|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
bốn năm rồi, tham dự hôn lễ của cô ấy cũng không có gì lạ mà.”
“Anh chỉ nghĩ nếu cô ta nói những lời này em sẽ không thích.” Anh tức giận như trước.
Hai năm trước, cuối cùng anh cũng “Đạt được mục tiêu”, nghe Đóa Hinh nói ra giai đoạn lịch sử kia, biết được kiếp trước sở dĩ cô đòi ly hôn anh, thì Vương Yên Hoa “không thể không kể công”, tức giận đến mức thiếu chút nữa thì trực tiếp đến Vương gia bóp chết ả đàn bà kia.
Có thể vì công việc phải gặp công ty nhà cô ta đã là cực hạn, dự án hợp tác cũng giao cho người khác xử lý, anh hoàn toàn không nghĩ đến người phụ nữ kia.
“Đều là những chuyện từ kiếp trước, nhưng kiếp này cô ấy lại không đối xử với em như thế.” Cô là người bị hại còn buông ra, anh cần gì vẫn phải canh cánh trong lòng? “…… Biết trước thế này thì không nói cho anh nữa.”
“Cô ta không tốt với em, hại em bây giờ còn suốt ngày muốn có con.” Anh thấp giọng nói.
Có lẽ thật sự làm anh phẫn nộ, vẫn là tự giận bản thân làm cho cô chịu tổn thương lớn như vậy.
Năm đó nếu không phải do sơ sẩy của anh, thì sao bây giờ cô lại cố chấp thế này?
“Là em muốn có con, không liên quan đến cô ấy.” Khang Đóa Hinh lẩm bẩm.
“…… Nguyễn phu nhân, em đã có hai con rồi, còn chưa thỏa mãn sao?” Nguyễn Đông Luân thật sự rất đau đầu.
Hai năm trước cô sinh đứa thứ nhất, nửa năm trước lại sinh đứa thứ hai, còn vừa vặn một nam một nữ, lại hoàn mỹ như thế, nhưng không hiểu rốt cuộc vì sao cô vẫn cố chấp trong chuyện mang thai sinh con này.
“Dù sao cũng không phải là không nuôi nổi, càng nhiều càng tốt thôi!” Khang Đóa Hinh xấu hổ cười.
Thật ra con cái vẫn là thứ yếu, từ hai năm trước thuận lợi sinh hạ đứa con khỏe mạnh xong, cô cũng đã rất thỏa mãn, rất khoái nhạc, càng miễn bàn nửa năm trước báo lại là con gái, làm cô cảm thấy toàn bộ sinh mệnh này đều viên mãn, không tiếc nuối gì nữa.
Bây giờ thật ra điều làm cô không biết chán, là nhìn anh bị cô đùa đến mức đau lòng không thôi, lại chỉ có thể dung túng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Những lời này làm sao có thể nói cho anh biết được? Hắc hắc.
“Gì mà càng nhiều càng tốt, sinh con cũng rất tổn hại đến sức khỏe đấy biết không?” Anh thở dài.
Con thì đương nhiên là anh nuôi nổi, nhưng sức khỏe an nguy của cô tuyệt đối quan trọng hơn.
“Là anh nghĩ rất nghiêm trọng, em còn tính sinh năm mười đứa để chơi đùa đây!” Cô hào hứng bừng bừng nói.
“……” Nguyễn Đông Luân nhất thời không nói được gì nhìn trời cảm thán.
“Anh thấy, hay là anh lập tức đi buộc garô thì tốt hơn.”
HẾT.
nhiều phim như vậy, làm sao mà cô biết tôi xem phim nào? Cô theo dõi tôi?”
Câu cuối cùng kia chính là dự đoán, nhưng nhìn Vương Yên Hoa biến sắc trong phút chốc, anh biết mình đoán đúng rồi.
Nói không sợ hãi kinh ngạc là lừa người.
Nguyễn Đông Luân không nghĩ tới, trong trí nhớ đối với công việc Vương Yên Hoa luôn tận tâm hết sức, thế nhưng lại cố ý theo dõi mình.
Lại nhớ tới lúc trước khi ký hợp đồng, Vương Diệu Minh muốn giới thiệu con gái cho anh, sau đó cùng Vương Yên Hoa thường lấy danh nghĩa hai bên công ty hợp tác chạy đến công ty Khang gia — đương nhiên, dự án này, anh giao cho người khác xử lý, dù sao Khang gia thảo luận nói có phân lượng cho hai người đàn ông, cũng không vui khi gặp người phụ nữ có ý nghĩ kì quái với anh.
Kiếp trước anh rất sơ sẩy, vẫn là tâm tư của cô ta quá kín đáo, mới không phát hiện người phụ nữ này rõ ràng có ý đồ khác, khó trách Đóa Hinh đi qua vẫn để ý cô ta như vậy.
Nhưng bây giờ không giống thế, cứ việc cho Vương Yên Hoa che giấu rất kĩ, dù tình cờ gặp anh ở công ty Khang gia, cũng chỉ là mỉm cười chào hỏi, chưa có câu nói tùy tiện nào, không giống Hứa Tĩnh Á chanh chua nhưng vụng về, có ý đồ phá hoại tình cảm giữa anh và Đóa Hinh, nhưng nếu anh để tâm một chút, bình thường không dễ chú ý tới dấu vết để lại, lúc này sẽ thấy cô ta có ý với anh.
Tuy anh vẫn không hiểu, vì sao cô ta có thể lờ đi việc anh đã kết hôn, nhưng anh thề tuyệt đối không phạm sai lầm giống kiếp trước nữa.
“Theo dõi gì chứ? Chỉ là đúng lúc em nhìn thấy anh từ sảnh phòng chiếu số 2 đi ra……” Cô cân não xoay chuyển rất nhanh, bắt đầu giải thích.
Nhưng đã thoáng nhìn thấy vợ Nguyễn Đông Luân, lại vô tâm khách sáo với cô.
Anh nhìn ra vẻ mặt khiếp sợ của Khang Đóa Hinh, mắt thấy động tác muốn xoay người đi của cô, máu trong người anh đột nhiên cảm giác như ngừng chảy.
Vẻ mặt kia, không hiểu sao làm anh nhớ tới đơn ly hôn của kiếp trước.
Giây tiếp theo, thân thể anh cử động.
“Đóa Hinh!”
Nguyễn Đông Luân bước từng bước đi tới, thấy cô muốn trốn đi, bắt được tay cô, bắt được trong mắt cô hiện lên kinh hãi đau xót, trái tim đột nhiên bị tóm chặt.
Cô không nói chuyện, anh lại cảm giác được bàn tay nhỏ bé trong tay mình hơi giật lại, như phản xạ càng nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia càng nhanh.
Không! Có âm thanh trong đầu anh kêu gào, trong lòng dâng lên sợ hãi rất lớn.
Làm ơn, Đóa Hinh, đừng rời khỏi anh nữa!
Mất đi cô, một lần là đủ lắm rồi, anh không biết làm sao mình có thể chịu được lần thứ hai.
Khang Đóa Hinh biết rõ mình không nên yếu đuối như vậy.
Như Lí Nguyên Linh nói, người đàn ông này là chồng cô, cô là vợ chính thức, không có lý gì lại làm cho người thứ ba hung hăng trèo lên đầu cô, có lẽ do kiếp trước Vương Yên Hoa là bóng ma quá lớn của cô, làm cho cô rất khó đối mặt với Hứa Tĩnh Á cũng như đối mặt với cô ta.
Cô không biết vì sao kiếp này Nguyễn Đông Luân lại gặp lại Vương Yên Hoa, cũng không biết vì sao mình lại đi tranh toilet, kiếp trước làm cho cô gặp vô số ác mộng, làm cho cô tự ti hối tiếc, tự biết xấu hổ, thậm chí thừa nhận không chịu được áp lực làm cho cô không thể kìm được một giây mà kí vào đơn ly hôn, vì sao lại quay lại sinh mệnh cho cô.
Hơn nữa một khắc trước đấy, cô còn vì không thể mang thai mà tâm trạng sa sút……
Trong nháy mắt đó, cô đã nghĩ sẽ chạy trốn thật xa, tìm nơi nào không có người quen biết mình vụng trộm làm lành vết thương.
Đến khi một lực ấm áp không đổi, cầm chặt tay cô.
“Đóa Hinh.” Nguyễn Đông Luân gọi đều, trong giọng nói tràn đầy tình cảm.
Cô sững sờ quay đầu lại, nhìn thấy trong mắt anh tràn đầy lo lắng…… Và đau lòng.
Cô theo bản năng giật giật khi bị nắm lấy, thật không có ý muốn giãy ra, lại thấy sắc mặt anh trở nên hốt hoảng, lực nắm bỗng dưng mạnh hơn.
Anh liều chết nhìn cô, làn môi đầy đặn đẹp mắt trở nên hơi trắng.
Đừng đi.
Cô hình như nghe được âm thanh này, nhưng cũng không thấy anh mở miệng, làm Khang Đóa Hinh có chút hoang mang.
Đừng đi.
Âm thanh kia lại lớn hơn nữa.
Rốt cuộc là từ đâu đến?
Đóa Hinh, đừng buông tay.
Nhìn vẻ mặt Đông Luân còn hoảng sợ hơn mình, Khang Đóa Hinh đột nhiên hiểu được.
Đó là giọng nói trong lòng anh.
Tuy anh chưa nói ra miệng, nhưng mặt mày anh, anh nắm chặt tay, tâm của anh, đều rõ ràng hiểu rằng đang gọi cô, xin cô đừng bỏ đi.
Anh yêu cô say đắm, rõ ràng là như vậy, cũng không thèm liếc Vương Yên Hoa bên cạnh một cái.
Thắng thua thật ra đã rất rõ ràng, giống như Hứa Tĩnh Á lúc trước, mặc kệ mấy cô đó bày mưu thế nào, Đông Luân cuối cùng vẫn yêu, vẫn để ý đến người vợ là cô.
Một lòng của anh đều hướng đến cô, phụ nữ khác thích anh thế nào, anh yêu cô như thế, việc gì cô phải so đo?
“Anh à, không giới thiệu mỹ nữ này với em sao?”
Vương Yên Hoa muốn cướp đi Đông Luân từ tay cô, cô đương nhiên không thể làm cho cô ta được như ý, càng như thế, cô càng thể hiện ra tình cảm chim cá với Đông Luân.
Điều chỉnh tốt tâm trạng, Khang Đóa Hinh ưỡn ngực vì tình yêu và hôn nhân của mình chiến đấu.
Nhưng hành động này của cô, lại làm Nguyễn Đông Luân sợ ngây người.
Anh cứ tưởng rằng cô sẽ tức giận xoay người bước đi, lại nghiêm trọng hơn, nói không chừng còn có thể đưa ra một cái đơn ly hôn khác, không ngờ cô lại quay người lại nói một câu, làm anh sửng sốt mất ba giây mới phản ứng lại.
“Khụ, vị này là Vương tiểu thư, công ty ba cô ấy có hợp tác quan hệ hợp tác với Khang gia.” Đây là nhấn mạnh bọn họ chỉ là đơn thuần gặp nhau trong công việc, “Vương tiểu thư, vị này là vợ tôi, Đóa Hinh.”
“Hóa ra là Vương tiểu thư, xin chào.” Khang Đóa Hinh tự nhiên phóng khoáng bắt tay với đối phương, “Hy vọng trong công việc Đông Luân không gây phiền toái gì cho cô.”
“A, làm sao…… Làm sao có thể thế được?” Trong lòng Vương Yên Hoa bực bội, lại chỉ có thể mỉm cười cứng ngắc đáp lời, “Anh Nguyễn rất lợi hại.”
“Đương nhiên rồi.” Khang Đóa Hinh cười híp mắt, “Nếu không việc gì tôi phải ra tay trước, sớm đem anh ấy về nhà?”
“Làm sao mà anh thấy, anh mới là người đem em về mới đúng?” Bình thường mấy câu kiểu này Nguyễn Đông Luân sẽ không nói trước mặt người khác, nhưng giờ phút này vì thể hiện ra tâm ý của mình với Đóa Hinh, thêm cả chặt đứt ý nghĩ của Vương Yên Hoa, anh không ngại nói rõ ràng hơn.
“Được rồi, thì phải là chúng ta đều đem người khác đính lấy.” Khang Đóa Hinh cười hì hì nói.
Vương Yên Hoa phát hiện, khi bọn anh ngóng nhìn lẫn nhau, có không khí không thấy ai, người khác không thể tham gia.
Trong nháy mắt, cô bỗng nhiên có chút do dự.
Cô có cảm tình với Nguyễn Đông Luân, nhưng dù sao cũng chỉ là đơn phương nhìn anh, hai người chưa bao giờ từng có tiếp xúc.
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




