watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10620 Lượt

vài giây suy nghĩ.

“Hiểu rồi hả? Haiz…” Thấy nó thở dài như thế, tôi đột nhiên giật mình. Cái gì? Tôi không bình thường sao? Nó muốn gây sự gì đây hả? Đã chiếm địa bàn của tôi, thất lễ với tôi mà còn dám nói xéo nói xiên tôi nữa sao? Sao nó càng ngày càng giống Que kem năm lớp Sáu vậy trời, bộ mặt khó ưa thật khó lòng nhìn nổi.

“Đúng là lươn chê lịch, có người không thèm nhìn lại mình nữa kìa! Ai bình thường, ai không bình thường hả?” Tôi tức giận, nhắm hướng cái người mang đại danh Hậu đậu này, vươn người qua sát mặt nó, trừng mắt một cái.

Đột nhiên, nó cười cười nhìn tôi thật ngọt ngào, chớp chớp mắt nhìn tôi.

Thế là cái điểm yếu chết người của tôi bị người ta khai thác triệt để. Tôi nhìn nó, đơ ra, mém tí xíu nữa chắc chảy nước miếng luôn rồi. Không được, nhất định phải kìm chế, thật kìm chế đi mà.

Trong lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Hậu đậu bỗng dưng đắc ý, lấy tay vuốt vuốt tóc mai của tôi: “Nhìn đủ chưa?”

“Hự…” Tôi nuốt cục tức trong lòng, quay mặt đi, ráng giấu cái mặt sượng chín của mình. Đành nhịn thôi, qua ngày sau kiếm chỗ khác mà ngồi vậy. Tên này cao thâm quá, nhất định mình đấu không lại rồi, thôi, nhịn cho rồi.

Lấy tập ra chép bài toán thầy đang ra trên bảng, đột nhiên tôi lại phát hiện một vấn đề xui xẻo tiếp theo của tôi: Tôi bỏ quên máy tính ở nhà rồi.

Ngu ngốc quá mà, ngồi cô lập thế này, cách một dãy bàn với đám người kia, tôi phải mượn ai bây giờ? Tất nhiên đành bình thường hóa quan hệ, chìa tay xin xỏ kẻ kế bên rồi.
“Cho tui mượn máy tính đi.”

Nó dừng bấm, quay qua nhìn tôi: “Không thấy tui đang bấm hả?”

“Thì lát bấm xong cho tui mượn.”

Tôi ngồi đó đơ ra, chờ nó bấm xong. Đang lúc nó bấm, tôi nhìn qua tay nó, cái tay đang bấm máy lia lịa kia. Ái chà, người cao có khác, ngón tay của nó còn thon dài hơn tay con gái luôn. Bộ dạng không tệ nha. Nếu mà nó ráng siêng năng chăm chút bản thân một chút, nhiều khi còn nổi hơn cả Duy nữa. Nhắc tới Duy mới nhớ, nãy giờ tôi tự dưng quên bén đi nam chính trong lòng tôi là ai.

Dời tầm mắt nhìn về phía Duy, tôi phát hiện, khoảng cách giữa Duy và con nhỏ kế bên dường như không có gì là quá thân mật hết. Hai người bọn họ đang cùng nhau giải toán thì phải, vẻ mặt lúc này đang rất chuyên chú vào trang vở.

Đang nhìn Duy say mê, đột nhiên cái tên kế bên lắc lắc tôi một cái. Bên phải, quay! Tôi nhìn thấy cái máy tính trong tay nó đang chìa ra, hí hửng định giật lấy. Nhưng mà cái tôi giật được chỉ là không khí mà thôi. Hừ, cái đồ gian xảo kia!

“Làm gì vậy? Sao không cho tui mượn?” Tôi cảm giác uất ức, nhìn cái tên đáng ghét này mà bày tỏ thái độ phản kháng.

“Bạn mượn cũng được, nhưng… bạn cho tui mượn viết bi của bạn xài nha”

“Tại sao? Bạn đang cầm viết mà, hết mực rồi hả?” Tôi tiến tới nhìn nhìn cây viết của nó.

“Chưa nghe qua câu “Tiền trao cháo múc” hả? Cái gì cũng có cái giá của nó.”

Một tiếng “keng” phát ra từ trong đầu tôi. Trời ạ, tôi đụng hàng rồi. Trên đời này có kẻ giống tôi tới vậy sao? Mặc dù tôi biết nó cao thâm hơn tôi nhiều, nhưng sao hữu duyên thế này, có mấy khi hai kẻ cùng lý tưởng gặp nhau đâu chứ. Nhưng mà không được, tôi nhất định không được mừng. Kẻ giống mình thì sẽ hiểu mình, mà hiểu mình thì rất khó để bịt miệng. Đối phó không lại, cứ phải ôm cái ước muốn giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích thì sao tôi có thể sống bình an yên ổn được chứ?

Thôi, phải tránh xa nó ra, nhất định phải tránh xa nó mới được.

Tôi bèn đưa viết cho nó xài, cầm lấy máy tính của nó. Tôi đoán không sai mà, nó quả thực khá là hiểu tôi.

“Nhìn Duy hả? Ừm ánh mắt bạn không tệ nha! Duy nổi nhất trường mà, tiếc là có bạn gái mất rồi…” Nó nép đầu nó sát với đầu tôi, xém chút nữa làvai nó tựa lên vai tôi luôn rồi. Nó rảnh quá, đi mà thở dài tiếc nuối, nó tiếc nuối cho ai đây?

Thử đùa với nó một chút, tôi lên tiếng: “Ha ha ha thật là không ngờ mà! Duy không chỉ thu hút con gái, thì ra còn có một thằng con trai thở dài vì Duy nữa, đúng là chuyện gì trên đời này cũng có hết, sức hút của Duy thật là vô cùng to lớn!”

Với vẻ mặt không biểu cảm, nó nhìn tôi: “Tui tiếc cho bạn thôi. Thấy bạn nhìn Duy như mèo thấy mỡ mà không ăn được, bạn ức chế lắm phải không?”

Tôi đành nuốt tiếp một cục tức to đùng đang ngày càng phình lớn trong lòng.

“Hai đứa ngồi dưới chót tập trung chút đi! Muốn tâm sự gì thì về nhà dạy nhau. Hậu, lên đây giải bài cho thầy!” Thầy phăng ánh mắt hơi khó chịu về phía hai đứa đang đấu võ mồm tụi tôi, ném một viên phấn trúng ngay đầu Hậu. Cả lớp cười lớn.

Thế là bạn Hậu nhà ta bèn lên bảng giải toán. Vì ngồi tám nãy giờ, cho nên, hậu quả là bài toán vẫn chưa bấm máy tính xong. Máy tính của tên chết bằm này vốn nằm gọn trong tay tôi nãy giờ mà.

Tất nhiên là vì không có máy tính, công tử Hậu đậu nhà ta đành phải quay người xuống, nháy mắt với tôi, ánh mắt phức tạp hiện đủ mọi trạng thái: cầu xin có, trừng có, đe dọa cũng có.

Tôi cứ ngồi trơ ra mà cười lăn cười bò trong lòng: Muốn ta lên đưa ngươi máy tính hả? Còn khuya!

Một đứa bạn ngồi bàn nhất có hảo tâm chìa ra máy tính đưa cho Hậu. Nhưng công tử Hậu sĩ diện hảo vô cùng, là máy tính của mình thì mới xài, nhất quyết lê tấm thân ngàn vàng xuống bàn tư, giật lấy cái máy tính trong tay tôi.

Một cảnh tượng giành giật máy tính trong im lặng diễn ra

hết sức sống động. Cái máy tính không chịu nổi, trong phút kích động bị vung cao lên trời, rơi xuống đất.

Thường thì máy tính Casio vốn dĩ nổi tiếng với độ bền chắc từ trước tới nay, nhiều lúc bị tôi làm rớt lên rớt xuống cũng không hề hấn gì. Vậy mà chỉ trong phút giây tôi với Hậu giành giật có chút xíu, cái máy tính tự dưng rớt một cái, rồi lại bị vỡ ra, hư luôn. Hóa ra máy tính cũng biết làm phản.

Hậu trừng mắt nhìn tôi. Mặt nó bắt đầu chuyển đỏ, xong lại chuyển thành trắng xanh. Tôi biết nó chắc là đang rất tức giận.

Bị nó trừng như thế, tôi cảm thấy chẳng có gì lạ. Nó không trừng thì tôi mới sợ. Người như nó tôi hiểu quá mà, yêu tiền hơn mạng luôn rồi. Vốn dĩ hay bị Que kem trừng nhiều, ta đây đã có kháng thể, còn sợ gì ánh mắt của nó nữa.

“Chúc mừng hai đứa, tài sản chung của hai đứa hư rồi, đỡ phải chia nhau rồi đó.” Thầy thêm vô một câu thật làm cho người ta có cảm giác như thêm dầu vô lửa thì phải.

Cuối buổi học ngày hôm đó, Hậu đậu dang hai tay nắm hai góc bàn, chặn mất đường về của tôi.

“Tránh ra, người ta về hết rồi kìa! Bạn làm gì vậy? Bỏ tay ra!” Tôi ghì tay Hậu, ngắt nhéo cho Hậu buông ra.

“Mua đền cho tui cái máy tính khác đi!” Hậu

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT