watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10592 Lượt

không lo kiếm chỗ học thêm ở nhà cô Lý dạy mình là bị cô đì đó.” Quý thân ái chỉ dạy tôi khôn khéo, móc nối đường dây tìm chỗ học.

Kết quả là một đứa nhát gan như tôi, rốt cục đã bị hù chết.

Một môn tôi nhất định phải học hai người, một là thầy cô dạy môn đó của mình, để tránh bị đì, hai là thầy cô nào đó bên ngoài mà mình ưng ý. Kết quả là, tôi gánh trên mình tới tám chỗ học thêm.

Nhìn đi nhìn đi, ngay cả Que kem, người tiếc tiền, mất tiền như đứt từng khúc ruột, vậy mà cũng cắn răng đóng tiền học thêm tới ba môn, huống chi là tôi.

“Bạn bỏ bớt vài môn đi Thảo, từ nhà mình đạp xe qua đây học tới ba mươi phút là đã cực rồi, bạn học cho cố như vậy, muốn chết sao?” Que kem tự dưng rảnh rỗi không có việc gì làm, gõ gõ vai tôi, nhướng người lên tám chuyện.

“Nhưng mà tui không biết bỏ cua nào”

“Bỏ thầy A đi”

“Nhưng thầy dạy mình mà, không học bị đì đó…”

“Vậy bỏ cô B đi”

“Nhưng cô B dạy hay…”

“Vậy bỏ môn tiếng Anh đi, tui dạy kèm cho bạn.”

“Không được, tiếng Anh là vô cùng quan trọng, không bỏ được!”

“Bạn học như vậy, tối chín giờ mới về tới nhà, bạn không sợ đường sá nguy hiểm nhưng tui sợ!”

“Cái gì? Tui không sợ mà bạn sợ là sao?”

“…”

“Nếu vậy, ha ha, bạn học chung với tui luôn đi cho vui, mìnhđi về chung cho đỡ sợ.” Tôi chớp chớp mắt nhìn Que kem.

Que kem thất bại đành ngồi lại vị trí

cũ.

Từ đó, bị tôi rủ rê, Que kem đều về chung với tôi lúc chín giờ, nhưng Que kem lại không học thêm nhiều như tôi, bởi vì nó tìm được một công việc ưng ý mới: bán hàng chợ đêm.
Một lần, vì để thể hiện tinh thần bạn bè, tôi tới giúp Que kem bán hàng, tất nhiên, đó là một ngày chủ nhật, khi tôi không có lịch học thêm nào.

Ngày hôm đó, nhìn nó cặm cụi bán hàng, đêm tối se lạnh mà mồ hôi nhễ nhại, tôi mới phát hiện, hóa ra mình là đứa hạnh phúc hơn người khác gấp nhiều lần.

Hạnh phúc nhất là cái đoạn nó bán xong, mình chỉ việc ngồi đó đếm tiền, dù tiền không phải là của mình. Nhìn thấy mớ tiền kha khá đó, tôi thầm tính toán, hèn gì nó nhào đầu vô bán hàng như bán mạng, mùi tiền thật quá hấp dẫn mà, polime cầm vào tay quả là rất mát.

“Que kem, bạn chia tui một chút đi. Năm năm đi, nãy giờ tui ngồi đồng cam cộng khổ với bạn, cực nhọc từ nãy giờ luôn đó.”

Que kem liếc nhìn tôi đầy khinh thường: “Nãy giờ bạn ngồi chơi thôi mà, có lên tiếng bán được miếng nào đâu.”

“Nhưng không phải nhờ tui ngồi đây ủng hộ thầm lặng, bạn mới có tinh thần buôn bán hay sao? Đi mà, không chia năm năm, chia sáu bốn cũng được”

Nó lại liếc tôi.

“Bảy ba!” Tôi lại cò kè.

“…”

“Được rồi, chín một!”

“…”

“Chứ bạn không cho tui miếng nào sao? Hu hu hu!” Tôi bắt đầu khóc lóc.

“Được rồi! Đừng khóc nữa!” Nó rốt cục không chịu được nữa, đành phải thỏa hiệp.

“Bạn thích năm năm sao? Có nhớ cái vụ Hậu đậu không?” Nói xong, nó tiến gần tới bên tôi, kề đầu nó sát đầu tôi.

“Làm bạn gái mình đi, không chỉ năm năm, mình cho bạn hết số tiền hôm nay luôn.”
Nghe nó nói xong câu này, bộp một cái, tôi lấy tay tát nó.

Hừ, lại dám lôi chuyện cũ ra xỏ xiên tôi. Chị đây đáng giá nghìn vàng, không đại hạ giá nữa đâu cưng.

Kể từ cái hôm đếm tiền đó, ước mơ của tôi tăng lên một cái, vì tôi bỗng phát hiện ra mình khá là thích tiền. Ngoài những ước mơ cao cả ra, tôi còn ước mơ thêm một ước mơ nhỏ nhoi nữa: Nếu mà mình không có gì, vậy lấy đại gia cũng không tệ. Tất nhiên là tuy lấy đại gia nhưng mình phải là vợ cả, nắm quyền thừa kế trong tay.

Đương nhiên là sau này, tôi mới biết được, hóa ra mình thích tiền, không phải là đơn giản thích tiền, mà là thích tiền từ tay Que kem đưa cho tôi, thích thứ tiền mà Que kem kiếm được.

Khi phát hiện ra sự thật đau lòng này, tôi chỉ biết thầm ai oán. Kiểu này thì nếu hôn nhân giữa tôi và Que kem tan vỡ, tôi biết sống thế nào đây? Tôi nghiện tiền của Que kem mất rồi.

Thắm: “Không sao không sao, bà cứ ly hôn, mỗi tháng tới nhà mượn ví của nó một lần. Với lại nếu ly hôn với bà thì nó phải trợ cấp tổn thất tình cảm lẫn sức khỏe cho bà, bà sẽ được nhận tiền mỗi tháng của nó mà.”

Tôi: “Ừ nhỉ!”

Que kem: *lườm con Thắm* “Anh nhất định không đưa tiền trợ cấp cho em, không bao giờ! Nếu em muốn anh đưa hết tiền cho em, thì em tốt nhất yên vị bà Kem cả đời cho anh!”

Tôi chạy lại, ôm chầm lấy Que kem: “Ông xã, nãy giờ em chỉ chờ có câu này, đâu, tiền đâu, anh đưa hết cho em đi! Em hứa tuyệt đối sẽ làm bà Kem suốt đời, tiền còn thì em còn, tiền mất thì em mới chui đi mất!” Tôi chớp mắt mê ly nhìn anh đơ ra vì mắc bẫy, không, đúng hơn là, mê ly nhìn ví tiền, thẻ tiền, chìa khóa tủ tiền của anh từ từ rơi vào lòng bàn tay tôi.

Người ta nói không sai mà, đối phó một người, độc ác nhất, chính là dùng cả đời để đối phó, từng bước cướp đoạt tất cả những thứ mà người đó có.
***

Năm lớp Mười Một, thấy cả lớp có vài cặp yêu nhau, lòng tôi nóng như lửa đốt. Tôi tự hỏi lòng mình, tại sao mấy cái tình huống trộm viết thư tình bỏ học bàn, yêu đương ngây thơ trong sáng không xuất hiện trên người tôi? Tại sao tôi nhìn quanh chẳng thấy một người nào đeo đuổi mình?

(Thắm: “Nếu một ngôi nhà tranh vách lá xập xệ mà lại có một con chó sói giữ cửa suốt hai bốn trên hai bốn sẵn sàng cắn bà, bà có dám vô không?”)

Thôi kệ, sự nghiệp làm trọng, học thức làm trọng, vì đại nghĩa diệt thân, tôi phải hy sinh tình cảm riêng tư, phấn đấu cho học tập.

Nhưng mà không được, nhìn vài cặp trong lớp lãng mạn như thế, tôi không kìm chế được, ánh mắt tỏa ra ánh sáng ngưỡng mộ, ganh tị, ánh mắt “Tôi muốn là cô ấy” cứ từ đôi mắt của tôi lan tỏa đi khắp nơi, kèm theo đó là ánh mắt quyến rũ, ánh mắt xẹt điện, ánh mắt long lanh. Thế mà vẫn cứ không câu được ánh mắt nào nhìn lại mới đau.
Cũng phải thôi, tôi quá xinh, quá dễ thương, quá nổi bật, lại học giỏi nữa, người ta không dám quen mấy người như tôi mà.

Thôi kệ, lấy học tập làm cớ, ta không thèm quan tâm mấy trò yêu đương vớ vẩn kia. Trong lớp này, trong trường này không ai xứng với ta cả. Hừ, nhất định là vậy rồi.
Cái tâm tình mâu thuẫn đó càng ngày càng khiến tôi trở thành cô gái tính tình nóng nảy, trở thành một cô gái thay đổi tâm sinh lý tuổi dậy thì điển hình, mặc dù cái tuổi cần thay đổi hình như đã qua cũng khá lâu.

Ví dụ như khi nhìn thấy con Thắm đang rề rề lại hỏi bài Que kem: “Que kem, cái chỗ này điền từ gì, thì gì?”

“Bà mau xê ra, Que kem là một mình tui gọi thôi, bà không được gọi!!!” Tôi lấy tay xách con Thắm đang kề sát Que kem trở về bàn mình.

Năm đó, phim Thơ ngây vô

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT