|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nhỏ thật đó, ăn vô không có miếng hương vị nào hết.”
“Que kem à, sau này có đi bán gì cũng đừng bán kem nha. Rao bán bản thân là không tốt đâu, đừng để mình mất giá như vậy. Hôm trước còn nói tui mất giá, nhìn lại thân mình đi nha, ai cao giá hơn ai hả?”
Nói xong, tôi ù bỏ trốn khỏi hiện trường, đi dạo phố đêm Noel. Cũng may, lúc trở về chỗ hẹn với tụi lớp Toán, tôi bày trò đổi xe, quyết tâm không để Hậu chở tôi về. Dù hết hi vọng vào Duy, nhưng cảm giác ngồi xe của Duy cũng không tệ nha. Ừm, như là một kiểu hoài niệm quá khứ vậy, nhớ lại những gì mong ước nhưng chưa bao giờ thành sự thậtcủa tôi. Ha ha ha thực ra thì, cho Yến tức chết chơi. Ngồi trên xe của Hậu, tôi biết, Yến đang nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như dao găm. Cảm giác giật bồ người ta một lúc, cũng thật là Yomost!
Chương 15: Trò chơi kết thúc
“…“Chết rồi, Que kem nhà bà tới!”
“Trốn mau lên, bà đưa kẹo bông đây! Á bà đừng nhét kẹo bông vô mền, kiến cắn tui chết luôn!”
“Bà muốn kiến cắn bà hay Que kem xử đẹp tui hả? Muốn thấy bạn bà chết sao?”
“Hu hu hu, mền yêu của mẹ! Que kem, cái đồ độc tài, tui hận ông!”…”
***
Từ buổi tối chơi Noel đắc ý dạt dào đó, tôi quên mất chuyện xử đẹp em Thắm nhà tôi. Mình vui thì tha người ta một con đường sống mà, chừng nào buồn buồn mới lôi chuyện cũ ra để nói.
Ngoài ra, cũng kể từ cái hôm ăn kem trộn kẹo bông đó, tôi bắt đầu mơ tưởng tới kẹo bông. Bởi mỗi lần chỉ ăn kem không thôi, tôi không thể nào cảm thấy thỏa mãn được. Hương vị cực kỳ ngọt ngào như Yomost đó cứ khiến tôi thèm thuồng. Thế là tôi bắt đầu kiếm chỗ nào có bán kẹo bông để mua. Đáng buồn là ở quê tôi lúc đó, kiếm được một cây kẹo bông còn khó hơn lên trời, trừ những dịp đặc biệt. Thôi thì đành tạm ăn kem không thôi. Hu hu hu, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi muốn ăn kem cả đời đâu à nha.
Mỗi lần than thở với con Thắm cái vấn đề kẹo bông và kem này, nó đều cốc đầu tôi. Trên đời này trừ Que kem với cha mẹ tôi ra, nó là người bạn duy nhất được phép cốc đầu tôi. Quyền lực trong tay nó lớn quá rồi chứ gì nữa. Tất nhiên, câu nói của nó sau khi cốc đầu tôi xong sẽ là:
“Rốt cục bà đang nói tới cái gì? Bà đang nói tới ăn kem đơn thuần theo nghĩa đen, hay nói tới cái vụ đời bà bị Que kem nó quản lý, hay bà đang buồn vì mình không ăn được gì khác ngoài kem, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng?”
Tôi trừng mắt nhìn nó. Bạn bà ý tại ngôn ngoại, nói năng cao thâm, bà nghe thì tự biết mà hiểu lấy chứ, sao dám nói toẹt ra, đụng vô nỗi đau cả đời của bạn bà thế này.
“Bà yên tâm, bà muốn ăn gì đó ngoài kem thì cứ liên hệ bạn bà. Bạn bà sẵn sàng tìm kẹo bông giúp bà, đen hay bóng gì đều được.”
Thấy chưa? Tôi biết ngay mà! Đầu tư vào đâu thì còn có rủi ro, chứ đầu tư vào em Thắm nhà tôi thì chỉ được thêm khuyến mãi, vừa có đen mà vừa có bóng nữa kìa.
Tính ra thu hoạch của ngày Noel hôm đó không tệ một chút nào. Mình được vui vẻ, chọc tức được ai kia, làm ai kia tức tối nhưng không dám mở miệng, lại bình thường hóa quan hệ với Que kem mặt lạnh, khi Que kem rốt cục cũng chịu mở miệng làm hòa với tôi, mặc dù tôi với Que kem còn lâu mới tiến tới cấp độ thân hết chỗ nói.
Đó là một ngày đẹp trời, khi tôi tung tăn vô lớp vào một buổi trưa, khi Que kem tự dưng chìa tay ra trước mắt tôi một cây kem sầu riêng ngọt ngào.
“Kem nè, ăn không?” Que kem xòe cây kem mát lạnh mới mua ra.
“Hả? Bạn biết tặng quà, mua kem hối lộ tui rồi sao? Trẻ nhỏ dễ dạy nha, bạn thật là có tương lai…” Vừa nói tôi vừa xoa xoa đầu Que kem, mặc kệ gương mặt nó đang nhăn nhó lườm lườm nhìn tôi.
“Thích ăn kem không?”
“Phí lời, tất nhiên là tui thích rồi” Nói xong, tôi cắn phập một cái.
“Vậy nếu ngày nào tui cũng mua một cây kem cho bạn thì sao?”
Nghe Que kem nói vậy, mắt tôi liền sáng rỡ, theo bản năng gật đầu lia lịa.
“Ngày nào cũng ăn kem như vậy bạn cũng sẽ không thấy ngán sao?” Nghe Que kem nói vậy, tôi lại gật gù tiếp. Kem ngon mà, có ai được ăn mỗi ngày mà không thích chứ?
“Vậy bạn chỉ ăn kem thôi nha, không ăn món gì khác hết” Tôi theo bản năng gật đầu lần ba, nào đâu biết rằng…
“Bạn Nguyễn Thị Thu Thảo, quyền ăn kẹo bông gòn hay bất cứ món nào khác của bạn bị hạn chế kể từ hôm nay…”
Nghe xong câu đó, tôi liền bị sặc kem. Trong tình huống đang ngậm đầy kem như vậy, Thành lại đi phán một câu khiến tôi giật mình như thế, thì chỉ có thể nói là, nó tự làm tự chịu.
Lần đầu tiên tôi phát hiện nước kem chảy ra, dính trên làn da của người mà mình đang ghét thật là đẹp vô cùng, nhất là người “Giữ gìn vệ sinh thật tốt” như Que kem đây.
Sau khi trả lại cả vốn lẫn lời cho Thành (thực ra cũng lỗ chút ít vì tôi không thể nào ói ra được), tôi liên tục tặng Thành hai chữ vàng: “Đồ điên đồ điên đồ điên!”
Chẳng ngờ là nó cũng biết tức giận với tôi, bởi sau khi nghe tôi mắng nó xong, nó nhìn tôi rồi tự kỷ: “Được rồi, tui điên!”.
Tự nhận mình điên, hình như không giống phong cách của mấy người điên cho lắm. Có người điên nào tự nhận mình điên đâu nhỉ?
Thế là từ đó, tôi học được thêm một tình huống của câu nói “Bằng mặt không bằng lòng”. Bởi lẽ tuy không còn chiến tranh lạnh nữa, vẫn nói chuyện bình thường với nhau, nhưng giữa Que kem với tôi, dường như có một khoảng cách nào đó, đẩy chúng tôi ra xa. Nhìn nhau nói chuyện, nhưng cảm giác lại dần sượng sùng và gượng gạo.
Tháng Ba, bên Trung Quốc có câu “Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu”, nghĩa là mùa hoa khói tháng Ba, ôi thật là lãng mạn! (Lý Bạch: “Ta nói vậy vì đó là mùa nhang khói Tiết Thanh Minh đó con”). Còn ở quê tôi, tháng Ba là mùa của tụi trẻ con đi khoe diều.
Đó là cái tháng mà đồng cỏ khô hạn nứt nẻ đang chờ mưa xuống, lại gặp mùa gió chướng thổi mạnh, khiến tụi trẻ con không cầm lòng nổi phải cố gắng nài nỉ cha mẹ mua diều, đua nhau thả trên cánh đồng khô cằn nên chẳng sợ dính miếng bùn nào hết.
Thế là mỗi ngày khi đi học về, nhìn thấy tụi diều đuổi bắt nhau trên trời, tôi liền đua đòi lôi kéo con Thắm đi thả diều. Chỉ tiếc là tôi đã quên mất một sự việc vô cùng nghiêm trọng: Tôi không biết thả diều.
“Hai người muốn đi thả diều sao?” Thành lạnh lùng nhìn gương mặt long lanh thiết tha chờ mong của tôi.
“Được, phí dạy thả diều là một tiếng mười ngàn!”
“Cái gì? Bạn dám tính tiền với tui nữa hả?” Tôi bực bội.
“Không phải bạn thích tiền lắm sao? Tui học tập bạn thôi. Nghĩ kỹ đi, bạn mà nhờ Honey của bạn, không chừng nó còn tính giá gấp ba.”
“Tui đã nói rồi, tui với nó chỉ chơi trò chơi thôi, nó là Honey của tui hồi nào?”
Nói đến đây, Thành bèn quay sang nhìn tôi: “Chỉ là trò chơi thôi sao?”
Tôi gật đầu lia lịa.
“Chuyện người yêu mà bạn cũng đem ra đùa giỡn, vậy còn kết hôn thì sao?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




