|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mặt anh hoang mang nhìn bạn gái, “Em muốn đi đâu?”
Không hiểu vì sao bọn họ rõ ràng có xe, còn muốn đi xe buýt.
“Anh còn nhớ xe buýt này không?” Khang Đóa Hinh cười meo meo hỏi.
“Em nói xe số 37?” Anh sửng sốt, “Lúc đầu chúng ta quen nhau ở đây?”
Lần đầu tiên gặp nhau ở kiếp trước của bọn họ, chính là tại xe buýt, mặc dù chuyện đã nhiều năm rồi, nhưng ký ức về ngày đó vẫn rất rõ ràng.
“Đúng vậy. Hôm đó rất nhiều người, kết quả anh không cẩn thận là đổ cà phê vào váy em.” Cô kéo anh tìm chỗ ngồi xuống, nói nói, đột nhiên nở nụ cười, “Khi đó anh lo lắng hơn em, nói anh phải vội đi dạy thêm, không rảnh đi mua bộ đồ mới với em, nên anh ghi lại số điện thoại với tên cho em.”
Đã có cách liên lạc của nhau, thì có lần đầu tiên rồi lần thứ hai hẹn gặp mặt, rồi lại ở cạnh nhau.
“Khụ khụ, thật ra……” Đột nhiên Nguyễn Đông Luân có chút không tự nhiên, thú nhận một bí mật cất giấu trong lòng nhiều năm, “Hôm đó anh có vội đi dạy đâu.”
Chẳng qua anh vịn cớ này để liên lạc với cô thôi.
Lại nói tiếp đây là lần đầu tiên của hai cuộc đời anh, có thể cũng là lần cuối cùng, đến lúc chuẩn bị lần đầu gặp nữ sinh, còn mịt mờ làm cho người ta hoàn toàn không nhìn ra.
“Cái gì? Anh cũng mưu mô lắm nhé!” Đến tận lúc này Khang Đóa Hinh mới biết được chân tướng, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười nhìn anh chằm chằm, “Mọi người đều cảm thấy anh chất phác thật thà, không ngờ còn rất lưu manh!”
Đó là vì tâm cơ của anh, cho tới bây giờ anh cũng chỉ suy nghĩ lo lắng cho những việc có ý nghĩa, như cô hay sự nghiệp của anh, những chuyện khác thì không quan trọng. Nguyễn Đông Luân cong môi, không muốn nói ra lòng mình.
“Kỳ thật, người trêu cũng không phải chỉ mình anh…… Nếu không muốn gặp lại anh, em sẽ không vì chút chuyện nhỏ này, mà hẹn gặp anh đâu.” Khang Đóa Hinh có chút thẹn thùng nháy mắt với anh mấy cái.
“Thì ra chúng ta đã sớm có kế hoạch rồi?” Anh bất giác bật cười, tham lam nhìn đáy mắt cô lóe ra ánh sáng.
“Anh biết không? Lúc ấy cũng là tài xế này lái xe đấy.”
“Em…… Ngay cả tên người lái xe cũng nhớ rõ?”
“Cũng chỉ nhớ rõ người lái xe này thôi.” Cô giơ tay chỉ chỉ bảng tên của người lái xe ở phía trước, “Anh xem, tên anh ta rất đặc biệt.”
“Cố Kim Sinh*?” Tên này hợp với họ này, quả thật rất đặc biệt.
*Kim Sinh = kiếp này
“Vâng, kiếp trước em đã để ý rồi, khi đó chỉ cảm thấy thú vị, nhưng bây giờ lại nghĩ đến chúng ta.” Cô thở dài, “Chuyện kiếp trước, vui vẻ cũng tốt, khổ sở cũng được, quan trọng nhất là cố gắng ở kiếp này.”
Về chuyện đã qua đi, cứ để nó vĩnh viễn lắng đọng lại trong trí nhớ đi.
“Em nói đúng, nhưng anh vẫn thấy may mắn khi chúng ta từng có kiếp trước. Kiếp trước hạnh phúc, khiến chúng ta hiểu được tình yêu, kiếp trước đau khổ, để cho chúng ta hiểu rõ tình yêu cũng cần tổ chức.”
Những thứ đau khổ kia đi qua, thật là đau tận tim gan, nhưng phải trải qua, mới làm cho người ta càng biết quý trọng.
Khang Đóa Hinh nghĩ đến mười năm như giấc mộng kia, cuối cùng gật đầu đồng ý lời anh nói, “Cho nên đời này, chúng ta nhất định càng phải hạnh phúc.”
“Đương nhiên.” Anh cũng không nghi ngờ điểm này.
Cứ như thế, cả buổi chiều, bọn họ bắt xe buýt đi hơn nửa vòng Đài Bắc, cuối cùng dưới ánh mắt khác thường của người lái xe, cười hì hì xuống điểm cuối cùng của chuyến xe, lại đi xe lần nữa về đại học Z.
Buổi tối 6 giờ rưỡi, Nguyễn Đông Luân rất đúng giờ đưa bạn gái về nhà.
Vốn Khang Đóa Hinh muốn anh để cô một mình xuống xe cách hai con đường bên ngoài, tránh để ba gặp được, rồi lại cãi cọ.
Nhưng Nguyễn Đông Luân rất kiên quyết đưa cô về tới cửa nhà, khi cô đang chuẩn bị xuống xe, vừa đúng lúc nhìn thấy ba đang đứng ở cửa nhà, mặt căng thẳng nhìn bọn họ.
“Xem đi, đều tại anh!” Cô quay đầu trợn mắt một cái với anh.
Nhưng cũng chỉ là nói miệng thôi, cô sẽ không giận anh.
Chấp nhận mở cửa xuống xe, Khang Đóa Hinh lẩm nhẩm chuẩn bị tâm lý nghe ba nói, dù sao làm cho ông nói một lúc, hết giận, sau đó chắc sẽ không làm Đông Luân khó xử.
Kết quả, không nghĩ tới cô một lòng muốn giúp anh, anh chẳng những không đi, lại hạ cửa kính xe xuống chào hỏi Khang Hành Đình, “Cháu chào bác trai.”
Từ khi anh tốt nghiệp đi làm, không hề gọi Khang Hành Đình là ông chủ.
Khang Đóa Hinh lo lắng nhìn ba, không ngờ không thấy sự tức giận trên mặt ba, ngược lại thấy ba có mấy phần không được tự nhiên trừng mắt nhìn Nguyễn Đông Luân, nói, “Thằng nhóc này, sao còn không xuống xe?”
Xuống xe? Khang Đóa Hinh và Nguyễn Đông Luân đều sửng sốt, thậm chí Khang Đóa Hinh bắt đầu nghi ba mình có định đánh người hay không, mới muốn bạn trai xuống xe.
Nhưng Nguyễn Đông Luân rất nhanh lấy lại tinh thần, “Bác chờ chút ạ, cháu dừng xe đã.”
Nói xong, anh lập tức dừng xe ở ven đường gần đấy, sau đó bước nhanh đến chỗ hai ba con.
“Ba, ba muốn làm gì?” Khang Đóa Hinh lo lắng kéo kéo ba.
“Con hỏi làm gì, chẳng lẽ sợ ba ăn mất bạn trai con à?” Khang Hành Đình tức giận liếc mắt nhìn vẻ mặt đề phòng của con gái, cảm giác thật rõ con gái lớn không giữ được, “Cuối cùng ba muốn ăn bữa cơm với người theo đuổi con gái của ba, nhìn nó có đủ tư cách hay không?”
“A…… Cho nên hôm nay ba bảo con về sớm một chút……”
“Hừ.” Khang Hành Đình không đáp, ngược lại ánh mắt chuyển tới Nguyễn Đông Luân, giọng nói vẫn còn lành lạnh, “Đừng nói với tôi tối nay cậu không rảnh.”
“Nếu bác tìm cháu, đương nhiên là rảnh ạ.” Nguyễn Đông Luân mỉm cười tiếp lời.
Oa, câu nịnh nọt như thế mà cũng nói ra, thật sự là làm khó anh rồi. Khang Đóa Hinh nhíu mày.
“Như thế này còn không kém cho lắm.” Khang Hành Đình lúc này mới thoáng vừa lòng, dừng một lát lại nói: “Ánh mắt tiểu tử cậu rất độc đáo đấy, lại có thể biết hơn một năm trước xảy ra chuyện.” Ông ở thương trường lăn lộn hơn mười năm, cũng phải thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi lợi hại này.
“Cháu chỉ là bình thường hay quan sát thôi.” Nguyễn Đông Luân không hề kể công, dù sao anh có trí nhớ kiếp trước, vẫn chiếm ưu thế rất lớn.
“Như vậy không tệ.” Khang Hành Đình cuối cùng vừa lòng gật gật đầu, xoay người dẫn đầu đi vào nhà, “Vào đi, cậu nửa năm liền xuất ngũ, con gái Khang Hành Đình tôi cũng không thể không danh không phận đi theo cậu.”
Cái gì mà không danh không phận, lúc trước là ai ngăn cản bọn họ yêu nhau? Khang Đóa Hinh không nói gì, nhưng đầu óc chậm nửa nhịp mới tiêu hóa được câu nói chứa hàm ý kia, ánh mắt bất giác sáng lên, vừa mừng vừa sợ.
“Ba, ba đồng ý chuyện của chúng con?” Ba chấp nhận bọn họ qua lại với nhau sao?
Khang Hành Đình ho nhẹ, “Lúc trước ba từng cùng tiểu tử này đánh cược, nếu khoa học kỹ thuật xảy ra việc, chứng minh cái nhìn của nó rất tốt, thì ba đồng ý chuyện của các con.”
Đương nhiên là ông tự tìm cớ cho mình thôi, ba người đều hiểu rất rõ.
“Ba!” Khang Đóa Hinh vui vẻ cầm tay ông, đương nhiên cô sẽ không ngu xuẩn đến mức lúc này lại đi phá ba, nếu chọc ông thẹn quá hóa giận có thể rất thảm, vì vậy nghẹn ngào nói: “Cám ơn ba.”
“Có gì mà cảm ơn? Tôi chịu thua.” Khang Hành Đình giả vờ giận dữ trừng mắt nhìn cô, chi là mình nuôi con gái hai mươi mấy năm, cứ bị lừa gạt chạy đi như vậy, thật sự không thể chịu được.
Nhưng đứa nhỏ Nguyễn Đông Luân này, đúng là làm cho ông khồng nhìn ra được khuyết điểm gì, muốn kiếm cớ nhưng không được, ai, quên đi quên đi, con cháu đều có phúc của con cháu.
“Bác trai cứ yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để Đóa Hinh phải tủi thân, chỉ cần bác đống ý, bất cứ lúc nào cháu cũng muốn cưới cô ấy về.” Nguyễn Đông Luân hứa hẹn.
“Khó mà làm được, kết hôn là đại sự, không thể vội vàng, vẫn là chờ con bé tốt nghiệp rồi nói sau.” Khang Hành Đình lắc đầu, “Hôn lễ của các con nhất định phải bàn bạc kỹ lưỡng.”
Nguyễn Đông Luân rất nhanh nói: “Chuyện này cháu và Đóa Hinh tôn trọng ý kiến cảu bác và bác gái, nhưng dù thế nào, cháu cũng phải lấy được Đóa Hinh.”
“Đó là tốt nhất rồi.” Khang Hành Đình hừ hừ, “Đóa Hinh con một năm rưỡi nữa mới tốt nghiệp, thời gian còn dai, tôi chờ cậu xuất ngũ, trước hết hai đứa cứ đính hôn đi.”
Đính hôn? Hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng nhìn thấy ngạc nhiên mừng rỡ trong mắt người kia.
“Vâng, bác trai.” Lúc này mặc dù bình tĩnh như Nguyễn Đông Luân, trong giọng nói cũng nghe ra vui sướng.
“Hắc, đừng vui mừng quá sớm, Khang Hành Đình tôi gả con gái như vậy, mặc kệ là đính hôn hay kết hôn, nếu cậu không làm cho tôi vừa lòng, tôi cũng không đồng ý đem con gái gả cho cậu.”
“Bác yên tâm, nhất định cháu sẽ làm thật tốt.” Nguyễn Đông Luân lập tức cam đoan.
“Hừ, nếu cậu phản bội Đóa Hinh, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.” Khang Hành Đình tạm dừng một lát, giọng điệu lại đột nhiên nhanh trùng xuống, “Buổi tối nhân tiện bàn luôn chuyện đính hôn đi.”
Khang Đóa Hinh và Nguyễn Đông Luân mắt nhìn nhau, nhìn nhau cười.
“Vâng, bác trai.” Nguyễn Đông Luân lặng lẽ cầm lấy tay bạn gái.
Tình yêu qua hai cuộc đời của bọn họ, cuối cùng cũng được bậc bề trên thừa nhận!
Hai năm sau
“Chị, buổi chiều có rảnh không?” Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Phương Ngữ Lâm.
Khang Đóa Hinh nhìn đồng hồ báo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




