nó làm sao có thể hạnh phúc?”
Cô vội vã giúp Nguyễn Đông Luân giải thích, “Bác Nguyễn lúc trước đã làm trị bệnh bằng hoá chất, tình trạng đã khôi phục, Đông Luân cũng đã sớm thanh toán tiền thuốc men, tiền căn bản không phải vấn đề, hơn nữa thân thể bác Nguyễn tuy không tốt, nhưng vẫn rất thương yêu con……”
“Tốt, cho nên con ngay cả bà ta cũng đã gặp qua?” Khang Hành Đình cười lạnh, trong lòng lại càng không thích, “Trách không được ngày nghỉ con cũng rất ít về nhà.”
Khang Đóa Hinh lúc này mới phát hiện mình nói sai rồi, ngập ngừng nói: “Con, con cũng chỉ là thay anh ấy làm chút gì đấy, anh ấy bình thường học hành, làm việc vất vả như vậy……”
“Tốt lắm, con không cần nói, tóm lại nếu con còn coi ba là ba con, thì ó chia tay đi!”
“Ông xã!” Hoàng Nhã Huệ ban đầu yên lặng không nói, nghe thấy chồng mình nói như vậy, nhịn không được nhíu mày, kéo ống tay áo của ông.
Nhưng Khang Hành Đình chỉ hừ một tiếng, rút ống tay áo về.
Tình cảnh bây giờ giống hệt kiếp trước làm cho Khang Đóa Hinh thất kinh nhìn cha mẹ.
Cô rất sợ, thật sự rất sợ.
Nguyễn Đông Luân tới như thuờng ngày, sau giờ học liền đến Khang Đức báo danh.
Năm nay anh học năm thứ tư, bởi vì lúc trước rèn luyện nhiều, bây giờ một học kỳ chỉ còn mười học phần, buổi sáng học xong bốn tiết, vội vàng cơm nước xong liền vào công ty.
“Hôm nay cậu còn dám tới?” Mới đi vào văn phòng, có đồng nghiệp quan hệ không tệ lắm với anh đứng lên, vẻ mặt lo lắng kéo anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




