|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tuần trước!”
Nghe Que kem nói xong, tôi đổ mồ hôi như tấm. Nó là thần sao? Sao nó biết hay vậy?“
Bạn nói dối vừa thôi! Bạn làm… làm sao… biết được chứ?”
“Lần nào bạn tới tháng thì dáng đi đột nhiên thay đổi, bạn không biết sao?”
Đùng một cái, tôi giật mình hoảng sợ. Trong giây phút hoảng loạn, tôi dập máy, gọi ngay cho con Thắm: “Bà có thấy mỗi tháng tui có mấy ngày dáng đi thay đổi không bà? À, tuần trước đó, tui tới tháng, bà có thấy dáng đi tui thay đổi không?”
“Tui có thấy gì đâu!”
Tôi hoảng loạn thực rồi.Tiêu rồi, ngay cả dáng đi tôi thay đổi mà nó cũng biết. Tôi phải làm sao đây? Nếu sau này tôi đi lấy chồng, đột nhiên Que kem nó buồn buồn, gọi điện nói với chồng tôi, là tôi ngày hôm nọ tới tháng, chắc tôi chết mất. Lúc đó dù cho tôi có nhào đầu vô một trăm cây gỗ mục cũng rửa không sạch hết gian tình. Không được, tôi muốn giết người diệt khẩu, tôi muốn bịt miệng Que kem lại! Nhưng giết người là phạm pháp, phải phi tang mệt lắm chứ, với lại tôi rất sợ ma. Thôi thì bịt miệng vậy, mà phải bịt thế nào mới kín đây?
Thế nên mùa hè năm đó, tôi như kẻ bị bắt thóp, đành ngậm ngùi đạp xe tới nhà Que kem mà chạy bộ với nó.
Cũng trong suốt mùa hè năm đó, nhờ chạy bộ như vậy, rốt cục tôi cũng giảm được số cân như ý, trở về với vóc dáng ban đầu.Mừng rỡ kể cho con Thắm nghe vì sao tôi giảm cân, vì tôi sợ Que kem như thế này thế nọ, tôi liền bị nó mắng tiếp. Số tôi đúng là xui xẻo mà, lúc nào cũng bị người ta mắng hết, ngay cả nhỏ bạn thân cũng chẳng tha mình.
“Bà ngu quá đi, bà đi lấy chồng rồi thì đừng liên lạc với Thành, nó không chơi với bà nữa, không gặp bà thì biết bà tới tháng ngày nào?”
Ừ nhỉ, sao tôi ngu như vậy cơ chứ.
“Mà thôi, chồng bà sau này trăm phần trăm là nó rồi, bà lo chi cho mệt nữa!” Thắm nó nói câu đó xong, tất nhiên là bạn ấy được hưởng thụ lại một chút mùi vị đau đớn.
***
Lớp Tám năm đó, chúng tôi được học môn học mới: Hóa học. Cùng năm đó, trên tivi nổi đình nổi đám một bộ phim thần tượng: Sao băng.
Vì mê phim, tôi hí hửng đi mướn truyện Con nhà giàu về đọc, cuốn truyện mà năm ngoái tôi chê vẽ hình không đẹp nên không thèm đọc, giờ phải đi mướn lại, mà còn là tranh giành với một đống đứa cũng đang cuồng từ phim tới truyện.
Khi đọc xong truyện đó, tôi lập tức lôi kéo ba con bạn thân đọc, lôi kéo Que kem cùng đọc. Tôi đập một chồng truyện trước mặt cái tên suốt ngày ngáp dài ngáp ngắn kia: “Không đọc tui nghỉ chơi bạn luôn!”
Như mọi đứa con gái yêu thích cái đẹp, thích những mối tình không có kết quả, tôi đau lòng khóc lóc với mấy nhỏ bạn khi Sam Thái không thành với Hoa Trạch Loại. Tôi tức tối: “Hu hu tại sao không phải là Hoa Trạch Loại chứ, Hoa Trạch Loại của tui!”.
Coi Sao băng xong, tôi cảm thấy vô cùng hãnh diện vì bản thân mình cũng để tóc thắt bím như Sam Thái, cho nên tôi tự hỏi mình rằng, có khi nào mình tìm được một người như Hoa Trạch Loại không ta? Không được! Mình không được bỏ Duy mà mơ tới người khác được.
Nhớ tới Duy, tôi lại nhớ tới lời hứa ngày xưa của Que kem, liền nhanh chóng quay sang hỏi Que kem ngay lập tức: “Kem à, bạn mau nói bí kíp cho tui nghe đi, làm sao theo đuổi Duy bây giờ!”
Que kem thở dài nhìn tôi: “Bạn thấy Yến học giỏi không?”
Tôi gật đầu.
“Yến đẹp không?”
Tôi gật đầu.
“Vậy bạn nếu là Duy, bạn sẽ chọn Yến phải không?”
Tôi gật đầu tiếp.
“Cho nên bạn cua Duy thì cũng vô ích phải không?”
Tôi gật đầu tiếp. Hả?
“Nhưng tui muốn làm, tui muốn cua Duy, nhiều khi Duy thích tui thì sao? Bạn không thấy phim Sao băng sao? Sam Thái cũng có đẹp gì đâu mà khối đứa thích đó!”
“Bạn không biết phim toàn là dựa vô mấy người thích mơ mộng như bạn mà làm à, nó toàn là giả, không phải thật.”
“Nhưng tui muốn cố gắng một lần.”
“Bạn biết bạn thua Yến mà còn ráng cua Duy, bạn biết mọi thứ đều là vô ích, vậy mà bạn còn muốn phá hoại người ta sao? Bạn còn muốn làm người thứ ba sao?”
“Ừ, tui vẫn muốn phá hoại đó.”
Que kem nhìn tôi, kế đó nó trầm ngâm rồi thở dài: “Cũng phải, cũng có những chuyện ngay cả tui cũng biết là không có khả năng nhưng tui vẫn đang hy vọng…”
Tôi không hiểu: “Là sao?”
“A! Có phải bạn yêu thầm ai rồi không, mau kể tui nghe đi!” Tôi chợt hiểu ra.
Nghe tôi nói xong câu đó, Que kem đột nhiên nhìn tôi rất lâu rất lâu… Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy có một người khiến cho mình bị đỏ mặt mà không hiểu tại sao…
Một lát sau, Que kem lên tiếng: “Tui không muốn làm quân sư cho người thứ ba thất bại nhất trong lịch sử đâu. Nhưng mà thôi, nói bạn biết một chút cũng không sao. Bí kíp của tui là, thuận theo tự nhiên, đeo bám như điên, tốt nhất đừng đeobám.”
“Là sao?”
“Bốn từ đầu đó” Nó kề sát mặt tôi: “Thuận theo tự nhiên, có một ngày, người đó sẽ tự hiểu ra…”
Ngay lập tức, tôi lấy chồng tập nện vô đầu Thành, nhưng chỉ là nện nhẹ. Hừ, thì ra tôi tiếp tục bị gạt nữa rồi.
Về nhà, tôi hỏi ngay con Thắm. Khi nghe tôi kể xong, nó bỗng nhiên cười vô mặt tôi.
“Ha ha ha, bà có thấy Thành nó cua trai bao giờ chưa?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
“Vậy sao bà còn đi tin lời nó nói?”
Nghe Thắm nói, tôi rốt cục cũng sáng mắt ra. Hóa ra, so với tụi bạn, tôi đúng là bị tình yêu làm cho mờ mắt mất rồi. Ngay cả kẻ ngu ngơ như con Thắm mà còn sáng mắt hơn cả tôi.
Thế nhưng, cũng trong ngày đó, câu nói mà tôi nhớ mãi vẫn là câu nói cuối cùng kia của ông xã nói với tôi, một câu nói ngu ngốc ám chỉ trắng trợn mà tôi còn không chịu hiểu. Về sau này tôi mới hiểu được rằng, người anh chờ đợi hiểu ra, người anh yêu thầm kia hóa ra lại là tôi.
“Thuận theo tự nhiên, có một ngày, người đó sẽ tự hiểu ra…”
Ôi ông xã, sao ngày xưa anh lại có thể dễ thương tới như vậy cơ chứ?
***
Một ngày đẹp trời về sau của riêng hai chúng tôi…
“Que kem, lúc đó nếu em tiếp tục nói không hát, anh có tăng lên một trăm ngàn không?” Tôi tha thiết long lanh nhìn ông xã.
Que kem nhà
tôi rốt cục im lìm, không dám nhìn tôi. Hiểu rõ câu trả lời âm thầm đó, tôi bắt đầu thất vọng, than thở: “Hóa ra em chỉ đáng giá năm mươi ngàn, không đáng giá một trăm ngàn, hu hu hu!”
“Thực ra lúc đó trong túi anh chỉ có năm mươi ngàn thôi, nếu tăng lên một trăm ngàn, anh lấy gì đưa em?” Que kem khai thật.
“Vậy nếu khi đó anh có một trăm, anh sẽ tiếp tục đấu giá phải không?”
“Không, anh không trả giá nữa đâu!”
Nghe anh xã nói vậy, tôi thầm vui sướng trong lòng. Anh mau nói tiếp đi, nói câu thật hay ho vào, câu mà em đang mong đợi đó.
“Bởi vì anh có cách khác bắt em hát, đối phó với em, dễ như trở bàn tay!”
Thôi rồi, hy vọng mong manh sụp đổ, tôi tức tối: “Em đánh chết anh!”
Tôi thầm rơi lệ ai oán, tại sao không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




