watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10595 Lượt

lấy đầu tôi. Sau đó thì đột nhiên có ai đó lôi tôi đi, thì thầm vào tai tôi rất nhẹ: “Đừng sợ…”.

Ngày hôm đó, trong lúc hoảng sợ, tôi không còn nhớ gì nhiều, chỉ nhớ rằng, khi chiếc áo trắng kia được lấy khỏi đầu tôi, tôi chợt nhìn thấy Que kem đang cởi trần, trên mặt cũng sưng đỏ lên vài chỗ. Thì ra là Que kem, hèn gì khi nãy tôi cảm giác được người ôm tôi thật gầy.

Cùng là nạn nhân của đám ong, Thành cũng bị mọi người xung quanh kêu bỏ tôi ra, giao tôi cho mỹ nam kia. Giao phó hai chiếc xe đạp cho con Thắm, vốn đang mặt mày xanh mét từ nãy tới giờ, tôi được lệnh phải tới trạm y tế gần đó.

Hậu bế tôi lên, hướng về phía trạm y tế, Thành thì chạy theo sau. Lần đầu tiên tôi bỗng dưng phát hiện chúng tôi hóa ra cũng có lúc cùng chung số phận tới vậy. Lần trước té xe, lần này bị ong cắn. Hóa ra Que kem cũng có ngày mang cái vẻ mặt sợ hãi và lo lắng như thế. Chẳng lẽ Que kem thật sự coi tôi là người bạn thân thiết rồi sao?

Nghĩ tới đây, đột nhiên tôi trở nên vui vẻ, nhìn Que kem mỉm cười thật tươi, dù cảm giác đau đớn vẫn cứ đang lan dần, lan dần. Thấy tôi cười, mặt Que kem đột nhiên dãn ra, rồi lại nhăn nhó vì đau. Vừa được ôm anh A, vừa được ngắm vẻ mặt thú vị của anh B, vừa bị đau đớn nhưng lại hưởng thụ hạnh phúc, cảm giác thật khó tả vô cùng, đúng là trong khổ có vui mà.

Tới trạm y tế cũng chẳng làm được gì, bởi sau một hồi khóc lóc nhốn nháo lên vì đau, tôi với Que kem được đặt lên hai cái giường bệnh, cách nhau một lối đi. Vì đã được tiêm thuốc, mấy đốt đỏ trên trán tôi đã bớt đau hơn nhiều. Trong lúc tôi đang định chợp mắt, tôi chợt nhớ ra một chuyện, đó là tôi phải đuổi tên ôn thần Hậu đậu này về nhà thôi, không thì Que kem giết tôi mất. Không chết sao được khi mà ánh mắt Que kem bắn qua đây thực sự khiến tôi rùng mình. Bởi lẽ nửa tiếng qua kể từ khi tôi vào trạm y tế, Hậu đậu bắt đầu lải nhải, không rời tôi nửa bước.

“Thảo ráng chịu một chút, kim coi vậy chứ không có lớn đâu!” Hậu đậu bắt đầu nịnh nọt.

“Thảo đừng sợ mà, không đau đâu…” Lại giả vờ lên tiếng quan tâm.

“Nếu đau thì nắm lấy tay Hậu nha…” Lại tiếp tục sến hơn con hến.

“Ai nói tui sợ đau chứ, tui không có sợ!” Tôi kháng nghị.

“Vậy mặt ai đang tái xanh vậy?” Que kem đang cởi trần xem kịch hay của tôi và Hậu ở bên kia, ngồi tịch mịch không chịu nổi nên cũng phụ họa một chút.

“Có sao? Làm gì có chứ! Mắt bạn có vấn đề rồi đó! Chị ơi khám mắt cho nó trước đi chị! Lát chị hãy chích em nha chị…”

Cũng may là tình cảnh đau đớn lẫn muốn ói đó rốt cục cũng qua. Giờ phút này, tay của Hậu đậu vẫn đang tiếp tục thản nhiên đặt trên vai tôi, vỗ vỗ tôi an ủi. Vớ vẩn thật, nó coi tôi là trẻ con sao? Sao nó không mở miệng hát ru luôn đi.

Vì hết chịu nổi, tôi bực bội trừng mắt với nó, liếc nó nhiều lần. Cái đồ hại tôi bị người ta trừng mắt này, tôi phải cho nó thưởng thức một chút chứ! Nhưng thật đáng buồn là tôi càng trừng nó, nó lại càng vui vẻ nhìn tôi cười tươi, khi thì mang bộ mặt ngây thơ, khi thì vẻ mặt vô tội, khi thì trưng ra vẻ mặt yêu chiều. Thật là mệt mỏi quá đi, người bệnh như tôi sao thất bại vậy, một chút tác động tới Hậu thôi mà cũng không làm được.

Chưa biết phải giải quyết như thế nào, thì ở bên kia, Que kem rốt cục cũng sốt ruột dùm tôi. Không chịu nổi tôi với Hậu đậu đang tình chàng ý thiếp (nhưng trong đó có một người vô tội à nha), Que kem đứng dậy tiến tới, đến gần bên tôi, tách cái tay của Hậu ra khỏi vai tôi. Ha ha ha! Bạn Kem cuối cùng cũng chịu hy sinh, biến thành cục đá ngáng đường dùm tôi rồi.

“Thảo, trả tui cái áo!”

Tôi hoảng hốt giật mình nhìn lại cái áo trắng của Thành, cái mà hiện tại vẫn còn đang nhăn nhúm trong tay tôi. Thôi chết rồi, nó có bắt tôi bồi thường cái mới cho nó không?

“Hậu, xe bạn vẫn còn ngoài đồng đó, bạn ra ngoài đó lấy xe đi, ở đây có tui được rồi, cha mẹ Thảo chắc cũng sắp tới.”

Tôi nghe được câu này, hùa theo Thành gật đầu lia lịa.

“Không được, tui phải ở đây với Thảo một lát, xe tui gửi chỗ quán nước rồi.” Vừa nói, Hậu vừa nhìn tôi đắm đuối. Thấy nó nhìn tôi như thế, tôi chỉ còn biết miêu tả cảm giác của mình khi đó bằng hai từ vô cùng biểu cảm, đó chính là: Rùng rợn.

“Hậu, ở đây không phải trong trường, bạn đừng chơi trò tình cảm nữa được không? Ở trong trường thì mình còn là Honey với nhau, nhưng bây giờ thì tui muốn ngủ một lát, bạn về đi có được không?”

“Em cứ ngủ đi, anh canh chừng em ngủ” Tiếp tục chuyển qua anh anh em em rồi sao? Thôi rồi, tôi đành phải tuyệt tình.

“Tui không ngủ được, bạn về đi mà…” Tôi nài nỉ.

Sau khi nghe tôi năn nỉ như vậy, Hậu nhìn tôi thật lâu, thật sâu, sau đó lại nhìn qua Thành. Ánh mắt Hậu khi đó dần thay đổi, như một người đang uất ức, căm phẫn, nhưng lại còn có gì đó đáng thương như đang bị bỏ rơi. Thấy Hậu nhìn tôi như thế, tôi thầm nhủ trong lòng, mình không được để ánh mắt đó dụ dỗ được. Không được, mình nhất định phải tuyệt tình. Trong ti vi không phải đang rất thịnh bài hát “Đau một lần rồi thôi” đó sau. Đau ngắn hơn đau dài, tuyệt tình hơn kéo dài lê thê mà.

“Chúng ta không phải là bạn trai bạn gái, không phải là đang quen nhau sao? Rõ ràng bạn đã ký giấy với tui rồi mà…” Giọng nói của Hậu bỗng dưng khác lạ. Thời khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy mình như kẻ gây tội vậy, tôi thực sự đang từng chút mềm lòng.
Nhưng ngay khi tôi còn chưa kịp mềmlòng thì cục đá ngáng đường kia đã bắt đầu phát huy hiệu quả, làm người

ta đau đớn:

“Trên đời này không có giấy tờ nào là giấy xác nhận quan hệ người yêu hết. Hậu, giấy đó cơ bản chỉ là trò đùa của Thảo với bạn thôi. Nếu bạn đem giấy đó ra trước mặt tui hiện giờ, tui sẽ thẳng tay xé nó ngay.”

Tôi lấy tay nhéo Thành một cái. Hừ, đổ lỗi qua cho tôi, đúng là cái đồ nham hiểm mà! Trò đùa gì chứ, nếu không vì đồng tiền bát gạo, tôi làm sao có thể hy sinh bản thân lớn như vậy cơ chứ?

Tuy nhiên, vì đang hùa theo Que kem, tôi đành phải không quên gật đầu, công nhận thật nhiệt tình lời nói hết sức có lý của Que kem.

Ngay sau đó, Hậu nhìn tôi, lại nhìn Thành, nhìn thật lâu thật lâu, tựa như muốn khắc sâu chúng tôi vào trí nhớ của mình vậy. Sau đó Hậu quay lưng lại với tôi, từng bước đi ra ngoài, rời khỏi trạm y tế.

Thời điểm đó, tôi cảm thấy rất mất mát, cảm thấy một thứ nào đó như đã mất đi, nhưng mãi không đoán ra thứ mà mình mất mát là gì.

Kể từ ngày hôm đó, Hậu chính thức lạnh nhạt với tôi. Hết năm lớp Tám, Hậu chuyển trường. Một ngày mùa hè năm đó, khi tôi vừa đi chơi nhà con Thắm xong, về đến cổng, đột nhiên tôi thấy Hậu đứng trước cửa nhà tôi.

“Tui tới đưa bạn cái này…” Hậu chìa tay ra, đưa một tờ gì đó vào tay tôi. Tôi nhìn lại, thì ra là một tờ hai trăm đồng. Một tờ giấy đã cũ nhưng được xếp thẳng, y như tờ giấy mới, hoặc như được ép trong một cuốn tập nào đó trong một

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT