watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11267 Lượt

thì phải. Điều này khiến Thiên Hoàng hơi tức giận. Lần đầu tiên anh bị một người con gái coi thường và ngó lơ. Anh không cam tâm sự thật đó.

Thiên Hoàng mím môi lại rồi kiên nhẫn gọi thêm lần nữa. Nếu cô còn không nghe máy, anh đảm bảo sẽ không bao giờ để ý tới cô ta nữa!

Nhưng khi Thiên Hoàng định mặc kệ cô ta thật thì tiếng nói nhẹ nhàng của cô lại vang lên:

– Xin chào, tôi nghe đây!

Khẩu khí này nghe chừng là chưa nhận ra anh. Thiên Hoàng nhếch môi cười nhạt rồi tựa người vào ghế. Anh vắt chân lên vẻ nhàn tản và nói:

– Mới có mấy ngày không gặp mà đã quên anh rồi sao?

– À, tôi tất nhiên là nhận ra. Nhưng thói quen củatôi là chào người ta khi bắt máy. Anh giận à? – Kim Ngân không hề lúng túng, cô đáp lại rất thản nhiên.

Thiên Hoàng bật cười:

– Được rồi. Trưa nay có bận không?

Vẫn với ngữ khí hờ hững ấy, Kim Ngân đáp:

– Tôi có hẹn với Như Phương. À, anh không biết Như Phương nhỉ? Nói chung là tôi có hẹn với bạn tôi!

Nói bận là được rồi, đâu cần phải dài dòng như thế chứ? Cô có ý gì đây? Thiên Hoàng cười nhạt rồi nói:

– Vậy chiều thì sao? Đừng nói là em phải phỏng vấn ai đấy. Vì theo như anh biết, mỗi buổi chiều em đều tới chỗ của Hoàng Mai.

– Anh…

– Được rồi. Vậy chiều anh sẽ qua đón em. Chúng ta đến siêu thị rồi sẽ tới chỗ cô bạn Hoàng Mai nào đó của em.

Không để Kim Ngân phản ứng, Thiên Hoàng rất nhanh nhẹn tắt máy. Không kìm được, khóe môi anh nở một nụ cười rạng rỡ. Xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, tròng đầu chợt hiện lên hình ảnh cô và anh cùng bước trong siêu thị.

Đây là lần đầu tiên Thiên Hoàng theo đuổi người khác. Cũng là lần đầu tiên gặp nhiều trắc trở như vậy!

Có đôi khi Thiên Hoàng trẻ con như vậy đấy. Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài của anh mà vội kết luận. Anh là một
con người phong lưu, bị ảnh hưởng rất nhiều từ lối sống phương Tây. Là một con người biết tính trước tính sau, nhưng có đôi khi lại bộc lộ chút trẻ con hiếm thấy. Thử hỏi, một người đàn ông 33 tuổi mà vẫn giữ được những ý nghĩ như vậy thì có đáng buồn cười không? Có lẽ không buồn cười chút nào. Con người tuy già về tuổi tác, nhưng đâu đó trong tâm hồn họ vẫn còn những đứa trẻ đã, đang và sẽ mãi sinh tồn mà!
.
.
.
Tại hành lang. Hữu Quân đứng dựa người vào tường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Phong Lan như muốn biểu lộ sự tức giận. Anh nói:

– Cô nói chuyện đó với giám đốc?

Phong Lan vừa nghe điện thoại xong, thấy Hữu Quân tới tìm mình hỏi chuyện thì liền ngẩn ra không hiểu. Nói gì? Có gì để mà nói cơ chứ? Từ trước tới giờ cô chỉ bàn với Thiên Hoàng về công việc, có lúc nào rảnh để nói chuyện phiếm với anh ấy đâu?

– Anh đang nói cái gì thế?

Hữu Quân nhếch môi cười nhạt:

– Diễn kịch làm gì nữa? Tôi chẳng phải đã nói với cô là giữ kín chuyện đó hay sao?

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng thì Phong Lan cũng đã hiểu ra vấn đề, cô liền nói:

– Em đâu có nói. Em có rảnh đâu mà nói mấy chuyện đó!

Thốt nhiên, người khó hiểu lại là Hữu Quân. Nếu như Phong Lan không nói thì ai nói? Trước khi tới đó, anh cũng đã chuẩn bị rất kỹ, tuyệt đối sẽ không có một tay phóng viên nào nhận ra. Vậy tại sao Thiên Hoàng lại biết được?

Khoan, phóng viên?

Kim Ngân!

Cái tên này xẹt qua đầu anh như một mũi tên. Hữu Quân nhếch môi cười nhạt, không ngờ lại là cô ta. Anh đúng là đã đánh giá quá thấp Kim Ngân rồi.

Mà từ bao giờ, Kim Ngân lại quen biết với Thiên Hoàng thế? Theo như Hữu Quân biết thì từ trước tới nay, Thiên Hoàng rất ít khi gặp mặt với các phóng viên quèn như Kim Ngân. Nếu không có lời của tổng biên tập hay phụ trách chuyên mục tờ báo đó thì rất khó gặp mặt được Thiên Hoàng.

Xem ra cái cô nhà báo đó đúng là không tầm thường một chút nào. Hữu Quân nghĩ. Sau này mà gặp cô ta, nên tránh đi thì hơn.
.
.
.
Buổi chiều, Thiên Hoàng rời công ty và đến tòa soạn báo Ngôi Sao Mai.

Từ AP nếu không kể thời gian tắc đường thì chỉ mất mười phút là tới được Ngôi Sao Mai.

Chiếc BMW X6 vừa đỗ trước sảnh của tòa soạn, thì cửa bên kia đã có người mở ra. Người đó không ai khác chính là Kim Ngân. Chỉ có điều, nhìn cô hôm nay hơi lạ! Phân nửa khuôn mặt bịt khẩu trang kín mít, phần còn lại thì đã bị chiếc kính râm to che đi mất. Nhìn vào chẳng nhận ra cô là ai nữa. Ngay chính Thiên Hoàng khi trông thấy cô còn phát hoảng. Nếu không phải vì bộ quần áo và túi xách của Kim Ngân, thì anh đã đuổi cô ra khỏi xe lâu rồi.

– Em làm cái gì mà bịt như Ninja thế?

Kim Ngân tháo từ kính râm cho tới khẩu trang xuống. Sau đó mới quay sang trả lời Thiên Hoàng:

– Nếu anh không phải người đứng đầu AP thì tôi đã chẳng khổ sở như thế này.

Thiên Hoàng bật cười, anh quay đầu xe rồi nói:

– Em định cứ thế này mà vào siêu thị sao?

Kim Ngân không nhìn anh đáp:

– Tôi không định vào siêu thị. Chúng ta tới chỗ Hoàng Mai luôn đi. Có gì cứ bảo bác sĩ Đường đi mua được rồi.

Thiên Hoàng không nói gì, đôi mắt dần trở lên lạnh lẽo. Chính xác là Kim Ngân làm anh thấy lạnh lẽo.

– Đi với anh chán thế cơ à?

Kim Ngân mệt mỏi thở dài. Cô đang tự hỏi là 33 tuổi rồi sao anh ta vẫn như trẻ con thế nhỉ? Mấy câu hỏi như trong phim thế này mà cũng đem ra hỏi được. Chẳng lẽ IQ của anh không đủ để giải thích cho anh hay sao?

– Anh Hoàng, anh phải biết nghề của tôi là gì rồi đấy. Cho nên tôi hiểu được tầm quan trọng của vấn đề này. Cái vấn đề mà tôi muốn nói đến ở đây chính là việc anh “đích thân” tới công ty đón tôi. Tôi không muốn sáng mai lại thấy mình chễm chệ trên trang nhất báo. Rồi sau đó sẽ là cái bia để người ta chĩa vào bàn tán đâu – Kim Ngân cố tình nhấn mạnh từ “đích thân” một cách đầy mỉa mai.

Hóa ra là cô ấy sợ phiền phức! Thiên Hoàng anh tất nhiên là cũng có nghĩ đến vấn đề này, nhưng cô ấy hình như không chỉ sợ phiền phức thôi đâu. Còn nhớ lần đầu tiên gặp, cô quỳ xuống dưới chân anh khóc lóc cầu xin tha thứ. Lúc đó anh có nghe thoáng qua một cái tên Vĩnh Khanh nào đó. Phải chăng đây là người đàn ông mà cô ấy yêu? Có thể như thế lắm chứ! Nếu vậy thì…anh chỉ là người đến sau mà thôi.

– Em có người yêu rồi à?

Chỉ cần cô nói ừ, anh lập tức sẽ không quan tâm tới cô. Từ nay, hai người coi như không quen biết.

– Tôi mà có người yêu thì đã chẳng trèo lên xe anh làm gì!

Kim Ngân bực bội đáp. Tại sao hôm nay anh ta lại lắm lời thế nhỉ? Toàn hỏi mấy cái không đâu. Cô thực sự không muốn đi cùng Thiên Hoàng một chút nào. Bởi một lý do rất đơn giản là anh ta quá giống Vĩnh Khanh. Cô đã nói ngay từ đầu rồi, cô sợ khi phải ở bên anh ta. Sợ khi phải nhìn vào đôi mắt lạnh lùng kia. Sợ nghe giọng nói khàn khàn quen thuộc đã in hằn vào trong tâm trí cô. Sợ…cô sợ rất nhiều.

Nếu như thời

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT