|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
em lại tới đây?” Nguyễn Đông Luân ra khỏi phòng học nhìn thấy bạn gái, rất ngoài ý muốn, “Không phải bảo em đến thư viện chờ anh sao? Gần đây trời lạnh, chờ ở bên ngoài cẩn thận cảm lạnh.”
Anh kéo bàn tay có chút lạnh lẽo của cô, nhẹ nhàng xoa bóp.
Cô chỉ quyệt miệng trừng anh, rầu rĩ không nói lời nào.
“Làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái, hay là xảy ra chuyện không vui?” Nguyễn Đông Luân phát hiện cô không bình thường, lo lắng hỏi.
Thấy anh sốt ruột lo lắng vì mình, cho dù lúc trước Khang Đóa Hinh giận anh vô cùng, giờ phút này cũng đều tiêu tan hết.
Huống chi việc này thật sự không thể trách anh.
Tuy rằng chỉ cần nghĩ đến đến bạn cùng phòng của cô dám mơ ước người đàn ông của cô, thậm chí vì thế mà đá đểu chọc ngoáy cô, cô vẫn vô cùng không thoải mái.
“Không có gì, có chút khó chịu mà thôi.” Cô chủ động khoác tay anh, “Chúng ta đi ăn cơm đi.”
Lúc ăn cơm, Khang Đóa Hinh do dự thật lâu, cuối cùng vẫn ấp a ấp úng đem chuyện Hứa Tĩnh Á nói ra.
Không nghĩ Nguyễn Đông Luân lại thản nhiên nói: “À, vậy sao?”
“Sao anh lại lãnh đạm như vậy?” Cô có điểm bất mãn, “Chẳng lẽ anh đã phát hiện từ sớm?”
“Có biết hay không có gì khác?” Anh gắp lạc từ đĩa mình sang bát cô, lạc ở nhà ăn này vẫn là món cô thích nhất, “Anh không có khả năng đáp lại tình cảm của cô ta, cho dù biết cũng coi như không biết.”
“Cho nên anh thật sự đã biết từ trước?” Khang Đóa Hinh nheo mắt lại.
“Có chút cảm giác được.” Tại phương diện này anh cũng không hiểu lắm, nhưng hành động của Hứa Tĩnh Á thật sự rất rõ ràng, làm cho anh không muốn phát hiện cũng khó.
Nhưng anh thật ra rất ngoài ý muốn Khang Đóa Hinh còn trì độn hơn mình.
“Vậy mà anh còn không nói cho em biết?” Cô nhất thời tức giận đến muốn cầm lấy chiếc đũa gõ anh, nhưng tay giơ lên một nửa, lại đột nhiên nhớ tới một việc, “Đợi chút, chẳng lẽ chính là bởi vì chuyện này, cho nên anh không tới kí túc xá nữ chờ em?”
Anh không trả lời, nhưng biểu tình này xem như cam chịu.
Ý thức được bạn trai ngay cả lúc cô không để ý, cũng tự giác như vậy, tâm tình Khang Đóa Hinh đột nhiên trở nên vô cùng vui vẻ.
Kiếp trước cô canh cánh trong lòng, chính là Đông Luân cùng vị Vương thư ký kia rất gần gũi, mặc kệ cô kháng nghị như thế nào, anh cũng không chịu sa thải Vương thư ký, bởi vậy, phát hiện lần này trước lúc cô nhận ra anh đã bảo trì khoảng cách với những cô gái có ý đồ với anh, cô vô cùng vui vẻ.
Như uống mật, tươi cười của cô ngọt lên.
“Tốt lắm, đừng nghĩ nhiều như vậy, ăn một chút gì đi.” Lúc này Nguyễn Đông Luân nhìn lạc trong đĩa đều ở trong bát cô, còn thuận tay giúp cô gắp đi rau cần cô ghét nhất.
Cô gắp một viên lạc thơm lừng, “Anh sẽ chiều em đến mức mắc bệnh công chúa mất.”
“Chiều vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa,” Mặt anh không đỏ khí không suyễn.
* THIÊN KINH ĐỊA NGHĨA: lẽ bất di bất dịch; lý lẽ chính đáng; đạo lý hiển nhiên
“Còn vợ à, trước tiên em phải thuyết phục được cha mẹ em gả con gái đi cái đã!” Tuy trong lòng ngọt ngào, miệng cô vẫn trêu ghẹo, “Nhưng nói lại, vài ngày trước ba em còn khen anh đó! Nói ánh mắt anh vô cùng chuẩn, lúc trước làm cho công ty lời một khoản lớn.”
“Anh cũng chỉ bắt chước lời người khác, lấy ý tưởng bảy tám năm sau của kiếp trước ra dùng thôi.” Nguyễn Đông Luân kéo kéo khóe môi.
Kỳ thật anh cũng không hy vọng chính mình thường xuyên mưu lợi, lợi dụng tri thức tương lai ảnh hưởng thay đổi lịch sử, nhưng có khi quả thật cũng cần phải có chút biểu hiện, để lại ấn tượng tốt trước mặt Khang Hành Đình, bởi vậy anh ngẫu nhiên vẫn là mượn dung một chút sang kiến kiếp trước gặp được.
Dù sao vợ biến thành bạn gái không thể công khai, thật sự làm người ta buồn bực!
“Vậy cũng rất lợi hại, muốn em nhớ lại 10 năm trước, có sang kiến gì có thể mang ra sử dụng, em chịu.”
“Em cũng không phải thương nhân, không thể nhớ được là bình thường…… Đúng rồi.” Anh như là nghĩ tới cái gì, cầm lấy ba lô để ở ghế bên cạnh, lấy ra một quyển sổ tiết kiệm cùng con dấu giao cho cô, “Này cho em.”
Khang Đóa Hinh đối với thứ này cũng không xa lạ chút nào, kiếp trước ngày bọn họ kết hôn, anh cũng từng giao cho cô giống nhau như đúc.
“Cho em cái này làm gì? Chúng ta chưa kết hôn.” Mặt của cô bỗng nhiên đỏ ửng.
Một người đàn ông nguyện ý đem quyền tài chính giao cho vợ, đại khái giống như diều hâu tự cắt hai cánh, khẳng định thật sự yêu cô thật lòng mới làm được.
Thật lâu trước kia cô chỉ biết, người đàn ông này sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng anh thật sự yêu cô.
“Coi như giúp anh bảo quản đi.” Anh nhẹ nhàng ho một cái, cũng có vài phần ngượng ngùng.
Khang Đóa Hinh ôm mấy phần hứng thú cùng vui vẻ, lật đến tờ cuối cuốn sổ tiết kiệm, lại nhìn thấy con số trên đó, thiếu chút nữa sặc chết.
“Khụ khụ, này…… đây là không cẩn thận đánh sau một số 0 hay hai số 0? Hay là số lẻ đánh sai vị trí?” Cô trừng mắt nhìn con số kia, giống như đang nhìn quái vật.
Anh không phải gia cảnh thanh bần, dựa vào làm công sống qua ngày, trong nhà còn có mẹ bệnh ung thư cần rất nhiều tiền trị liệu sao? Nhưng mấy con số trong quyển sổ này làm cô choáng váng, đâu đầu hoa mắt?
“Em không mắt hoa, con số cũng không viết sai.”
Khang Đóa Hinh ngây người, giở về phía trước, trên đó quả thực viết ba chữ “Nguyễn Đông Luân”. Nếu số không đánh sai…… Chẳng lẽ trên đời có người thứ hai có tên này?
“Đừng đoán, đó thực sự là sổ tiết kiệm của anh.” Anh chỉ liếc mắt một cái là biết cô suy nghĩ cái gì.
“Anh, anh, anh sao lại nhiều tiền như vậy?” Cô hoàn toàn choáng váng.
Cho dù anh nhận một đống dạy kèm tại nhà, lại đi làm ở ‘Khang’, cũng không khả năng kiếm được nhiều tiền như vậy!
“Trở về gần hai năm, anh cầm tiền làm công đi đầu tư, buôn bán lời chút tiền trinh.” May mắn kiếp trước anh luôn rất nhạy cảm với thông, luôn luôn chú ý thị trường, nếu không cũng không có khả năng thu lợi kinh người như thế.
“Đây căn bản không phải tiền trinh mà thôi –” Cô vẫn thực khiếp sợ.
“Tóm lại em cứ cầm là được rồi.” Cô đem sổ tiết kiệm cùng con dấu đặt vào trong cặp.
Tâm tình Khang Đóa Hinh thực phức tạp.
Cô vẫn biết ông chồng nhà mình thực thông minh, kiếp trước nếu không phải tuổi còn trẻ đã phải nuôi cô cùng mẹ chồng sinh bệnh, sẽ không chỉ thành công có thế, mà nay anh đã có năng lực “Biết trước”, càng làm cho anh như hổ thêm cánh, trong hai năm ngắn ngủn kiếm được bằng này.
Nhưng cũng chỉ có Nguyễn Đông Luân anh mới có năng lực đó.
Hai năm trước cô cùng anh trở về, nhưng thành tựu lớn nhất trước mắt, cũng chỉ là thi đỗ hệ tiếng Trung đại học Z mà thôi, muốn cô nghĩ biện pháp kiếm tiền, cô chịu.
Nghĩ đến đây, Khang Đóa Hinh đột nhiên có chút bất an.
Lúc trước gả cho anh, hai người đều còn trẻ, anh hai bàn tay trắng, chỉ có cô biết chỗ tốt của anh.
Nhưng cô lại bắt đầu sợ hãi anh bây giờ, có thể lúc cô không chú ý, đã bay quá cao quá xa, khiến cho cô không đuổi kịp ?
Không nên không nên, cô tuyệt đối không thể để cho loại sự tình này phát sinh!
“Được rồi, sổ tiết kiệm của anh, em giúp anh bảo quản.” Khang Đóa Hinh cười, ôm chặt cái cặp có quyển sổ vào vòng, trong lòng càng kiên định phải nắm chắc ý nghĩ của anh.
Chuyện công ty, cô không thể giúp anh, đúng vậy, nhưng có thể xuống tay từ chỗ khác?
Anh luôn yên lặng làm rất nhiều chuyện vì cô, cũng là lúc cô nên trả giá.
Trong xe điện ngầm, Khang Đóa Hinh nghiêng đầu nhìn tờ giấy vẽ bản đồ đơn giản trong tay, cô là kẻ mù đường nên đã cố tình lên mạng tìm, để phòng ngừa lâu lâu mới ra cửa một lần, lại bị lạc đường.
Cô có chút khẩn trương chú ý từng nơi đi qua, sợ thất thần sẽ bỏ lỡ. Thật vất vả mới nghe thấy thông báo đã đến nơi trên loa, cô vội vàng xuống xe điện ngầm, sau đó ngây ngẩn nhìn nơi vừa thuộc lại vừa xa lạ này.
Thật lâu thật lâu rồi chưa tới nơi này, chắc phải 7,8 năm rồi? Lâu đến mức cô đã sắp quên đi như thế nào, trên thực tế lúc ấy cô cũng không đến được mấy lần.
Nhìn kỹ bản đồ, phân biệt phương hướng xong, cô đi ra trạm xe điện ngầm.
May mà nơi cô muốn đến dọc theo đường đi đều có biển chỉ dẫn, muốn lạc đường cũng không dễ, cô đi khoảng 7,8 phút, cuối cùng đến được trước cửa một bệnh viện.
Cô lên tầng, ôm mấy phần thấp thỏm không yên đi tới trước gian phòng bệnh, số phòng bệnh cô phải nói bóng nói gió thật vất vả mới biết được. Nhưng khi chỉ còn cách một cánh cửa, đột nhiên cô lại có điểm do dự có nên mở cửa hay không.
Thực xấu hổ, lúc trước đã quên lo lắng vấn đề này, cho tới bây giờ mới đột nhiên nhớ ra, nếu đối phương hỏi cô là ai, nên trả lời như thế nào?
“Vị tiểu thư này, xin hỏi có chuyện gì sao?”
Một giọng nói mềm mại dễ nghe vang lên, Khang Đóa Hinh quay đầu, liếc mắt một cái liền nhận ra đối phương chính là người mình muốn tìm.
“A……” Không nghĩ đột nhiên như vậy liền nhìn thấy người này, cô không kịp chuẩn bị tâm lý, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
“Gian phòng bệnh này chỉ có mình cô ở, cháu đi nhầm sao?” Diệp Cầm Mĩ vừa hỏi, vừa tò mò đánh giá cô gái mới mười mấy tuổi trước mắt này.
Khang Đóa Hinh lắc đầu, do dự không biết nên nói thân phận mình như thế nào. Nếu trực tiếp nói cô là con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




