|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không có gan đi đưa một cái lọ cỏn con, bắt bạn mình ra chịu trận nữa chứ. Ấy chết, thôi tiêu rồi. Tôi quên kể với con Thắm nghe cái trò chơi người yêu của tôi với thằng Hậu. Nếu nó mà biết được, chắc tình bạn này tiêu luôn quá. Ôi thôi, giờ tôi phải làm kẻ thập thò, giấu giếm gian tình rồi hay sao? Hậu đậu, ta muốn giết ngươi!
Để tránh bị người ta biết rõ gian tình, tôi đành kêu Thắm chờ đợi. Chủ nhật tuần này khi đi học Toán nâng cao, tôi sẽ đưa lọ đựng tiền với sao cùng tấm thiệp bày tỏ của con nhỏ vào rổ xe thằng Hậu. Lúc cả lớp đang làm Toán, tôi sẽ giả vờ đi vệ sinh, ra khỏi lớp, lúc đó chắc chẳng ai thấy đâu. Chủ nhật thì chỉ có mình lớp Toán nâng cao thôi mà.
Thế nhưng đau lòng là lớp Tiếng Anh cũng bắt đầu buổi học nâng cao đầu tiên vào ngày Chủ nhật hôm đó.
Sáng hôm đó, tôi ôm hy vọng mong manh tới bàn Duy ngồi, khi đó chỉ có mình Duy, xin Duy cho tôi ngồi ké. Thế nhưng tôi biết, câu trả lời trăm phần trăm mà Duy sẽ nói ra chính là: “Chỗ này có người ngồi rồi Thảo ơi…”. Người nào? Con nhỏ hôm trước chứ ai. Qua một tuần điều tra, tôi mới tức tối biết được, nhỏ đó chính là bạn thân của Yến.
Nàng Yến quả là cao thâm, giữ người yêu như giữ của mà. Trong lớp Toán mà cũng ráng cài tay trong vô. Phen này đời Duy hết mong ăn chả, thật tội cho Duy quá! Duy à, bạn chuẩn bị tinh thần ăn cơm dài dài đi.
Biết chắc Duy sẽ trả lời như thế, tôi chẳng còn buồn đau nữa, giữ sức mà chơi với cái tên Hậu đậu kia tới cùng. Để tôi không mỏi mắt trông chờ, bạn Hậu nhanh chóng chạy tới bên tôi.
“Vợ chồng mình phải có thế giới riêng chứ Thảo. Hi Duy, Hậu dắt Honey của Hậu về chỗ đây!” Hậu đậu lấy tay lôi kéo tôi trong ánh mắt kinh ngạc đớ người của Duy.
Tôi chẳng thèm để ý Duy gì nữa hết. Mọi hy vọng của tôi về Duy bây giờ hình như đã xuống mực nước thấp nhất rồi, như cái hồ thủy điện hết nước vậy. Tôi quả thực nổi da gà trước cái từ “Honey” đó, nhưng cũng ráng chơi trò đối đáp với Hậu, cho Duy đớ thêm đớ luôn:
“Hi Honey, anh thích thì em chiều, chúng ta về thôi…” Tôi giật lấy tay Hậu, nhéo nó một cái thật mạnh, xong túm lấy cổ áo của Hậu xách về bàn tư, mặc cho nó kêu rên á á. Tiếp tục phải ngồi gần nó, tôi miễn cưỡng nhịn nhục vì đại cuộc.
Như kế hoạch đã định sẵn, tôi giả vờ đau bụng giữa buổi học, ôm cái lọ sao kia chạy nhanh ra bãi giữ xe. Ngay khi đặt lọ sao vô rổ xe Hậu, tôi chua xót nhìn tờ một trăm ngàn sáng chói trong lọ rời khỏi tay tôi. Tôi muốn lấy lại một trăm lắm lắm. Không được, đây không phải là tiền của mày, phải bỏ tay ra ngay! Tôi đau lòng nhìn nội tâm mình giằng xé.
Khi tôi đủ can đảm và quyết tâm để cái lọ chứa tờ một trăm rời xa mình thì một tiếng ho hụ hụ phía sau lưng tôi làm tôi giật mình. Khi quay lại, tôi chết đứng…
Hậu đậu đang mỉm cười xinh tươi, nhìn chăm chăm vô cái lọ, rồinhìn tôi. Đây là nụ cười gì đây? Cười đắc ý hay cười
mỉa mai vậy hả?
“Tui không ngờ bạn thích tui từ lâu, hóa ra bạn nhờ Thắm hỏi mấy điều kiện của tui. À quên, Honey à, em thích anh thì cứ nói thẳng ra, tiền của anh bây giờ cũng là tiền của em mà, em cần chi bày vẽ nhiều trò như vậy hả?” Nói xong, nó nháy mắt với tôi lia lịa. Lúc đó, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất đó là: muốn ói.
Tôi nhanh chóng giải thích: “Không phải, cái này là của con Thắm nhờ tui đưa dùm, con Thắm mới thích bạn. À, đúng rồi, nó có viết thiệp nữa nè!”
Quay xuống nhìn rổ xe, cái thiệp không có trong đó. Thôi chết, tôi đã bỏ quên cái thiệp ở nhà mất rồi.
Tôi rốt cục đã chính thức bị hàm oan, nỗi oan không thể chối cãi được nữa.
“À, thì ra em sợ người ta thấy nên mới giả vờ ra đây đưa tặng cho anh. Hồi nãy anh thấy cái lọ này dưới học bàn, anh đã nghi ngờ lắm rồi. Honey à, mình về lớp thôi…”
Thế là tôi bị Hậu đậu nhanh chóng lôi về lớp, trong tiếng kêu la kèm giải thích vang dội khắp trường của tôi. Cái lọ đầy sao bị nó cầm chặt trong tay. Khi về lớp, nó ngồi ngắm nghía cái lọ không rời mắt. Còn tôi, tôi chưa bao giờ thấy cái lọ nào chướng mắt như thế.
Giờ nghỉ giải lao, từ bên lớp tiếng Anh, Que kem chạy qua lớp Toán. Que kem cứ nhìn chầm chầm vào tôi với Hậu, rồi lại nhìn chầm chầm vào cái lọ sao mà Hậu đậu cứ năm phút là vuốt vuốt lau lau, chỉ thiếu nước phun nước miếng vô mà chà chà cho sáng bóng. Que kem bỗng dưng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi cảm thấy cái tình huống này quen quen. Bắt gian tại giường thật sự tới rồi sao?
Trong phút giây không nói nên lời, Que kem xoay người bỏ đi. Có phải nó giận tôi rồi không? Mà tôi có làm gì nó giận đâu chứ? Tôi có làm gì đâu? Mặc dù chẳng cảm thấy có lỗi, nhưng Que kem tự dưng như thế, khiến tôi cảm thấy có một cảm giác khó chịu vô cùng.
Cũng tại cái tên kế bên *** hại tôi cả. Trả thù, mình nhất định phải tiếp tục trả thù!
Nhưng còn một chuyện nữa, tôi làm sao ăn nói với con Thắm đây?
Theo kế hoạch đã định, tôi giả vờ ra khỏi lớp lần hai, lần này, tôi lấy đinh, chọc cho thủng bánh xe của Hậu.
Khi kết thúc buổi học, chuẩn bị ra về, chuẩn bị liếc liếc xem kịch hay từ cái tên ngồi kế bên khi phát hiện bánh xe đi đời, tôi liền bị một cái nắm tay thật mạnh giật lấy.
Que kem kéo tôi vào phòng học Tiếng Anh nâng cao của lớp nó, lúc này chỉ còn có mình nó với tôi. Cô nam quả nữ, tình huống này thật vô cùng mờ ám!
Lúc đó, Que kem đột nhiên rảnh rỗi không biết làm gì, thế nên nó chỉ nhìn tôi thật lâu thật lâu, nhìn đến mức tôi phát sợ. Cái ánh mắt nó nhìn tôi chứa đựng nhiều thứ như đau đớn, thất vọng, phẫn nộ, còn có cả cái sắc thái như muốn chém người ta thành trăm mảnh vậy. Tôi nhìn nó, bắt đầu đổ mồ hôi, run rẩy trong lòng.
“Bạn kéo tui vô đây làm, à… làm gì vậy?” Sao tôi nói chuyện với nó như chính mình là người gây ra tội lỗi vậy chứ?
“Bạn nghĩ là làm chuyện gì?”
Thấy tôi im lìm, nó tiếp tục: “Bạn với Hậu là như thế nào?”
Tôi run run: “Thế nào là thế nào, thì là thế nào, nghĩa là… thế nào?” Tôi bắt đầu lúng túng. Trời ạ, tôi rõ ràng đâu có lỗi gì đâu, sao tự dưng lúng túng vậy nè.
Thành thở một hơi thật mạnh, tiếp tục những cái nhìn săm soi tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, bực tức trong lòng. Cũng may, từng giây từng giây cũng chậm chạp trôi qua, rốt cục Thành cũng chịu mở miệng nói tiếp.
“Tại sao tặng lọ sao đó cho Hậu? Bạn… thích Hậu phải không?” Giọng nói Que kem hình như cũng run run thì phải. Hình như nó không muốn hỏi câu đó, có thứ cảm giác bất đắc dĩ phải cất lời toát ra từ giọng nói đó của Que kem, mà ở ngay tình huống đó, tôi thật sự không biết bất đắc dĩ đó là gì.
“Trời ơi sao tui thích Hậu đậu đó được, bạn hiểu lầm rồi!” Tôi sốt sắng lên tiếng. Nói xong câu đó, tôi nhận ra Que kem đang nhìn tôi thật sâu, ánh mắt dịu đi, còn có chút kỳ vọng cùng mong đợi.
Rồi tôi kể cho Que kem nghe toàn bộ sự việc, cái hoàn cảnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




