|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Môn Toán mà tôi kỳ vọng, ấp ủ, lại không đậu. Ngược lại, cái môn thi đại, thi cho có, thì lại oanh liệt vượt vũ môn. Lúc đó, tôi đau lòng nằm lì trong nhà, cắn gối cắn chăn, mắt sưng một cục.
Tại sao không cho tôi rớt luôn cho rồi, kiểu này thì, tôi biết chọn thế nào đây?
Con Thắm rớt Chuyên, học trường điểm là chắc chắn. Que kem đậu Chuyên Anh, học Chuyên là chắc chắn. Còn tôi, tôi biết lựa sao bây giờ?
Một ngày nọ, Que kem bỗng tới thăm hỏi đôi mắt cú vọ của tôi.
“Rốt cục bạn chọn học trường nào?”
“Tui không biết! Hu hu hu!”
“Bây giờ không phải là lúc bạn nói không biết! Bạn thích cái gì thì nên chọn cái đó, hiểu không?”
“Nhưng tui không biết chọn sao? Chọn trường Chuyên thì mất Thắm, chọn trường kia thì mất bạn, hu hu hu!”
Que kem thở dài.
“Văn với Toán, bạn thích môn nào hơn?” Que kem hỏi tôi, lại là lựa chọn yes no đây mà.
“Toán!”
“Tui và Thắm, ai quan trọng hơn?” Que kem lại mở miệng.
Tôi im lặng.
“Nói thật đi Thảo, bằng không chọn một!” Que kem tiếp tục bắt ép tôi.
“Thắm!”
Nghe xong, Thành im lặng, dường như nó đang nhịn thở một hơi dài.
Sau khi thở ra, nó quay qua nhìn tôi: “Vậy thì bỏ Chuyên đi!”
Trước khi rời khỏi phòng tôi, nó còn nói vọng thêm một câu: “Tui nói bạn chọn ai vậy thôi, chứ bạn thích học gì mới là quan trọng, dù là bạn thích tui hơn Thắm, thì bạn đã không thích Văn, vẫn không nên học Chuyên, hiểu chưa? Dù cho mang tiếng học Chuyên có oai cỡ nào đi chăng nữa. Hiểu không?”
Tôi thầm gật đầu cái rụp.
Thế là mùa hè năm đó, tôi chuẩn bị vào trường điểm cùng con Thắm, lại cùng lớp với nó luôn. Những người khác cũng có số phận cho riêng mình. Thu không học chung trường điểm với tụi tôi, mà là trường điểm ở huyện, tại tụi tôi học trường điểm bên thị xã mà. Loan học chung trường với tôi và con Thắm, Nam Sơn lên thành phố học, Duy thì học chuyên rồi, từ nay đành đoạn tình. Chỉ riêng một người khiến tôi bất ngờ nhất: ông xã nhà tôi chứ ai.
Ngày nhập học, tôi rất bất ngờ. Que kem xấu xa đó, không ngờ nó cũng thích chơi trội, cũng bỏ Chuyên vô trường điểm, cũng trúng phốc học cùng lớp với tôi. Ngày đó, nhìn Que kem, mắt tôi cứ nhòe dần. Vậy mà Que kem còn nhìn tôi cười cười, ngu ngơ, giả vờ vô tội. Đồ đáng ghét, hại tôi đau lòng cả mùa hè, cứ tưởng mất đi cây kem gầy gò này rồi, nào ngờ… Đang lúc bực bội, tôi mặc kệ tất cả, quay qua đập vô đầu Que kem một cái. Cho đáng đời, dám hại chị đau lòng nha cưng.
Những năm cấp ba, những năm của chúng tôi lại bắt đầu. Chúng tôi, lại dầndần gần nhau, có lẽ đến mức chẳng thể xa nhau.
***
Một ngày đẹp trời sau vụ Chán kem thèm kẹo, ăn vụng kẹo bất thành.
Que kem: “Anh hỏi em, rốt cục anh là nhất hay con Thắm bạn em là nhất?” Que kem đang xoay người, giam
tôi ở một góc giường, ra vẻ nghiêm trọng. Hụ hụ, địa điểm tất nhiên là… trên giường rồi.
Tôi: “Em đã nói rồi, anh với nó ngang hàng mà, ha ha ha, anh… anh… không phải ngày mai… đi làm sớm sao? Ngủ đi anh, anh trở lại chỗ cũ đi…” Tôi đẩy đẩy Que kem một chút, sau lại vỗ vỗ tay anh, không được lại chuyển sang xoa xoa. Ôi thôi, tình huống nguy hiểm chực chờ đây mà, tôi sắp sửa rớt một đống mồ hôi rồi đây.
Que kem: “Sao lại ngang hàng? Anh vẫn biết có chuyện anh làm được, nhưng con Thắm bạn em… không làm được…” Que kem nhìn tôi, ánh mắt sao mà mờ ám quá.
Tôi: “Chuyện… chuyện gì chứ?” Cầu trời đừng đúng với những gì tôi đang không cần tốn miếng nơ ron nào cũng nghĩ ra nha.
Que kem: “Anh có thể… make baby, baby-making với em, con Thắm… có thể sao?” Rầm một cái, kỳ vọng sụp đổ. Thôi rồi, là phúc không phải họa, là họa không thể tránh khỏi mà. Được, phải dũng cảm đối mặt.
Né hơi thở mờ mờ ám ám của Que kem, tôi vùng lên: “Chuyện đó không tính, mình chưa có con mà anh, không tính không tính!” Tôi lắc đầu liên tục, ôi thôi, có ai cứu tôi với, hu hu hu.
Que kem: “Được, vậy nếu như em kiên trì không chịu nói anh là nhất trong lòng em, anh đành phải… giam em, cho tới khi nào có baby thì thôi. Em mau nói anh là nhất, không thì…” Que kem cười nham nhở, bắt đầu tiến hành các bước mà ai cũng biết là bước gì rồi đấy.
Bị que kem xài độc chiêu, tôi đành đau lòng rơi lệ mà liên
tục ráng chiều ý Que kem, làm trái lòng mình: “Được rồi, anh là nhất, anh là nhất trong lòng em. Ông xã, anh đừng giam em tới khi có baby, từ lúc make baby tới lúc có baby chắc ít nhất chín tháng mười ngày, chưa kể có khi make baby hụt thì phải bù thêm thời gian. Em không muốn, em không muốn bị giam trong phòng suốt một năm đâu, hu hu hu…”. Sau khi khóc lóc, tôi giơ tay lên ra vẻ thề thốt: “Em khẳng định, anh là nhất, anh là nhất, là ánh dương soi sáng cuộc đời đau khổ của em, là ngọn đèn đã soi đường cho em từ hồi đi học cho tới bây giờ, hứt hứt hứt”.
Nghe tôi nói xong, Que kem thỏa mãn xoa xoa đầu tôi: “Vậy mới ngoan”.
Sau khi nghe Que kem nói xong câu đó, tôi mới giật mình. Có cảm giác hình như chúng tôi đang đóng cảnh ông chú dụ dỗ cô bé mười sáu vị thành niên vậy. Ôi thôi, Que kem, cậu bé trong sáng của tôi đã biến chất từ lúc nào thế này? Đau lòng quá đi!
Ngày hôm sau, tại nhà con Thắm.
“Cái gì? Que kem, nó thật quá đáng, hừ, tui ghét nhất cái loại đàn ông dùng biện pháp đó mà uy hiếp phụ nữ, nó đang bạo hành gia đình, bà có hiểu không? Bạo hành đó! Thảo, bà phải vùng lên!” Con Thắm kích động tột độ sau khi nghe tôi khóc lóc nỉ non với nó.
“Vùng lên thế nào?” Tôi u sầu nhìn nó.
“Bà phải nói với nó rằng, em có thể tìm người đàn ông khác make baby, không nhất thiết là chỉ mình anh làm được, anh tuyệt đối không phải là nhất!”
“Vậy bà có biết nếu tui nói câu đó, hậu quả là gì không?”
“Hậu quả là gì?”
“Là bạn bà sẽ sống không bằng chết, trở thành cỗ máy make baby!!!”
Chương 17: Những điều mới mẻ
“…“Có gì thì cứ nói, phí lời.” Tôi càu nhàu.
“Rốt cục em yêu anh, hay… yêu tiền của anh?” Que kem nói xong câu đó, ra vẻ trầm tư, khó chịu, u sầu.
Hừ, lại dám nói câu đó với tôi, anh tưởng anh có tiền cỡ đại gia chắc.
“Ha ha ha, thế anh còn nhớ phương châm ngày xưa của em là gì?”
“…”
Tôi tiếp tục: “Tiền là nhất, trai đẹp là nhì, tất nhiên em yêu tiền của anh rồi.”
Que kem u sầu, tức giận ngoảnh mặt, quay lưng về phía tôi mà ngủ.
Lại phải dỗ cây kem lớn này, tôi đành giả vờ ngoan hiền ôm lấy Que kem, nói mấy lời ngọt ngào muốn ói: “Anh đúng là não phẳng, em thích tiền của anh, chỉ là tiền của anh thì em mới thích, chứ không phải tiền của người khác, hiểu không?”…”
***
Năm lớp Mười, trường mới, mọi thứ với tôi thật là bỡ ngỡ.
Ví dụ như, đùng một cái, tôi phát hiện lớp tôi đang học là lớp chọn.
“Hồi thi xong bà không nhìn bảng điểm sao? Bà có thấy có cái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




