|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cô.” Nguyễn Đông Luân ôn hoà nói, sau quay đầu nhìn bạn gái vừa uống thuốc giảm đau, “Mau ăn nốt đi.” Ăn nhanh còn chạy lấy người.
“Đúng rồi, đàn anh. Sao gần đây không thấy anh đứng dưới kí túc xá nữ chờ Đóa Hinh, không phải hai người cảm tình phai nhạt đấy chứ?” Hứa Tĩnh Á dùng ngữ khí vui đùa hỏi. Ánh mắt lại dao động giữa hai người.
Dù Khang Đóa Hinh luôn hiền lành, cũng nhịn không được nhíu mi, “Có người quy định nhất định phải hẹn ở đâu sao?”
Cô rất không thích Hứa Tĩnh Á thường thường đá xoáy chuyện của cô cùng Đông Luân, đây cũng là nguyên nhân cô không thể coi Tĩnh Á như bạn bè.
“Mình chỉ tò mò thôi!”
Dùng hai chữ ‘tò mò’ này là có thể dò hỏi chuyện riêng tư của người khác sao? Khang Đóa Hinh không cho là đúng.
“Chúng tôi không muốn gây chú ý, cho nên không hẹn ở nơi có nhiều người.” Nguyễn Đông Luân đã mở miệng, “Lần sau đừng nói loại chuyện này nữa.”
“Cái gì, chỉ đùa một chút không được sao?” Hứa Tĩnh Á bất mãn nói thầm, “Hơn nữa hẹn hò thì hẹn hò, vì sao muốn giấu, chẳng lẽ còn muốn bắt cá hai tay sao?”
“Tĩnh Á, cậu rốt cuộc có cái gì bất mãn, vì sao luôn muốn chúng tôi chia tay?” Khang Đóa Hinh rốt cục tức giận.
Hứa Tĩnh Á sớm biết cô cùng Nguyễn Đông Luân hẹn hò từ lâu, mà hẹn hò là chuyện của hai người, không tất yếu phải nói cho mọi người, nhưng không có nghĩa là bọn họ không yêu nhau, Hứa Tĩnh Á dùng danh nghĩa “Quan tâm”, đi xem xét châm chọc, làm cô thực không vui.
“Khang Đóa Hinh, mình là đang giúp cậu mà! Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu trông coi anh ấy, không cho anh ấy có cơ hội phát triển ra phía ngoài.”
Cái gì mà phát triển? Khang Đóa Hinh cảm thấy bạn cùng phòng quả thực rất khó hiểu, chuyện tình cảm của cô liên quan gì đến cô ta?
“Cảm ơn đã quan tâm, nhưng mà mình nghĩ không cần.” Cô tức giận nói: “Nếu Đông Luân muốn phát triển bên ngoài, mình sẽ thành toàn cho anh ấy.”
“Em đừng mơ bỏ anh.” Nguyễn Đông Luân nhịn không được liếc nàng một cái, thấy nàng rốt cục ăn xong miếng khoai tây chiên cuối cùng, lập tức thu dọn bàn ăn, “Được rồi, ăn xong rồi, chúng ta đi thôi!”
“Này, sao hai người đi nhanh như vậy, không phải muốn đọc sách sao?” Hứa Tĩnh Á gọi.
Cô ta nghe được bọn họ có thói quen hẹn ở cửa hang ăn nhanh đọc sách, mới đến.
Nhưng Nguyễn Đông Luân mặc kệ cô ta, mà Khang Đóa Hinh cũng bị lời của cô ta khiến cho tâm trạng không tốt, bởi vậy cũng không nói gì, liền cùng Nguyễn Đông Luân rời đi.
“Thật sự là người kì lạ.” Đi ra cửa hàng ăn nhanh, Khang Đóa Hinh nói thầm.
“Về sau ít qua lại cùng cô ta thôi.” Nguyễn Đông Luân thản nhiên nói, “Trong phòng nếu có gì có vẻ riêng tư thì khóa kỹ, đừng để cô ta động vào.”
Khang Đóa Hinh sửng sốt, “Vì sao?”
Nguyễn Đông Luân hơi hơi nhíu mi, có điểm muốn nói, cuối cùng vẫn không nói ra miệng, chỉ nói: “Không thể không đề phòng người ngoài, cô ta cũng không thân thiện gì, em vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt.”
“Nói như vậy cũng…… Được rồi.” Cô nghĩ nghĩ, mới giận dữ nói: “Đáng tiếc học kỳ sau không thể đổi ký túc xá, vẫn phải ở cùng phòng với cô ấy.”
Phòng ngủ hai người phiền toái ở chỗ đó, bạn cùng phòng không tốt, sẽ không còn ai chơi cùng.
“Chính en châm chước đi, nếu không được, về nhà ở cũng được.” Dù sao trường học mặc dù có quy định trọ ở trường, nhưng không có chế độ điểm danh, vẫn đầy người chuyển ra bên ngoài ở. “Nhưng về sau tới tìm anh, đừng để cho cô ta biết.”
“Anh nghĩ rằng em không muốn sao.” Cùng bạn trai hẹn hò lại có cái bóng đèn đi theo, cô đương nhiên không muốn, nhưng cô càng không thể về nhà ở, như vậy thời gian cô ở chung cùng Đông Luân sẽ càng ít.
Kỳ thật không chỉ là vấn đề có thích hay không thôi đâu, Nguyễn Đông Luân thầm nghĩ, nhưng mà quên đi, vẫn đừng nên nói ra làm cho cô phiền lòng.
Trước hết cứ như vậy đi.
“Đóa Hinh, vừa rồi có một đoạn, thầy giảng mình nghe không hiểu lắm, cũng không ghi kịp, có thể cho mình mượn vở xem một chút không?”
Khang Đóa Hinh ngẩng đầu, phát hiện là một nam sinh cùng lớp, liền cười nhẹ, “Đương nhiên có thể, nhưng không chắc mình có ghi phần cậu cần đâu.”
Nàng cởi balô trên lưng, lấy laptop, đưa phần vừa học cho hắn xem.
“Cám ơn, Đóa Hinh cậu thật tốt.” Nam sinh nhìn cô, tươi cười sáng lạn.
“Không cần khách khí……” Cô cũng thật cao hứng có thể giúp đối phương.
“Đóa Hinh, mình muốn mượn ghi chép phần bốn.” Hứa Tĩnh Á đã đi tới.
“A.” Cô khó xử, “Để lần sau mình cho cậu mượn được không? Hôm nay mình cho Duy Quân mượn.”
Tuy rằng cô không thích Hứa Tĩnh Á, nhưng yêu cầu nhỏ như vậy cũng sẽ không cự tuyệt.
Sắc mặt Hứa Tĩnh Á lập tức trầm xuống, “Mình là bạn cùng phòng của cậu, sao cậu có thể cho người khác mượn cũng không cho mình mượn trước?”
Bạn cùng phòng nên có đặc quyền sao? Khang Đóa Hinh nghĩ thế nào, cũng không cảm thấy giao tình hai người tốt đến tận mức đó.
Lâm Duy Quân có điểm nhìn không được, nhịn không được mở miệng, “Hứa Tĩnh Á cậu như vậy là không đúng, Đóa Hinh đã đưa ghi chép cho mình mượn trước, đương nhiên là chờ mình xem xong lại cho cậu mượn.”
Hứa Tĩnh Á liếc hắn một cái, “Thành tích của cậu tốt như vậy, còn cần mượn ghi chép của cô ấy sao, không phải chỉ là để tìm cớ nói chuyện với cô ấy đấy chứ?”
Đúng, cô ghen tị, rõ ràng Khang Đóa Hinh không phải đặc biệt xinh đẹp, vì sao mọi người đều thích cô ta?
Tuyển làm cao phiếu được tuyển, khi phân tổ mọi người đều tranh cô ta, luôn có người hỏi mượn bài tập, ghi chép của cô ta, cô nhìn thế nào cũng không vừa mắt.
“Cậu đang nói cái gì?” Lâm Duy Quân nhíu mày, “Mọi người đều biết Đóa Hinh đi học chăm chỉ, ghi chép cẩn thận, cậu không phải cũng vì vậy mới mượn cô ấy sao, sao tôi lại không thể mượn?”
Hứa Tĩnh Á lại lạnh lùng nhìn phía hắn, “Cậu muốn theo đuổi Đóa Hinh? Thực xin lỗi, cô ấy đã có người yêu, cậu từ bỏ đi đi!”
“Cậu thật kì lạ, tôi chỉ mượn ghi chép của cô ấy, chuyện cô ấy có bạn trai hay không đâu có liên quan gì tới tôi?”
“Tốt lắm tốt lắm, trước hết như vậy đi.” Khang Đóa Hinh bất đắc dĩ đưa ghi chép mấy phần trước cho Hứa Tĩnh Á, sau đó quay đầu nói với Lâm Duy Quân: “Duy Quân, cậu xem xong thì đưa cho Tĩnh Á, mình đi trước.”
Cô cũng không muốn trở mặt cùng bạn cùng phòng, nhưng hơn phân nửa học kỳ này, cô càng ngày càng không chịu nổi cách nói tàng đao củaHứa Tĩnh Á, hơn nữa luôn nhằm vào chính cô, thật không hiểu làm sao chọc tới cô ta.
Khang Đóa Hinh bước nhanh ra khỏi phòng học, biết Đông Luân tiết sau còn có khóa, quyết định trước đi thư viện chờ anh, còn phải đề phòng Hứa Tĩnh Á lại đi theo.
“Khang Đóa Hinh.” Đi đến một nửa, phía sau có người gọi cô.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy một đàn chị cùng khóa, nhưng cô chỉ nhận ra diện mạo đối phương, không biết tên.
“Đàn chị có chuyện gì sao?” Cô lễ phép nhìn đối phương gật đầu.
“Em muốn đến thư viện?”
“Vâng.”
“Cùng đi?”
Cô có chút do dự, “Nhưng em hẹn ăn cơm trưa cùng người khác, sẽ chỉ ở bên trong chờ 1 tiết mà thôi……”
“Không sao.” Đàn chị kia bước nhanh đi theo, cùng cô sóng vai đi, “Cùng bạn trai hẹn ăn cơm trưa?”
“Sao giống như toàn thế giới đều biết vậy ?” Khang Đóa Hinh cười khổ, rõ ràng cô muốn giấu.
“Bạn cùng phòng của em hết sức giúp em tuyên truyền .” Ngay cả thực tập sinh như cô còn nghe qua vài lần. “Cô ta nói muốn giúp em coi chừng bạn trai, vừa vui vẻ kể nhìn thấy bạn trai em cùng nữ sinh khác đi cùng nhau gì gì đó, không phải sao?”
Khang Đóa Hinh vô cùng bất đắc dĩ thở dài, “Em thật không biết Tĩnh Á suy nghĩ cái gì.”
Ở đại học vốn có cả nam lẫn nữ, đâu thể nào không tiếp xúc cùng người khác phái được? Không biết Hứa Tĩnh Á để ý hai người bọn họ như vậy làm gì?
Đàn chị kia đột nhiên cười ra tiếng, “Chị nói này đàn em, em thực không hiểu hay là giả không hiểu? Cô ta đang ghen tị với em đó!”
“Em có cái gì tốt mà ghen tị ?” Khang Đóa Hinh không thể hiểu, “Thành tích không đứng đầu, cũng không phải nữ sinh xinh đẹp nhất lớp, cô ấy muốn tìm người ghen tị, cũng không nên nhằm vào em.”
Đàn chị nhún nhún vai, “Ai biết? Có lẽ là nam sinh cô ta thích thầm mến em.”
“Trừ bỏ bạn trai em, em sẽ không yêu ai khác.” Mười mấy năm ở chung, bọn họ trong lúc đó trừ bỏ tình yêu, còn có loại tình cảm khác càng khắc sâu, cô không nghĩ có ai khác có thể thay thế được, huống hồ tâm trí cô sắp ba mươi tuổi, sau có thể thích lũ sơ mao đầu tiểu tử mới hơn hai mươi chứ?
“Cũng có khả năng người cô ta thích chính là bạn trai em.”
“Cái gì?” Khang Đóa Hinh kinh ngạc dừng bước.
“Ha, xem em khẩn trương kìa, kỳ thật chị tùy tiện nói mà thôi.”
Không, đàn chị vừa nói như vậy, cô bỗng nhiên cảm thấy rất có khả năng.
Khang Đóa Hinh nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, Hứa Tĩnh Á nghe được cô cùng Đông Luân hẹn hò ngữ khí ghen ghét, nhớ tới chuyện chung phòng hơn phân nửa học kỳ, Hứa Tĩnh Á luôn cố ý vô tình hỏi chuyện về Đông Luân, nếu không chính là hỏi khi nào bọn họ hẹn hò, cứng rắn la hét muốn đi cùng……
Lòng của cô giống như nghẹn cái gì, vô cùng không thoải mái.
“Ngại quá, đàn chị, em đột nhiên nhớ còn có việc, sẽ không đi thư viện nữa!” Cô vội vàng xin lỗi đối phương, xoay người chạy tới học viện điện cơ.
“Đóa Hinh, sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




