|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thứ tư lên máy bay, chủ nhật về.
“Vâng, em biết rồi.” Khang Đóa Hinh gật gật đầu, không có phản ứng gì tiếp tục ăn đồ ăntrong bát.
“Em…… Không giận?” Nguyễn Đông Luân cực kỳ ngạc nhiên.
“Sao phải giận?” Cô hỏi lại.
“Lúc trước em…… Không phải rất ghét anh đi công tác sao?” Anh nhớ rõ kiếp trước chỉ cần mình nói đi công tác, cô cũng sẽ cáu cãi nhau một trận, thậm chí còn chiến tranh lạnh với anh.
Khang Đóa Hinh ngẩn ra, sau mới lẩm bẩm nói: “Em không thích, không có vợ nào lại thích chồng lúc nào cũng không ở nhà? Nhưng đây là công việc của anh, anh vẫn vì tương lai của chúng mình mà cố gắng, sao em có thể vì sợ hãi cô đơn, mà trách anh? Hơn nữa, bây giờ em cũng có cuộc sống của mình.”
Lần này đến lượt Nguyễn Đông Luân ngây người, “Ý của em là, trước em không thích anh đi công tác, là vì sợ cô đơn?”
Trong quá khứ anh chưa bao giờ biết là vì nguyên nhân này, luôn không rõ vì sao cô bài xích anh đi công tác như thế.
Nhưng hôm này nhớ tới, khi đó cô chỉ có một mình, không có con cái, không có ba mẹ, không có công việc, bạn bè cũng không có mấy ai, cuộc sống cứ luẩn quẩn như vậy, mình lại không ở bên cạnh, chắc chắn cô rất cô đơn.
Nhưng hôm nay nhớ tới, khi đó cô chỉ có một mình, không có con cái, không có ba mẹ, không có công việc, bạn bè cũng không có mấy ai, cuộc sống cứ luẩn quẩn như vậy, mình lại không ở bên cạnh, chắc chắn cô rất cô đơn.
Khang Đóa Hinh có vài phần thẹn thùng đỏ mặt, “Đương, đương nhiên, thật ra bây giờ nghĩ lại, khi đó em cũng không quen, biết rõ anh bận việc, lại còn cãi nhau với anh, khiến anh không thể yên tâm phát triển sự nghiệp.”
Bây giờ cô, cái nhìn cởi mở hơn, cuộc sống mở rộng ra, dù anh vẫn yêu cô nhất, nhưng cũng không còn là mối bận tâm duy nhất của cô nữa, cho dù Đông Luân không ở bên cạnh, cô cũng có thể điều chỉnh tâm trạng thật tốt, tiếp tục sống.
“Thật xin lỗi.” Nguyễn Đông Luân hối hận mình năm đó, vì sao không để ý đến tâm trạng của cô.
Khang Đóa Hinh lắc đầu, “Đừng vì chuyện quá khứ mà nói xin lỗi nữa, trước kia chúng ta cãi nhau không thoải mái như vậy, em cũng có chỗ không đúng.”
Việc nặng đã qua một đời người, nay cô đã tháo rỡ nó, chỉ có học được thừa nhận sai lầm đã qua, tương lai mới có thể tránh giẫm lên vết xe đổ.”
Nguyễn Đông Luân ngắm nhìn cô, trong lòng có rất nhiều cảm xúc phức tạp cùng cảm động muốn nói cho cô, để cô hiểu rõ, thế mà làm lại nhìn đến đôi mắt mang ý cười kia, tự nhiên anh lại hiểu, thật ra cô sớm hiểu được suy nghĩ trong lòng mình.
Trên đời này, sẽ không có người nào khác, hiểu rõ nhau hơn anh và cô.
“Nhanh ăn cơm đi.” Cuối cùng, anh mỉm cười gắp món cô thích vào bát của cô.
“Ngày trước thêm khoa học kỹ thuật của chủ tịch Trương Tiến Toàn, bởi vì công ty bị kẻ khả nghi vét sạch ràng buộc, ngày hai mươi mốt hôm qua bị bắt giữ cấm gặp…… Vài cổ đông ở ngoài trại tạm giam làm ầm ỹ, kéo vải trắng yêu cầu Trương Tiến Toàn trả tiền, bị cảnh sát đuổi ra khỏi hiện trường……”
Khang Đóa Hinh nhìn chữ và hình ảnh trên tờ báo, có cảm giác không thật.
Giống một năm trước chuyện quá? Không nghĩ tới cuối cùng bị Đông Luân đoán trúng.
Cũng may lúc ấy ba không mua cổ phần công ty, nếu không lúc này đang bảo chỗ bảo vệ bên ngoài kéo vải trắng, nói không chừng chính là ba rồi.
Cô có mấy phần may mắn, rồi lại xúc động nhiều hơn.
“Đóa Hinh, Đông Luân không phải nghỉ hôm nay, bây giờ con không về nhà được chứ?” Diệp Cầm Mĩ bưng đĩa hoa quả đi ra, “Nó không phải tìm cháu trước đi?”
“A, cháu chỉ tới ngồi chút thôi, bác khách khí như vậy làm gì?” Khang Đóa Hinh thấy bà vẫn cắt hoa quả, vội vàng đứng lên, “ Buổi chiều Đông Luân mới về, cháu còn kịp đến trước xem bác một chút.”
“Bác đâu có khách khí gì?” Diệp Cầm Mĩ mím môi cười, “Chẳng qua là bác đang thay thằng con, chăm sóc vợ nó thôi.”
“Bác Nguyễn!” Mặt Khang Đóa Hinh đỏ hồng.
“Bác còn đang chờ chừng nào thì cháu có thể gọi một tiếng “mẹ” đây !” Diệp Cầm Mĩ tiếp tục trêu.
“Bác còn nói thế nữa, lần sau cháu không dám đến đây đâu.” Da mặt cô mỏng, cho dù tình cảm với ông chồng bạn trai đã sớm công khai, nhưng cứ mỗi lần nếu bị người khác lấy ra nói nữa, vẫn làm chân tay cô luống cuống.
“Được được được, bác không nói nữa, ăn lê đi!” Diệp Cầm Mĩ cười meo meo ngồi xuống, nhìn cô một lúc lâu, mới lại nói: “Nói thật, rốt cuộc các con tính khi nào thì kết hôn?”
“Này…… Ít nhất cũng phải chờ con tốt nghiệp đã.” Khang Đóa Hinh vẫn có chút xấu hổ.
Cô và Nguyễn Đông Luân vẫn chưa nói chuyện cẩn thận về việc này, nhưng thật ra cũng không cần nói, trong lòng bọn họ sớm đã hiểu, kết hôn hay không, chỉ là hình thức, đương nhiên cô biết Đông Luân ước gì lấy cô về nhà lần nữa nhanh một chút.
“Còn chờ một năm đấy!” Diệp Cầm Mĩ thở dài, “Thằng nhóc Đông Luân kia cũng thật là, đến bây giờ còn không nói với bác chuyện của cháu.” Nếu Đóa Hinh không tìm đến, đúng là bà không biết con có bạn gái.
Khang Đóa Hinh do dự đáp, “Anh ấy chắc là chờ kết thúc nghĩa vụ quân sự rồi mới nói với bác……”
Cô hiểu có thể anh đang chờ ba cô chính thức đồng ý bọn họ, nhưng kỳ thật cô cũng không biết bây giờ ba và Đông Luân sao lại thế này. Tuy rằng ba không phản đối cô và Đông Luân hẹn hò, nhưng thái độ cũng không giống đồng ý, đã có chút mùi “Nhắm mắt làm ngơ”. Mặc kệ cô ở trước mặt ba nói Đông Luân tốt như thế nào, nhưng ông luôn nói lảng sang chuyện khác, làm cho cô không có cách nào nói được.
Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, còn chưa kịp nghĩ ra đã có chuyện gì, cửa đã bị mở ra.
“Mẹ, con…… Đã về.” Nguyễn Đông Luân kinh ngạc nhìn bạn gái ngồi ở phòng khách.
Khang Đóa Hinh cũng ngây người, vài giây sau mới xấu hổ nhỏ giọng chào anh, “Hi, sớm như vậy đã về rồi?”
A a a, sao anh có thể đột nhiên về, hại cô bị bắt thóp chứ!
Khang Đóa Hinh quẫn quá, nếu không phải cửa đang bị anh chặn, nói không chừng cô trốn luôn.
Nhưng Nguyễn Đông Luân bất ngờ cũng không thua cô, anh hoàn toàn không nghĩ sẽ nhìn thấy cô ở trong nhà.
Lúc trước sợ cô có áp lực, cho nên không có ý định giới thiệu cho mẹ anh sớm vậy, kết quả bây giờ có chuyện gì? Vì sao hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời anh, lại ngồi cùng nhau trong phòng khách anh, hình như còn nói chuyện rất vui vẻ?
Ánh mắt Nguyễn Đông Luân kinh ngạc, từ vẻ mặt xấu hổ của bạn gái, nhìn sang khuôn mặt mang theo nụ cười của mẹ, sau đó lại nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực kia, ánh mắt mang theo kinh ngạc, rồi hiểu rõ, chuyển sang cảm động.
Bỗng nhiên anh hiểu được, những điều này cô chưa từng nói ra lời, nhưng thật ra cô quan tâm và dịu dàng, cô dùng cách của mình để yêu anh, ngốc nghếch muốn thay anh làm gì đó, lại xấu hổ ngượng ngùng cho anh biết.
Anh đến bên cạnh cô, dắt tay cô, mỉm cười nhìn về phía mẹ, “Tuy rằng hai người đã biết nhau, nhưng con nên giới thiệu một lần, mẹ, đây là bạn gái con, Đóa Hinh, đương nhiên, cũng là con dâu tương lai của mẹ.”
Ngồi ở Nguyễn gia một lúc, hai người mới rời đi.
“Vốn định về nhà cất hành lý trước, rồi mới tìm em, không ngờ lại gặp em ở nhà anh.” Nguyễn Đông Luân vừa lái xe vừa nói: “Xem ra em và mẹ anh đã thân lắm rồi.”
“A…… Mẹ anh tốt lắm.” Cô xấu hổ lúng túng nói với anh.
“Kiếp trước chẳng phải em đã biết rồi sao?” Anh buồn cười nhìn cô một cái, “Ừ, anh nhớ rõ năm ngoái lúc mẹ nằm viện chữa ung thư, hình như từng nói qua có cô gái cùng bà nói chuyện, hẳn là em rồi?”
Cái anh này, trí nhớ tốt như vậy sao? Đáy lòng Khang Đóa Hinh nói thầm.
Hai năm nay thường xuyên chạy qua Nguyễn gia như vậy, một bên là vì cô rất thích mẹ chồng tương lai, nhưng mặt khác cũng là thay anh đang bận làm tròn chữ hiếu, nhưng cô sao có thể không biết xấu hổ nói cho anh biết.
Nhưng cô không nói, Nguyễn Đông Luân làm sao có thể không biết? Chẳng qua bọn anh đã coi người kia là một nửa linh hồn của mình, hai bên không cần nói cảm ơn.
Vì vậy anh cười cười, cảm động trong lòng.
“Bây giờ có muốn đi đâu không?”
“Thế nào cũng được, em không có ý kiến.” Khang Đóa Hinh suy nghĩ, “Nhưng tối hôm nay 6 giờ rưỡi phải về nhà rồi, ba em dặn thế.”
Cô nghiêm trọng đoán ba căn bản biết hôm nay cô gặp Nguyễn Đông Luân, mới cố ý muốn cô về nhà sớm hơn.
Nhưng kinh nghiệm từ kiếp nhắc cô rằng, tốt nhất đừng vì chuyện Đông Luân mà cãi nhau với ba, sẽ chỉ làm ba thêm ghét Đông Luân hơn mà thôi, có khi nếu mình chiều theo ý ba, còn có thể làm cho ba tự cho là thắng Đông Luân, mà mừng thầm. Vì vậy cô cũng không nói thêm gì nữa.
Đàn ông, đôi khi chẳng phân biệt tuổi đều ngây thơ như nhau.
Nguyễn Đông Luân trầm ngâm một lát, “Anh hiểu rồi, nhà em cũng gần đại học Z đi dạo là tốt rồi, tránh để không kịp giờ.”
Bọn họ trở lại đại học Z, dừng xe ở ngoài trường, Khang Đóa Hinh thấy có xe buýt đang dừng ở đầu đường chờ đèn đỏ. Kính chắn gió treo trước tên người lái xe, thoạt nhìn rất quen mắt.
Trong đầu đột nhiên hiện lên gì đó, cô vừa chạy xuống xe vừa vẫy tay với Nguyễn Đông Luân, “Anh, nhanh lên!”
Nguyễn Đông Luân không hiểu dụng ý của cô, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy theo cô đến xe buýt bên cạnh, cũng bị kéo lên xe.
Thật vất vả mới lấy ra mười lăm đồng tiền lẻ từ ví tiền, vẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




