watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11289 Lượt

anh về tình yêu mờ nhạt tới nỗi gần như không quan tâm.

Đúng lúc ấy, từ đằng sau Thiên Hoàng bỗng vang lên một tiếng gọi quen thuộc:

– Ôi trời, anh trai đại gia của em đây mà?

Cả Kim Ngân và Thiên Hoàng cũng quay lại nhìn người con gái đang đứng dựa cả người vào cửa xe với vẻ hứng thú. Nếu Kim Ngân không nhầm thì đó chính là chiếc xe vừa rồi suýt đâm phải cô.

Thiên Hoàng mỉm cười nhìn Linh. Sau đó anh hơi nghiêng đầu nhìn người con trai từ phía cửa xe bên kia bước xuống. Khóe môi liền nhếch lên một nụ cười đầy hàm ý, sau đó anh nói:

– Sao? Tôiphá hỏng buổi hẹn hò của cô à?

Linh bật cười:

– Câu đó lẽ ra phải là em nói mới đúng chứ?

Thiên Hoàng nắm lấy tay Kim Ngân rồi bước đến chỗ Linh. Dưới ánh đèn đường, trông hai anh em họ như mang chút gì đó của sự huy hoàng, rực rỡ. Kim Ngân nghĩ, có lẽ hôm nay Thiên Hoàng mặc chiếc áo sơ mi như lần đầu tiên gặp cô cho nên cô mới thấy vậy. Quả thực ấn tượng ban đầu là ấn tượng lâu phai nhất. Cô vẫn nhớ rõ màu đen lạnh lùng mà nam tính của chiếc áo sơ mi đó. Vẫn nhớ rõ nó như ôm trọn cả con người anh vào màu đen đầy huyền bí ấy.

Kim Ngân mỉm cười gật đầu chào Linh. Cô không biết cô gái xinh đẹp này là ai, nhưng nghe qua cách nói chuyện và phong cách ăn mặc thì có thể thấy đây là một cô gái rất phóng khoáng và vui vẻ.

Linh cũng gật đầu mỉm cười chào Kim Ngân. Cô còn tự giới thiệu về bản thân mình:

– Chào chị, em là Linh. Cô em cùng cha khác mẹ với Thiên Hoàng.

Thiên Hoàng đang định chêm vào câu gì đó thì Hữu Quân đã tiến lại, khoác vai Linh, nhìn Kim Ngân nói nói:

– Thật không ngờ là lại trùng hợp như vậy.

Kim Ngân cảm thấy hơi ngượng ngùng. Vụ trong khách sạn lần trước khiến cô bị ám ảnh mãi không thôi. Và ác cảm về Hữu Quân chưa thực sự tan biến hết trong lòng Kim Ngân. Cho nên khi vừa thấy anh, cô hơi lùi lại như để giữ khoảng cách rồi nói với vẻ nửa bất ngờ:

– Là anh à?

Hữu Quân cười cười, nhướn mày nói:

– Là tôi thì sao? Thế, lại là chị à?

Kim Ngân hiểu, trước mặt cô gái trẻ này anh ta sao có thể xưng hô bừa bãi. Vả lại, người anh ta đứng cạnh còn là em gái của Thiên Hoàng – giám đốc công ty điện ảnh AP – nơi mà Hữu Quân đang làm việc. Nếu có một chút “trục trặc” nhỏ, e là anh ta sẽ mất mối làm ăn.

Kim Ngân tuy cười giễu trong lòng, nhưng ngoài mặt thì vẫn phải tỏ ra vui vẻ:

– Phải, là tôi.

– Hai người quen nhau? – Linh đứng bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy thì không khỏi ngạc nhiên.

Thiên Hoàng lập tức đáp lại để chứng minh mình không bị bỏ thừa:

– Tất nhiên, Kim Ngân là phóng viên của báo Ngôi Sao Mai. Cô ấy đã từng phỏng vấn Hữu Quân.

Kim Ngân không nói gì, cô chỉ cười cười rồi cúi mặt xuống. Bỗng nhiên cảm thấy thế giới của mình quá khác thế giới của bọn họ. Lạc lõng vô cùng.

Một thế giới toàn ánh đèn chiếu rọi như thế, đến bao giờ cô mới với tới đây? Tuy nỗi sợ hãi mỗi khi gặp Thiên Hoàng đã giảm đi ít nhiều, ác cảm về anh cũng đang dần dần phai nhạt…Nhưng sao cô vẫn cảm thấy giữa mình và anh lúc nào cũng tồn tại một khoảng cách vững chắc. Khoảng cách ấy luôn nhắc nhở cô hãy biết thân biết phận của mình. Tuyệt đối đừng nên mơ tưởng để đỡ phải lặp lại bi kịch như mười năm về trước.

– Tôi hơi mệt, anh đi với họ đi. Tôi về trước – Kim Ngân vội vàng gạt bàn tay đang nắm của Thiên Hoàng ra. Sau đó cô bước đi một mình.

– Này, em về thật đấy à? – Thiên Hoàng gọi với theo.

Kim Ngân không quay lại, cô cứ thế bước đi, hòa lần vào dòng người xa lạ trên con phố

Thiên Hoàng chống hai tay vào hông, sau đó anh thở hắt một cái vẻ bực tức. Lại là thái độ này. Tại sao cô ta lúc nào cũng thích tỏ ra như thế nhỉ? Lúc nào cũng thích tỏ ra mình là một người con gái mệt mỏi, đau khổ, sống vì tình hơn là sống vì mình…Vui lắm sao? Hành hạ bản thân như vậy thực khiến anh phát ghét!

Đúng thế, anh ghét nhất là những con người như Kim Ngân. Phụ nữ trên đời này đối với anh nhiều như sao trên trời, anh hà tất cứ phải theo đuổi cô ta? Anh mặc kệ cô ta cho rồi!

– Anh không đuổi theo à? – Linh nhìn theo dáng người gầy gò của Kim Ngân hỏi với vẻ quan tâm.

Thiên Hoàng bực tức cho tay vào túi quần rồi nói nhát gừng:

– Không. Kệ!

Chỉ có Hữu Quân là vẫn trầm ngâm không nói gì. Trong lòng càng chắc chắn hơn chuyện mình hẹn Kim Ngân ở khách sạn Phương Nam bị bại lộ
là do cô ta nói với “sếp”. Nhưng giờ đây, điều làm anh ngạc nhiên không phải là chuyện đó nữa, mà chính là chuyện Kim Ngân có quan hệ tương đối mờ ám với Thiên Hoàng

Trước đó, Hữu Quân biết Hoàng có qua lại với rất nhiều người con gái, nhưng anh ấy rất tế nhị và kín đáo trong chuyện này. Còn giờ đây, nhìn thấy anh ôm Kim Ngân giữa đường, không để ý tới đám Paparazzi rình rập săn ảnh ở khắp mọi nơi, không để ý tới danh tiếng của bản thân…Điều này khiến Hữu Quân cảm thấy rất tò mò về Kim Ngân. Rốt cuộc thì cô ta là một người con gái như thế nào?

Lần đầu tiên gặp, anh có cảm giác cô ta là một người đơn giản, không biết dùng đầu óc để phân tích vấn đề.

Nhưng lần gặp lại này, anh lại có cảm giác, cô như một làn sương khói mờ ảo. Dễ dàng đánh lừa cảm xúc của con người ta.

Hữu Quân nhếch môi cười nhạt. Nếu nói Thiên Hoàng phải lòng Kim Ngân thì anh không tin. Nhưng ông trời khi để anh gặp lại cô ta thì anh thấy, mình nên tin vào cảm nhận của bản thân một lần!
.
.
.
– Chị Đường, nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra với Kim Ngân? – Hoàng Mai rất bình tĩnh hỏi bà Đường.

Bác sĩ Đường dừng đôi tay đang gọt hoa quả lại, bà thở dài rồi đáp:

– Tôi đã nói với Kim Ngân là mười năm qua cô không hề bị điên!

– Cái gì? Tại sao chị lại nói ra cho cô ấy biết?

– Bởi vì tôi nghĩ mọi chuyện đã hết rồi. Vĩnh Khanh đã trở về, Kim Ngân cũng phải chịu sự dằn vặt, đau khổ suốt mười năm qua…Tôi nghĩ là nên để cô ấy biết, cũng là giải thoát cho cô ấy.

Hoàng Mai thần người ngồi xuống. Con mèo nhỏ vội trượt khỏi tay cô. Hóa ra là Kim Ngân đã biết rồi. Chẳng trách cô ấy lại xuất hiện đúng lúc ấy. Liệu có phải vì quá sốc nên mới chạy lên tìm cô nói chuyện? Tính cách của Kim Ngân vốn luôn thế mà. Yếu đuối nhưng vẫn muốn tỏ ra mạnh mẽ. Để đến khi nhận lấy một đòn chí mạng về phía mình thì cô ấy không đủ sức phản kháng lại nữa.

Mà nếu Kim Ngân biết rồi thì sao chứ? Đứa con của cô có trở về được không? Tháng ngày hạnh phúc có trở về bên cô được hay không?

Hoàng Mai nhếch môi cười nhạt, trong lòng như trào lên một niềm chua xót. Cô nói cho chính mình nghe:

– Tất cả chỉ nên trách số phận đã an bài.

Bác sĩ Đường thoáng nghe thấy câu nói đó liền dừng tay lại. Bà liếc nhìn người con gái tiều tụy trước mặt. Vài năm trước gặp cô trong tình trạng điên loạn, luôn nói những lời rất độc ác và cay nghiệt.

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT