watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10617 Lượt

lên tiếng yêu cầu tôi thẳng thừng.

“Không mua, tui sao phải mua cho bạn chứ? Là bạn tự dưng chạy xuống giành giật nên nó mới rớt hư đó chứ, liên quan gì tới tui.”

“Còn dám nói không liên quan, nó là máy tính của tui mà, là bạn tự dưng giành giật, không trả lại cho tui. Nếu bạn đưa trả cho tui thì tui đi giành với bạn làm gì? Là bạn sai mà còn chối nữa hả?”

“Bạn không thấy là tui với bạn giành giật nhau sau? Là cả hai làm nó rớt hư chứ không phải tại tui à nha…”

“Tui không biết, bạn phải đền cho tui! Bạn không đền cho tui thì đừng hòng đi về nhà!”
“Cứu mạng, có người bắt cóc, quấy rối phụ nữ!!!”

“Kêu đi, chủ nhật học nâng cao Toán chỉ có lớp này thôi. Tụi nó về hết rồi, cứ thoải mái mà kêu, giảm xì trét hiệu quả lắm đó!”

Nó quả thật biết tính toán mà. Đúng là hiện tại hình như chỉ còn tôi với nó. Thầy Triển là chuyên gia rút lui nhanh nhất. Học sinh chưa ra khỏi lớp thì thầy đã ra bãi giữ xe, tại thầy thường hay ghi một đống bài tập về nhà bắt tụi tôi chép, còn mình thì bỏ của chạy lấy người. Thôi tiêu rồi, tôi đang ở thế bí. Nếu nó có muốn giết người thì chắc tôi cũng khó lòng thoát nạn. Cho nên bây giờ tôi đành phải thương lượng với nó thôi.

“Bạn không nghe thầy nói nó là tài sản chung sao? Tụi mình chia năm năm đi.” Tôi ráng nặn nụ cười trìu mến nhìn nó.

“Tài sản chung gì chứ? Nó là máy tính của tui bị bạn làm hư, bạn mau đền coi! Bạn không biết khi nào thì người ta mới chia tài sản chung hả?”

“Khi nào vậy, tui không biết, tui không biết à nha… Ha ha ha!” Tôi cố gắng giả nai, làm lơ một chút.

Dường như đang tức đến độ nóng ran cả người hay sao đó, mà khi đứng gần nó, tôi cảm giác hơi thở của nó đang gấp gáp, nặng nề, nóng hừng hực luôn.

“Bạn giỏi lắm, giả nai chứ gì? Được rồi, nếu bạn là người có quan hệ gì đó với tui thì mới được coi là tài sản chung. Nếu bạn đồng ý làm người yêu của tui thì coi như nó là của chung, chia năm năm!”

“Mà bạn làm người yêu của tui rồi thì coi chừng hết mà biện minh với Duy của bạn đó nha…” Nó đắc ý nhìn tôi, khiến tôi giật mình nhìn nó.

“Sợ chứ gì? Mau đưa tui hai trăm ngàn mua máy tính mới mau! Nếu chưa có thì thế chấp tập vở, với lại cái đồng hồ trên tay bạn đó, buổi sau đưa cũng được.” Nó liếc nhìn cái đồng hồ yêu dấu trên tay tôi.

Tôi thầm suy nghĩ trong lòng: Tiền và Duy, tiền và Duy, cái nào quan trọng hơn.

Cuối cùng, tiền chiến thắng.

“Được! Tui sợ cái gì chứ? Được rồi, chơi trò làm người yêu thì làm người yêu! Chị đây chơi với cưng!”.

Tôi thầm xin lỗi Duy. Thôi kệ, bỏ Duy thì cũng còn nhiều người đẹp khác đang ở đâu đó chờ tôi cơ mà. Nghĩ vậy, tôi nhanh chóng ký tên vô bản cam kết làm người yêu của thằng Hậu, sau đó lôi từ trong túi cái tờ một trăm ngàn yêu dấu, chua xót đóng dấu một cái bộp lên mặt Hậu, tiện thể cho nó hưởng tát luôn. Tiền trao cháo múc hả, muốn lấy tiền của chị là có cái giá của nó nha cưng!

Ngày hôm đó lúc ra về, tôi quyết tâm để ý cái xe đạp của Hậu là chiếc xe nào. Tôi đây nhất định phải báo thù.

Sang ngày thứ hai, con Thắm từ lớp Tám Sáu đem một đống giấy xếp sao tống qua cho tôi. Nó bắt tôi nội trong ba ngày phải xếp cho được ba trăm ngôi sao. Khi hỏi nó vì sao không tự mình xếp đi, nó nói nó xếp được năm trăm rồi, còn năm trăm nữa chưa xếp xong, nhờ tôi ba trăm. Nó đứng trước cửa lớp tôi mà đau lòng than thở, rằng nóthích một thằng con trai mới nổi trong trường. Mà thằng con trai này kêu là, muốn tỏ tình với nó, phải xếp cho nó một ngàn ngôi sao, kèm tờ một trăm ngàn để kèm vô cái lọ, thì nó mới suy nghĩ cho người ta cơ hội.

Nghe con Thắm nói xong, tôi tức tối vô cùng. Cái tên nào mà chảnh như con cá cảnh thế kia? Có cần viết ba chữ “Tôi yêu tiền” lên mặt luôn không? Sau đó, tôi đứng mà chỉnh con Thắm một trận.

“Sao bà ngu vậy hả? Sao lại đưa tiền cho trai ăn vậy hả? Bà không biết là trai có thể phản bà, nhưng tiền thì không thể phản bà! Trai quan trọng hơn tiền sao hả?”

“Cả trường có nhiều đứa con gái từ năm lớp Bảy là có người yêu rồi. Bà nhìn đi, hai đứa mình ế kinh khủng chưa hả? Bạn bà lâu lắm mới vừa mắt một người. Bà có phải bạn tui không hả? Bà phải ủng hộ tui chứ! Hồi đó tui ủng hộ bà theo đuổi Duy, tui dầm mưa dãi nắng theo bà coi đá banh, hu hu hu giờ bà không giúp bạn chứ gì? Được rồi, tui không cần bà giúp nữa!”

Thế là vì tình bạn bè sống chết có nhau, tôi đành phải ôm một đống giấy gấp sao vô lớp. Tôi huy động mọi lực lượng bạn bè, Que kem, Quang, Thuận, Thúy, ngồi xếp sao từ tiết này qua tiết khác. Tôi nói dối với tụi nó rằng tôi tặng quà sinh nhật cho nhỏ em họ nhà tôi. Tất nhiên tụi tôi chỉ có thể giấu tay vô hộc bàn, lén lút hành sự.

Qua ba ngày sau, tôi tức điên lên khi biết ý trung nhân của con Thắm chính là Hậu đậu. Yêu tiền như mạng, tới tình mà còn phải nhờ tiền trao đổi, sao tôi lại không nghĩ ra là nó cơ chứ?

Thế là tôi bèn kể cho con Thắm nghe bản chất thật sự của bạn Hậu. Tôi ráng cố gắng nhấn mạnh bộ mặt dày, mất lịch sự, hậu đậu, tự sướng nặng cùng cái chứng yêu tiền của Hậu. Thế nhưng, tôi thật không ngờ…

“Nó hậu đậu, mất lịch sự thì không bị nhiều đứa con gái khác theo đuổi. Nó biết quý trọng đồng tiền mà bà. Người thực tế như vậy mới là chỗ dựa

tốt cho mình, không giả tạo. Nó tự sướng gì chứ, tự sướng cũng là một tính tốt mà, tạo cho mình trạng thái lạc quan. Nó là con trai mà, không học đòi người ta ăn diện nên bộ dạng hơi lôi thôi chút xíu. Bà không thấy Sở Khanh là “Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao” sao?”.

Tôi nghe Thắm nói, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đúng là trong mắt người yêu thì con cóc ghẻ cũng hóa Tây Thi.

Hỏi con Thắm thật rõ ràng về quá trình “Fall in love” của nó, tôi mới té ngửa. Hóa ra con Thắm kết Hậu vì một lần Thắm nhà tôi bị hư xe dọc đường, gặp Hậu, bạn Hậu nhà ta đã dẫn con bạn khờ khạo của tôi tới một tiệm sửa xe nọ, rồi nhiệt tình giúp đỡ, tư vấn luôn cho con Thắm, thay cái xe đạp của con nhỏ từ vỏ xe tới xích xe.

Giờ mà tôi có nói rằng, cái tiệm sửa xe đó thế nào cũng có chia hoa hồng với bạn Hậu kia, thì con Thắm cũng chẳng tin. Tôi từng mờ mắt vì tình yêu bao nhiêu thì con Thắm càng mù mắt bấy nhiêu.

Hậu đậu quả là biết dụ dỗ con gái nhà lành mà. Nó mà làm trai bao thì tuyệt đối là sát thủ, bà cô nào chịu nổi được nó chứ.

Thế là tôi tiếp tục bị con Thắm xài chiêu tình bạn vào sinh ra tử đả kích, không cam lòng mà giúp nó chọn lọ, chọn thiệp, bỏ sao vô lọ. Nhưng con Thắm đúng là được nước làm tới mà. Vì sợ người ta phát hiện, nói cái gì mà giữ thể diện Lớp Phó, nó bắt tôi phải giúp nó, bỏ cái lọ sao vào rổ xe thằng Hậu.

Tôi thầm mắng chửi nó trong lòng, tôi cũng có sĩ diện Lớp Phó của tôi chứ bộ. Có gan đi tỏ tình, vậy mà

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT