|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đưa Kim Ngân đến quảng trường. Điều này khiến cho cô không khỏi khó hiểu.
– Tại sao lại tới đây?
Thiên Hoàng nhìn Kim Ngân, không nóng không lạnh đáp:
– Ở đây nhiều người, nhộn nhịp. Mua một lon cà phê rồi ngắm đường phố cũng vui.
Lúc Thiên Hoàng xuống xe rồi Kim Ngân vẫn còn ngồi đó thẫn thờ. Hôm nay anh ta sao vậy? Lại có nhã hứng ngắm đường ngắm phố nữa. Không phải là có ai tiêm thuốc vào đầu anh ta rồi đó chứ?
Cuối cùng thì vẫn không có ai giải đáp cho cô sự khó hiểu này. Kim Ngân vội lắc đầu rồi mở cửa xe bước xuống.
Thiên Hoàng đợi Kim Ngân bước đến bên cạnh mình, sau đó anh rất nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Nhưng không ngờ khi hai bàn tay vừa chạm vào nhau thì Kim Ngân đã vội rụt lại không suy nghĩ. Sau khi nhận được một cái nhìn đầy lạnh lùng của Thiên Hoàng, Kim Ngân vội cúi đầu xuống giảithích:
– Ở đây có rất nhiều phóng viên đang rình mò, chúng ta cứ giữ khoảng cách vẫn là tốt nhất.
Thiên Hoàng cười lạnh, anh hung hăng giật lấy bàn tay của Kim Ngân rồi nắm chặt. Gằn giọng đáp:
– Tôi thấy hình như không phải vậy. Lúc ở cạnh tôi, em vẫn giữ khoảng cách đó thôi.
– Tôi… – Kim Ngân không biết đáp lại ra sao. Cuối cùng cô đành bất lực để anh nắm lấy tay mình.
Quảng trường người đông nhộn nhịp. Bên tai còn vang lên tiếng nhạc sôi động của giới trẻ. Cột đồng hồ phía xa xa phát sáng, như tỏa sáng cho từng khoảnh khắc trong cuộc đời của mỗi con người. Từng gánh hàng rong đi qua đi lại, trên môi là những lời chào hàng đầy hấp dẫn. Kim Ngân thích thú ngắm nhìn cảnh vật, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm háo hức.
Đã lâu rồi cô chưa tới quảng trường. Vào buổi tối thì lại càng không. Trước kia, cô thường phải làm việc vào buổi tối. Hôm nào nghỉ thì tới chỗ Hoàng Mai. Thời gian của cô dày tới nỗi có những lúc bản thân không còn khái niệm về nó nữa. Giờ đây, người đưa cô tới quảng trường thành phố lại là Thiên Hoàng. Trong lòng cô đúng là có gì đó rất khó tả.
Thiên Hoàng mặc một bộ đồ thể thao màu đen, đối lập hoàn toàn với bộ thể thao mười năm trước của Vĩnh Khanh. Khuôn mặt nghiêm nghị, nam tính. Đàn ông 33 tuổi như anh trên đời này không phải là thiếu, nhưng Kim Ngân thấy có rất ít người có thể che giấu cảm xúc giỏi như anh.
– Ngồi đây, tôi đi mua cà phê! – Thiên Hoàng nói.
– Để tôi đi cùng anh! – Kim Ngân vội vàng đáp.
Thiên Hoàng hơi sững người, một lúc lâu sau rồi anh cũng gật đầu:
– Được!
Kim Ngân tự nghĩ mình đúng là một con người mâu thuẫn. Khi Thiên Hoàng nắm tay cô, cô còn muốn vùng ra. Nỗi sợ hãi trong lòng cô tuy không lớn, nhưng vẫn là một lời nhắc nhở khiến cô không dám chạm vào anh. Rồi bây giờ, khi đôi bàn
tay ấy sắp buông ra sao cô lại thấy sợ đến nhường này? Phải chăng như người ta vẫn thường nói: “Hối hận luôn nằm trong cái cuối cùng”? Cô không biết bản thân đã đi tới đâu, nhưng cô thấy bản thân như mang hai tâm hồn khác nhau. Đối lập hoàn toàn. Tựa như màu đen và màu trắng, luôn luôn tồn tại song song trong Kim Ngân, khiến cho cô phải khó nghĩ.
Hai người tay trong tay bước tới một quầy hàng. Trông họ như một đôi vợ chồng trẻ, nhìn vào cái nắm tay ấy thấy bình yên vô cùng. Nếu trên đời này mọi thứ đúng như những gì ta nhìn thấy thì tốt biết bao…
Tuy nhiên, cái cốt lõi mới quyết định tất cả. Vẻ bề ngoài đôi khi chỉ là vỏ bọc đầy giả dối!
Thiên Hoàng mua cho mình một cốc cà phê đen, còn Kim Ngân thì uống trà sữa. Sau đó hai người ngồi xuống một bậc thềm. Kim Ngân thổi nhẹ lớp váng của trà sữa, khuôn mặt lộ ra chút thích thú trẻ con. Cô cười cười rồi lại thổi tiếp, ánh mắt sáng như sao sa.
Thiên Hoàng chăm chú ngắm nhìn Kim Ngân, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy rối bời và xót xa. Thật tội nghiệp, chỉ một điều giản đơn cũng khiến cô ấy vui vẻ như thế. Hạnh phúc với Kim Ngân xa xỉ tới vậy sao? Tuy anh biết Kim Ngân đã chịu nhiều đau khổ, nhưng anh không hiểu cô đã phải chịu đau khổ tới mức độ như thế nào. Nếu cái đau khổ ấy khiến cô dần mất đi cảm giác hạnh phúc… thì thực là đáng thương.
Không kìm được, Thiên Hoàng đưa tay lên vén nhẹ lọn tóc của Kim Ngân. Các ngón tay của anh vẫn còn hơi ấm của cà phê, vừa chạm vào da thịt đã khiến Kim Ngân hơi rụt người lại. Cô nhìn anh, trong con ngươi đen láy không thể nhìn rõ bóng hình anh in trong đó. Mày cô hơi nhíu lại, như là đang phân vân. Cuối cùng cô mới gượng cười rồi nói:
– Anh đừng đối xử quá tốt với tôi.
– Tại sao? – Thiên Hoàng nhướn mày hỏi.
– Bởi vì tới một lúc nào đó, anh sẽ phải hối hận.
Thiên Hoàng khẽ cười, anh đưa cà phê lên miệng nhấp. Rồi mới nói:
– Thực ra có hối hận hay không thì cũng đâu thay đổi được gì. Chẳng phải mọi chuyện đã xảy ra rồi hay sao? Con người nên hướng tới tương lai, sống cho hiện tại và cất đi quá khứ. Anh không phải là một con người giỏi ăn nói, nhưng anh nghĩ trong lòng em hiểu rõ ý của anh.
Tất nhiên là Kim Ngân hiểu ý của Thiên Hoàng. Cô rất hiểu là đằng khác. Bởi mười năm qua cô vẫn nghĩ mình phải như vậy. Phải cất đi quá khứ và hướng về phía trước. Phải sống thật tốt, thật hạnh phúc. Nhưng trên đời này có quá nhiều sợi dây ràng buộc cô. Sợi dây thít chặt nhất là tình cảm. Cô vốn là một người con gái yếu đuối, lại luôn muốn khoác lên mình chiếc áo mạnh mẽ để đánh lừa mọi người. Có lẽ chính vì điều ấy nên cô cứ mãi loay hoay trong cô độc.
Kim Ngân mỉm cười, khi cười, đôi môi cô rất đẹp. Tựa như hai cánh hoa đang khép vào nhau, nhẹ nhàng và thanh thoát. Rồi Kim Ngân đặt cốc trà sữa sang bên cạnh. Sau đó cô ngẩng mặt lên trời nói:
– Anh có thấy trên bầu trời hôm nay có gì không?
Thiên Hoàng không hiểu ý của Kim Ngân, nhưng anh vẫn trả lời:
– Có trăng và có sao.
– Đúng vậy, có trăng và sao. Nhưng theo quy luật của tự nhiên thì tới một lúc nào đó, bầu trời sẽ chỉ còn sao mà thôi. Có đôi khi, trời còn không có cả sao. Anh nói xem, tại sao lại phải thay đổi như vậy? Tại sao nó lại không theo ý muốn của ta?
– Bởi vì nó vốn thế. Những chuyện thế này đâu phải do ta quyết định. Đâu phải ta muốn có sao là có sao, đâu phải muốn có trăng là có trăng.
Kim Ngân nghe Thiên Hoàng nói vậy liền cúi mặt xuống mỉm cười. Sau đó cô quay sang anh nói:
– Tôi không phải là một người giỏi ăn nói, nhưng tôi nghĩ là anh cũng sẽ hiểu được ngụ ý của tôi.
Thiên Hoàng nhất thời không biết nói sao. Trong lòng anh thầm cười khổ. Đúng là Kim Ngân, thế nào cũng có một bức tường bảo vệ. Dù cô ấy làm gì thì cũng có những nỗi khổ của riêng mình. Chính nỗi khổ ấy là những lời biện hộ. Khi bị người khác động vào, cô liền mang những thứ đó ra để bảo vệ cho những quan điểm của mình.
Bất ngờ, Thiên Hoàng cúi người xuống hôn Kim Ngân. Cốc cà phê được anh đặt xuống cạnh đó từ bao giờ. Đôi tay liền khóa lấy mọi sự chống cự của cô, không cho cô chạy thoát.
Anh không phải là kiểu người thích
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




