|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hệ tiếng Trung?”
“Oa, anh rất lợi hại, làm sao mà biết được?” Đôi mắt cô gái kia sáng lên, cảm thấy nam sinh trước mắt thật đẹp trai, nhiệt tình, bỗng chốc trong lòng sinh ra vài phần ái mộ.
“Đóa Hinh cùng phòng với cô.” Anh chỉa chỉa Khang Đóa Hinh đứng bên.
“Đúng rồi, chả trách vừa rồi em cảm thấy có chút quen thuộc.” Người nào đó lúc này mới phát hiện thì ra đó là số phòng mình, cười gượng hai tiếng sau đó chào hỏi cô gái. “Xin chào, mình là bạn cùng phòng của cậu – Khang Đóa Hinh.”
“Mình là Hứa Tĩnh Á.” Cô gái nhìn cô một cái sau, lại rất nhanh chuyển tầm mắt về phía Nguyễn Đông Luân, “Xin hỏi anh là……”
Nguyễn Đông Luân không đáp lời, chỉ gọn gàng đem hành về phía phòng ngủ các cô.
“Anh ấy là Nguyễn Đông Luân, năm ba hệ điện cơ.” Khang Đóa Hinh cười nói tiếp, “Anh ấy rất quen thuộc trường học, nếu có vấn đề gì, cậu đều có thể đến hỏi anh ấy.”
“Thì
ra là đàn anh hệ điện cơ, thật lợi hại.” Vẻ mặt Hứa Tĩnh Á sùng bái.
Khoa nổi tiếng nhất đại học Z chính là điện cơ, khoa thương mại cũng rất tốt, khoa văn học tuy rằng không tệ, nhưng so với
hai khoa kia vẫn kém hơn một chút, lúc trước nếu Khang Đóa Hinh lựa chọn khoa thương mại, khẳng định bị loại đầu tiên.
“May mắn thi được thôi.” Nguyễn Đông Luân nhẹ nhàng bâng quơ nói, cũng không cảm thấy mình có gì lợi hại.
Kiếp trước lúc nào anh cũng chỉ biết, cố gắng là con đường duy nhất giúp mình có thể thoát khỏi cuộc sống nghèo khó.
“Hai người là anh em sao?” Hứa Tĩnh Á nhìn nhìn hai người.
Khang Đóa Hinh bật cười, “Mình họ Khang, anh ấy họ Nguyễn, sao có thể là anh em?”
Biểu tình của Hứa Tĩnh Á có chút thay đổi, cắn cắn môi lại nói: “Là họ hàng?”
Khang Đóa Hinh còn chưa đáp lời, Nguyễn Đông Luân liền mở miệng trước, “Tôi là bạn trai của Đóa Hinh.”
Kỳ thật nếu có thể, anh càng muốn nói là chồng, đáng tiếc kiếp này bọn họ còn chưa kết hôn.
Hứa Tĩnh Á đang muốn tiến thêm một bước tiếp cận đàn anh, lúc này sắc mặt cứng đờ, khẩu khí không được tốt nói: “À, mới mười tám tuổi đã có bạn trai sao?”
Ngữ khí kia thật chua, Khang Đóa Hinh luôn luôn trì độn cũng nghe ra, cô không hiểu mình có chỗ nào đắc tội đối phương, chỉ có thể xin giúp đỡ của Nguyễn Đông Luân.
“Tôi cùng Đóa Hinh đã quen mười mấy năm.” Bỏ hành lý vào phòng, sau đó Nguyễn Đông Luân liền xoay người, cầm tay bạn gái, “Xin lỗi, chúng tôi còn chuyện khác cần làm, về sau Đóa Hinh còn nhờ cô chiếu cố nhiều hơn.”
Anh cảm giác ra Hứa Tĩnh Á không thiện cảm với bạn gái, mà anh cũng không muốn nói chuyện với cô ta. Bởi vậy sau khi thu xếp xong, liền kéo Đóa Hinh rời đi.
Cuộc sống đại học của Khang Đóa Hinh, ngay tại lúc lòng cô tràn đầy chờ mong đã bắt đầu.
Sống hai kiếp, nhưng đây là lần đầu cô học đại học, cảm xúc đương nhiên đặc biệt khác lạ.
Trong khi mọi người sau khi thi xong, thật vất vả thoát ly cha mẹ, các sinh viên vội vàng tham gia các buổi tiệc hữu nghị, cô lại xếp đầy thời khoá biểu của mình, còn đi dự thính một ít chương trình học mình cảm thấy hứng thú, vô cùng phong phú.
Nhân duyên của cô ở trong trường học cũng không tệ lắm, tuy không phải người vô cùng hoạt bát, biết làm nóng không khí, nhưng bên ngoài dịu dàng hiền lành, người bên cạnh có khó khăn, cô cũng sẽ hết sức giúp đỡ trong phạm vi năng lực, bởi vậy quan hệ cùng các sinh viên khác đều rất tốt.
Chỉ trừ bỏ một người, đó là bạn cùng phòng của cô, Hứa Tĩnh Á.
Kỳ thật bọn họ vẫn có thể nói chuyện, ngẫu nhiên cũng ăn cơm cùng nhau, ở mặt ngoài cũng không có chỗ nào xích mích, nhưng Hứa Tĩnh Á thỉnh thoảng sẽ nói cô vài câu, khiến cô không biết nên đáp lại như thế nào.
Khang Đóa Hinh làm bà chủ gia đình mười năm, mười tám tuổi cắt đứt với cha mẹ, mẹ chồng mất sớm, chồng cô cũng không thường xuyên ở nhà, lại không có con, mười năm kia, có một đoạn thời gian rất dài cô đều ở một mình. Sau đó cũng bởi vì rất cô đơn, mới có thể giận chồng luôn ném cô ở nhà một mình, ra nước ngoài đi công tác.
Bởi vậy cô không am hiểu kết giao với người khác cho lắm, người bên ngoài đối tốt với cô, cô tất nhiên là tận lực báo đáp, nhưng nếu người ta không tốt, cô cũng không biết cải thiện như thế nào.
Nếu không biết thì làm sao bây giờ, vậy mặc kệ đi! Đây là triết học nhân sinh của Khang Đóa Hinh, cho nên cô cũng sẽ không nghĩ phải làm như thế nào để cải thiện quan hệ cùng Hứa Tĩnh Á.
Nhưng phòng ngủ chỉ có hai người, bình thường khó tránh khỏi có chút phức tạp.
“Sao lại rầu rĩ như vậy ?” Một bàn tay đột nhiên vỗ về đầu cô.
Khang Đóa Hinh ngẩng đầu, nhìn thấy Nguyễn Đông Luân thân thiết nhìn mình.
“Hôm nay tiết đầu em đến muộn 10 phút,” Cô buồn bực cắn khoai tây chiên. Lúc này bọn họ đang ngồi cửa hàng ăn nhanh, vừa hẹn hò vừa đọc sách.
Cô không thích muộn, cảm giác rất không tôn trọng giáo viên, mỗi lần học được một nửa, thấy có người mở cửa vào phòng học, cô sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng hôm nay cô lại làm chuyện chính mình không thích , bởi vậy tâm tình không tốt.
“Sao lại muộn, không phải bình thường em đều đến sớm sao?” Nguyễn Đông Luân biết thói quen của cô.
“Tĩnh Á tắt đồng hồ báo thức của em.” Cô quyệt miệng.
Kỳ thật cho dù không có đồng hồ báo thức cô cũng sẽ rời giường đúng giờ, nhưng đêm qua ‘tiểu hồng’ đến, thân thể không thoải mái, lúc bừng tỉnh đã là tám giờ.
Nguyễn Đông Luân hơi hơi nhíu mi, “Cô ta không gọi em?”
“Không.” Cô biết Hứa Tĩnh Á không có nghĩa vụ gọi mình dậy, nhưng không thích hành vi tắt đồng hồ báo thức của cô, không nói một tiếng đã rời đi.
“Đừng để cho việc nhỏ này khiến em không vui, thân thể cũng không thoải mái, anh nghĩ thầy giáo cũng không trách.” Kết hôn mười năm, anh đương nhiên biết được khi cô đau bụng kinh khó chịu đến mức nào, may mà anh có thói quen đặt thuốc giảm đau của cô ở trong lúc, lúc này lấy ra.
Khang Đóa Hinh than thở với tay cầm cốc, uống một ngụm hồng.
“Đợi chút, uống thuốc sao có thể uống cái này?” Anh lập tức ngăn cản cô, đứng dậy nói: “Anh đi lấy nước.”
Cô “ực” một tiếng nuốt hồng trà vào cổ, “Không cần phải phiền toái như vậy chứ?”
Dù sao cuối cùng cũng đều vào bụng mà thôi, nước hay hồng trà thì có khác gì?
Nhưng những chuyện có liên quan đến cô thì Nguyễn Đông Luân vô cùng kiên quyết, anh không nói thêm gì, trực tiếp xuống lầu hỏi nhân viên lấy nước.
Thừa dịp bạn trai xuống lầu, Khang Đóa Hinh cúi đầu đọc lại vở ghi hôm nay.
Cô cảm thấy cái gọi là bốn năm đại học, căn bản chỉ tồn tại cho những trường khác , đa số khoa hệ tốt nghiệp đại học Z áp lực vẫn đang rất lớn, so với trung học còn kinh khủng hơn, không chú ý sẽ trượt.
Cô không phải thiên tài, bởi vậy luôn luôn nơm nớp lo sợ.
Khi chén nước đặt ở trên bàn cô, Khang Đóa Hinh ngẩng đầu, đã thấy sắc mặt bạn trai không tốt lắm.
“Sao vậy?” Cô trực tiếp hỏi.
Anh không nói gì, mặt nặng mày nhẹ ngồi xuồng.
Sau đó Khang Đóa Hinh mới phát hiện phía sau anh là bạn cùng phòng của cô.
“Tĩnh Á?” Cô kinh ngạc kêu: “Cậu cũng đến đây ăn cơm à?”
“Không được sao?” Hứa Tĩnh Á nhíu mày.
“À, mình không có ý đó.” Cho dù không thích buổi sáng cô ta không gọi cô dậy, nhưng Khang Đóa Hinh cũng không muốn vì việc này mà bực mình.
Linh hồn của cô đã sắp ba mươi tuổi, so đo cùng tiểu nữ sinh làm gì?
“Không ngại mình ngồi cùng hai người chứ?” Hứa Tĩnh Á mở miệng nói, lại không thật sự hỏi ý kiến, trực tiếp kéo ghế dựa bên cạnh ngồi xuống, “Không nghĩ lại khéo như vậy, lại gặp được đàn anh ở chỗ này!”
Cô ta xem nhẹ Khang Đóa Hinh, cũng không biết là có ý gì.
Bọn họ vốn chọn chỗ dành cho hai người ngồi, thêm một người, mặt bàn lập tức có vẻ chật chội.
“Xin lỗi, nhưng tôi không thích.” Nguyễn Đông Luân đã mở miệng, “Phiền cô đổi chỗ khác”
“Cái gì?” hiển nhiên Hứa Tĩnh Á không nghĩ tới sẽ bị cự tuyệt gọn gàng dứt khoát như vậy.
“Tôi và Đóa Hinh đang nói chuyện, chỉ sợ không tiện.”
Bọn họ có ở thảo luận chuyện gì sao? Khang Đóa Hinh hồ nghi nhìn bạn trai, nhưng không mở miệng.
Dù sao bọn đanh hẹn hò, đột nhiên thêm một người không thân quen, quả thật có chút không tiện.
“Em cùng Đóa Hinh là bạn cùng phòng, hai người nói chuyện gì em không thể nghe ?” Hứa Tĩnh Á trừng lớn mắt, hoàn toàn không có ý rời đi, thậm chí còn quay đầu nhìn phía Khang Đóa Hinh, “Gặp sắc quên bạn sao?”
Khang Đóa Hinh cảm thấy Hứa Tĩnh Á rất kỳ quái, có khi xa cách, có khi lại quá đáng nhiệt tình, đặc biệt mỗi lần nhìn thấy cô cùng Đông Luân, đều chen chân vào, làm cho cô có chút khó hiểu.
“Cho nên phương thức cô đối đãi với bạn cùng phòng chính là tắt đồng hồ báo thức của cô ấy, lại không gọi cô ấy rời giường?” Nguyễn Đông Luân quét cô liếc mắt một cái, nhàn nhạt hỏi.
Anh thật sự không có hảo cảm với cô gái này, nếu cô ta không phải bạn cùng phòng của Đóa Hinh, anh căn bản sẽ mặc kệ.
Hứa Tĩnh Á nhất thời thay đổi sắc mặt, “Làm ơn, nói như thể em cố ý hại cô ấy đi học muộn không bằng? Em thấy cô ấy không thoải mái, sợ ầm ỹ, cho nên mới tắt đồng hồ báo thức, để cô ấy không cần đi học, ở phòng nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong cô ta trừng mắt nhìn Khang Đóa Hinh, giống như trách cứ cô ác ý hại.
“Vậy thật sự cám ơn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




