watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10571 Lượt

quan tâm chăm sóc còn hơn cả tôi, thế mới đau. Đúng là con gái gả đi rồi như bát nước đổ đi mà.

Ngày hôm đó, tấm ảnh chụp lễ tốt nghiệp của tôi, có Thắm, có Loan, có Bông, có cha mẹ, có hung thần Que kem kia, và tất nhiên là có tôi, một đứa đang toe toét cười, tràn ngập hạnh phúc.

Sau khi tốt nghiệp ra trường, tôi nhanh chóng thăng chức Cử nhân thất nghiệp. Còn Que kem nhà tôi ư? Anh nhanh chóng được nhận vào làm cho một văn phòng luật, lại còn bận rộn với cái cửa hàng handmade nhà anh.

Một năm sau, chúng tôi nhanh chóng có được lễ kết hôn chính thức. Bởi vì tôi không ngờ rằng, nhà anh chẳng có nghèo miếng nào, chỉ là mang mác nghèo cho mọi người xem.
Ngày anh dẫn tôi đi xem cái nhà anh vừa mua được, cũng là nơi hiện nay chúng tôi đấu đá nhau mỗi ngày này, tôi hỏi anh: “Sao anh lại có tiềnmua nhà? Nói mau, anh đi cướp của ai?”.

Anh cười cười: “Tiền của cha anh để lại.”

Hóa ra, trước khi bỏ vợ con đi mất, cha anh có để lại một số tiền, chính xác là vàng. Mà vàng thì, lúc chúng tôi mua nhà, nó là thứ vô cùng có giá.

Sau này, tôi mới biết được, hóa ra cha anh không phải người tầm thường. Ông đang ở đâu đó trên thế giới này, nghe đồn là có dính líu tới xã hội đen, nên không thể để vợ con mình lộ diện.

Cho nên, ở bên Que kem suốt đời, rất có thể có một ngày, một đám xã hội đen nào đó tới thanh toán tụi tôi thì sao? Thôi chết rồi, tôi tiêu rồi, lựa ai không lựa, lựa trúng phần tử nguy hiểm mà ăn bám cả đời. Cho nên, cưới Que kem về, ép anh cưới tôi, rốt cục là đúng hay sai đây?

Câu hỏi đó, mãi mãi không có lời giải đáp. Vì hôn nhân mà, chúng ta như kẻ đặt cược, chẳng biết sẽ thắng hay thua.

Chỉ biết là, nơi nào có anh, thì dù có là địa ngục, chắc tôi cũng cam lòng mà nhảy vào. Nơi nào có tôi, thì dù là thiên đường anh cũng phải níu kéo.

Ngày kết hôn với Que kem, nhìn cái nhẫn đeo trên tay mình, tôi tự dưng tiếp nhận không kịp hết thảy mọi chuyện, nên tự hỏi với lòng mình rằng: Mình đã kết hôn rồi sao? Hu hu, tôi không muốn kết hôn, tôi không muốn mình già đi. Tôi rất muốn bắt chước cái phim gì đấy, làm cô dâu bỏ trốn.

Hiện tại, cho tới bây giờ, mỗi ngày khi thức dậy, tiếp tục sự nghiệp tìm việc làm sau hơn hai năm tốt nghiệp và thất nghiệp, tôi vẫn tự hỏi bản thân mình: Mình đã kết hôn rồi sao?
Bởi vì, tôi vẫn có cảm giác, mọi thứ như vừa mới hôm qua, vô cùng khó khăn để mà tiếp nhận. Cũng như ngay khi Hải rời bỏ con Thắm bạn tôi mà đi du học, tôi cũng cảm thấy rằng, nó như vừa mới
thất vọng vì Hậu đậu không thích nó, vẫn mãi là đứa bạn thân nhỏ bé chưa biết gì của tôi, ngồi khóc lóc với tôi.

Nói nhảm nhiều rồi, kể mọi người nghe về tình hình hậu kết hôn của tôi thôi.

“Que kem, em muốn nộp đơn vô công ty anh!”

“Không được!”

“Sao lại không được?”

“Em học kế toán, sao lại thi vào công ty luật được chứ?”

“Nhưng có anh nâng đỡ thì em mới đậu, hu hu, em thất nghiệp hơn hai năm rồi, em không muốn ăn bám anh nữa!”

“Thì cứ coi như anh là đại gia đang bao nuôi em đi, làm tình nhân cho anh là nghề nghiệp của em.”

“Hừ, anh dám sỉ nhục em hả? Em đánh chết anh!”

“Vậy em nộp công ty X này đi.” Anh đưa link cho tôi.

“Không được, công ty này lương thấp quá, em không muốn, em muốn lương bằng anh hà.”

“Vậy còn công ty này?” Anh lại đưa link cho tôi.

“Hu hu anh dám xỏ xiên em phải không? Toàn tiếng Anh, yêu cầu công việc là gì mà em đọc còn không hiểu.”

Anh đen mặt, không nói không rằng bỏ đi.

“Ê, sao anh lại bỏ đi, tìm link tiếp cho em đi mà!”

Hừ, lại dám bỏ tôi mà đi, được lắm, tôi ôm chăn qua nhà con Thắm ngủ thôi.
Thế là một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai chúng tôi lại chính thức bắt đầu.

Ngoại truyện 2: Kỷ niệm đại học

“…“Que kem, tui thích nhất câu: “Trên đời này có cô ấy, những người khác chỉ là tạm bợ”, ông có thể nói một lần cho tui nghe được không?”

Que kem nhìn Thảo đăm chiêu: “Anh không muốn nói câu đó!”

“Tại sao? Câu đó hay mà, ông nói đi, cho tui liên tưởng tới Hà Dĩ Thâm một chút thôi.” Thảo nài nỉ Que kem.

“Anh không nói đâu”

“Tại sao chứ?”

“Bởi vì anh chưa từng có người khác thì làm sao mà có người để gọi là tạm bợ được.”…”

***

Act 1: Ăn táo

Một ngày nọ sau khi thi học kỳ xong, bạn Thảo nhà ta nhanh chóng gọi điện thoại cho cái người mà cô thường xuyên bắt nạt:

“Que kem, tui muốn ăn táo, muốn ăn liền bây giờ, hu hu hu!”

“Được, anh mua tới liền cho em.”

Ngay lập tức, cái người bị cô ám suốt cả đời phải đội mưa, ghé sạp trái cây mua cả ký táo, kế đó chạy nhanh tới trước cổng trường cô, chìa thẻ sinh viên trường Luật của mình ra cho chú giữ xe kiêm bảo vệ xem:

“Chú, con bên trường Luật, bạn gái con mới thi xong đang buồn, ngồi ở trong kia, chú cho con vào nha chú.”

Chú giữ xe cười lớn: “Con bị gì vậy, muốn vô thì vô giữ xe, có ai cấm cản gì đâu, vô nhanh đi nhóc.”

Sau khi gửi xe xong, anh nhanh chóng chạy tới bên cô. Sau khi nhìn thấy một cô gái đang mím môi đứng dưới mái hiên hành lang trường, như đang trông đợi một ai đó, vẻ mặt có gì đó uất ức, chờ mong, lo lắng nữa, anh xác định, đó là kẻ thủ ác của đời anh mà anh đang tìm kiếm.

Ngay giây phút anh trông thấy cô, cô cũng nhìn thấy anh. Nét mặt cô bừng sáng, như kẻ đang đói cồn cào chợt nhìn thấy đồ ăn ngon phía trước. Ngay lúc đó, anh phát hiện, ở trong mắt cô, anh đang là thứ quý giá nhất trên cõi đời này, và mọi thứ anh làm vì cô đều trở nên đáng giá.

Khi anh chìa túi táo trong tay mình đang nắm ra đưa cho cô, cô uất ức: “Không phải, anh mua lộn rồi, em nói táo nghĩa là táo xanh đó, trái nhỏ xíu mà hồi nhỏ mình hay ăn, không phải táo này, cái này miền Nam mình gọi là bom, không phải táo. Em không muốn ăn bom, em muốn ăn táo xanh hà.”

Nhìn thấy cô thất vọng, anh cũng thất vọng không kém. Ngay lập tức, anh lại mặc áo mưa trở ra, tìm mua lại cho cô thứ táo mà cô muốn. Sau cả nửa tiếng đồng hồ chạy từ sạp trái cây này sang sạp trái cây khác, rốt cục anh cũng tìm được loại trái cây mà anh đang cần. Ngay khi trở về bên cô, anh trông thấy cô gái của anh đang ngồi chơi Sudoku, tách biệt bản thân mình khỏi thế giới bên ngoài. Anh thầm nghĩ, cho dù vật đổi sao dời, anh vẫn mong cô gái anh yêu mãi vô tư, vô lo như thế, sẽ không có bất kỳ thứ gì trên đời này làm cô tổn thương.

Cùng nhau ngồi trên băng ghế đá, nhìn cô lấy tay lau lau trái táo xanh rồi đưa lên miệng cắn, anh ngăn lại: “Anh quên, chưa rửa đó, em ăn coi chừng dơ.”

Cô cười: “Có gì đâu, ở dơ sống lâu mà.”

Nhưng ngay khi cô chưa kịp cắn, anh đã nhanh chóng lấy ra chai nước khoáng mà anh hay đem theo bên ba lô của mình, đoạt lấy trái táo của cô, dùng nước kì cọ nó, rồi mới đưa qua cho cô ăn.

Sau khi cắn một miếng táo xong, cô lập tức nhăn nhó

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT