watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6797 Lượt

Yên Hoa thoải mái với cơn giận hơn rất nhiều.
“Cũng phải nếu như thật sự có phong cảnh đáng giá để em nghỉ chân xuất hiện.” Sau một lúc lâu, cô nói: “Cho tới bây giờ, em vẫn chưa thấy.”
Lời nói cao ngạo, lại đồng thời rõ ràng cho thấy, anh không xứng làm cho cô nghỉ chân.
“Sẽ xuất hiện, chỉ cần cô chú ý nhiều hơn, đừng cự người ngoài ngàn dặm, lấy điều kiện xuất sắc của cô, nhất định sẽ có người như vậy xuất hiện.” Nguyễn Đông Luân gật đầu khẳng định, càng nắm chặt bàn tay nhỏ kia.
Anh nói như vậy, đương nhiên chủ yếu vẫn là chặt đứt ý nghĩ của Vương Yên Hoa với mình, nhưng mặt khác, dù sao kiếp trước cô cũng từng là trợ thủ đắc lực của anh, anh hy vọng cô có thể nghĩ thông suốt, tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình……
Sau đó, đừng hại Đóa Hinh thương tâm tức giận lần nữa!
“Anh xin lỗi.” Tạm biệt với Vương Yên Hoa xong, Nguyễn Đông Luân mở miệng.
“Hả?” Khang Đóa Hinh đáp lại thản nhiên.
Anh hít vào một hơi, “Anh biết cảm giác ghen tị có bao nhiêu khó chịu, lại còn cho em nhìn thấy cô ấy.”
Tuy rằng nhìn thấy Vương Yên Hoa cũng không phải là điều anh muốn.
“Anh nên xin lỗi em, nhưng không phải vì Vương Yên Hoa xuất hiện, mà là anh không nói cho em biết, anh gặp lại cô ấy.”
Anh thở dài, “Anh chỉ nghĩ em nghe đến cô ấy, lại không vui thôi.”
“Vậy bây giờ anh cảm thấy em có vui không?”
“Không có……” Anh dừng một chút, trong lòng thấy áy náy, “Xin lỗi, anh không nên gạt em.”
“Quên đi.” Khang Đóa Hinh đột nhiên cười khẽ, “Biểu hiện hôm nay không tệ, lần này bỏ qua cho anh.”
Bây giờ nghĩ lại, phản ứng vừa rồi của cô cũng hơi quá, có lẽ bóng ma kiếp trước quá sâu đi.
Đông Luân yêu cô như vậy, bảo vệ cô khắp nơi, mọi việc đều nghĩ về cô đầu tiên, cô cần có tự tin vào mình mới đúng.
“Đóa Hinh.” Anh do dự một lát, “Kiếp trước…… Có phải kiếp trước Vương Yên Hoa đã nói hoặc làm gì đó với em phải không?”
“Sao…… Tự nhiên hỏi vậy?”
“Em nhìn cô ấy rất không bình thường…… Lúc trước khi đối mặt với Hứa Tĩnh Á không hề giống nhau.” Anh âm thầm trách bản thân mình, sao tận bây giờ mới nghĩ đến.
Đi qua anh căn bản không hề nghĩ Vương Yên Hoa có ý với mình, nhưng nay anh phát hiện, rất rõ ràng Vương Yên Hoa vì muốn đạt được mục đích, thủ đoạn có bao nhiêu lợi hại, cho nên bắt đầu nghi ngờ kiếp trước Đóa Hinh không hiểu địch ý với cô ta, có phải vì Vương Yên Hoa từng tổn thương đến cô không?
Khang Đóa Hinh không trả lời ngay, yên lặng nhớ về kiếp trước Vương Yên Hoa trương nha vũ trảo với cô qua lời nói.
Thật ra vẫn sẽ thấy đau, khắc vết thương vào trong linh hồn cô, từng có bao nhiêu đêm cười ầm ĩ trong ác mộng của cô, làm sao nói quên là có thể quên?
“Có là có……” Cuối cùng, cô nói khẽ.
“Cô ta từng nói với em cái gì?” Nguyễn Đông Luân đột nhiên khẩn trương đứng lên, toàn thân căng thẳng.
Nhìn bộ dạng kia của anh, nếu cô nói thật lúc trước mình bị Vương Yên Hoa khi dễ như thế nào, chỉ sợ anh sẽ lập tức quay đầu về làm thịt người mất.
Khang Đóa Hinh thoải mái cười, “Quên đi, mấy chuyện đấy không còn quan trọng nữa.”
Kiếp trước cô bị lời nói chanh chua của Vương Yên Hoa nói đúng chỗ, vì tự ti mà không thể nói với anh, chỉ có thể nghe lời châm biếm nhục nhã, yên lặng nuốt tủi thân vào bụng.
Kiếp này cô lại cảm thấy không cần phải nói ra miệng.
Vương Yên Hoa của kiếp trước đã ở lại kiếp trước, bây giờ lại xảy ra việc này, có lẽ sau này cũng sẽ không có gì xuất hiện trước vợ chồng bọn họ nữa, tội gì vì chuyện kiếp trước, mà phải khó xử với mình cũng như khó xử cho người khác?
Nhưng phản ứng này của cô, lại làm Nguyễn Đông Luân càng lo lắng, “Nói cho anh biết!”
“Không .”
“Anh muốn biết cô ta đã từng làm gì với em.” Cô càng như vậy, anh lại càng lo.
“Không nói cho anh.”
“Đóa Hinh!” Anh vừa đau lòng vừa tức gọi.
“Này, biết nghĩ như thế, thì anh cố gắng hơn chút nữa đi!” Cô vỗ vỗ anh.
“Cố gắng?” Vẻ mặt Nguyễn Đông Luân không hiểu.
“Đúng vậy, cố gắng “tạo người”.” Cô chớp mắt, “Chờ em mang thai, sinh con thuận lợi, thì sẽ nói cho anh.”
Cái gì với cái gì? Trên đầu anh toàn hắc tuyến, hoàn toàn không hiểu làm sao mà chủ đề lại nhảy cóc nhanh như vậy, “Khang Đóa Hinh, anh nói rồi chỉ cần em mạnh khỏe, anh tình nguyện không cần có con……”
Đây là anh nói thật lòng, không có con trong lòng có lẽ sẽ có nuối tiếc, nhưng ai sinh ra lại không có mấy tiếc nuối?
Bây giờ bọn họ bất ngờ quay trở lại, một lần rồi một lần trải qua nhân sinh, đã muốn bù lại quá nhiều tiếc nuối, cô cũng có cơ hội mang thai lần nữa, còn về sau này đến tột cùng có thể thật sự thuận lợi mang thai và sinh con ra hay không, đối với anh mà nói, thật sự không quan trọng như vậy.
“Em biết rồi.” Vẻ mặt cô lộ rõ “Em không mất trí nhớ được chưa”.
“Vậy em còn tránh chuyện này?”
“Nhưng đây là anh, cũng không phải em. Em muốn có con, không được sao?” Cô chơi xấu nói.
Thật ra có thể có con hay không là chuyện thứ yếu, quan trọng là, anh ảo não bất đắc dĩ lại đau lòng lo lắng, thật sự quá tốt…… Thật đáng yêu.
Đáng yêu đến mức hại cô không nhịn được có ý định đùa anh, hì hì.
Anh làm gì đều có dự tính trước, không nhanh không chậm, chỉ có đối mặt với chuyện liên quan đến cô, mới có thể thất thố như thế.
Ai, anh thật sự rất rất để ý cô!
“Anh muốn đi buộc garô……” Đỡ phải cả ngày nhớ thương cô, luôn áy náy tự trách.
Cái này làm Khang Đóa Hinh kinh hãi.
“Này, em cảnh cáo anh nhé, trước khi em sinh con, anh không được đi buộc garô, nếu anh dám đi, em, em sẽ……”
Anh nhíu mày, “Em sẽ?”
“Em nói…… Em nói với anh chuyện ly hôn…… Ly hôn……” Đáng ghét, vì sao ngay cả chỉ đùa một chút muốn sẵng giọng nhưng cô cũng không nói ra được, cái can đảm dám đưa anh tờ đơn ly hôn kia đã chạy đi đâu rồi?
Nhưng Nguyễn Đông Luân cũng không cho cô cơ hội từ chối, anh dứt khoát trực tiếp ôm lấy cô, dùng sức hôn cái miệng nhỏ nhắn còn đang muốn nói lời độc kia.
Ly hôn? Hừ, kiếp sau cũng đừng nghĩ.
Ban đêm, Nguyễn Đông Luân như trước nằm nửa người trên giường xem tài liệu, nhưng có chút không yên lòng.
Hôm nay, là ngày rất đặc biệt.
Năm nay anh ba mươi tuổi, vừa đúng ngày xảy ra tai nạn xe lần đó, nhưng lần trở lại nhân sinh này đã hoàn toàn khác biệt.
Anh không đi công tác, cô không đi đón máy bay, cho nên cũng không xảy ra tai nạn. Đương nhiên quan trọng nhất là, bọn họ còn ở cạnh nhau, không ly hôn.
Những năm gần đây, anh không có lúc nào là không cảm tạ trời xanh cho anh bắt đầu lại, có cơ hội sửa chữa sai lầm.
Trong phòng tắm có tiếng nước chảy, Đóa Hinh có thói quen tắm lúc này, sau đó lên giường đi ngủ.
Hôm nay cũng vậy.
Nghe âm thanh này, anh còn có cảm giác an tâm và hạnh phúc.
Mười phút sau, Khang Đóa Hinh mặc áo ngủ từ trong phòng tắm đi ra, vẻ mặt ai oán bĩu môi, lên giường, dựa vào người anh.
“Sao vậy?” Anh bỏ tài liệu xuống, đưa tay kéo cô vào lòng.
Vừa tắm xong toàn thân cô ấm áp đáng yêu lại thơm ngào ngạt, bây giờ người anh đang ôm trong ngực hoàn toàn là tiêu chuẩn của nhuyễn ngọc ôn hương.
“Kinh nguyệt của em lại tới nữa rồi.” Vẻ mặt cô đáng thương hề hề.
“Đến đây đã tới rồi.” Anh nghĩ nghĩ, “Bụng không thoải mái sao? Có muốn thuốc giảm đau không? Hay là anh pha cho em cốc ca cao nóng hay là đường đỏ nhé?”
“Không cần đâu.” Cô rầu rĩ nói, hai năm trước tĩnh dưỡng thích đáng, thân thể không tồi, bây giờ MC đến cũng sẽ không đau, “Chính là lại không mang thai thôi.”
“Sao lại nghĩ đến chuyện mang thai?” Anh nhíu mày.
“Người ta muốn có con mà.” Không được sao?
“…… Có cần thiết phải cố chấp thế không?”
“Trời ạ, anh không hiểu đâu!” Bao nhiêu người có thể có lại nhân sinh lần nữa? Bây giờ có cơ hội này, tự nhiên nghĩ bù đắp lại những tiếc nuối đã qua.
“Anh không hiểu.” Giọng anh có chút bất đắc dĩ, “Thuận theo tự nhiên không phải là được sao?”
Thật ra tâm trạng của anh là vậy, không đặc biệt tránh thai, nhưng cũng không nghĩ cố ý “Tạo người”.
Dù sao bọn họ cũng không vội.
“Quên đi, nói gì với anh cũng vô ích.” Khang Đóa Hinh nói thầm, tựa đầu trước ngực anh, giống mèo con chui vào.
“Em ấy à, thật sự là càng lớn tính càng trẻ con.” Anh xoa xoa tóc cô, trong giọng nói tràn ngập cưng chiều.
“Còn không phải là do anh chiều em đi.” Cô cười hì hì, “Đúng rồi, hôm nay em nhận được thiếp cưới của Yên Hoa đấy.”
Nhắc tới tên người kia, sắc mặt Nguyễn Đông Luân lập tức trầm xuống, “Em vẫn còn có liên lạc với cô ấy?”
Cô có vài phần chột dạ, “Ách, cũng thỉnh thoảng, thật ra cũng không phải là thân thiết lắm……”
Hai năm qua khi Đông Luân nghe được cái tên Vương Yên Hoa đều có phản ứng này, ngược lại cô và Vương Yên Hoa cũng có khi gặp nhau.
Tuy cô gái kia có chút tâm cơ, mồm miệng có chút khinh bỉ, nhưng đối xử với bạn bè coi như không tệ — đương nhiên, trước đấy là không có quan hệ thiệt hơn gì với cô.
Bạn bè cô không nhiều lắm, vài năm trước mấy lần tình cờ vài lần ở gặp được Vương Yên Hoa thường đi tập thể dục trong câu lạc bộ, cũng bắt đầu tán gẫu.
“Không thân thiết thì sao lại đưa thiếp cưới cho em? Đừng để ý đến cô ta.” Anh hừ lạnh.
“Tốt xấu gì cũng là công ty Khang gia hợp tác với công ty của nhà cô ấy

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,46 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT