watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11281 Lượt

vẫn còn tồn tại một thứ có thể khiến con người ta chết đi sống lại được.

Đó là tình yêu.

Mười năm trước, Vĩnh Khanh vì một người con gái tên Kim Ngân mà phải bỏ sang Mỹ. Nếu không phải vì bố cô thiếu nợ, rồi bị người ta dọa giết thì Vĩnh Khanh đã chẳng bỏ sang Mỹ. Hương Liên nói, con trai bà có hai sự lựa chọn. Một là lấy Hương Liên, hai là tới một nơi thật xa. Nếu không thì Minh Duy sẽ giết bố của Kim Ngân.

Chính vì vậy mà nó mới bỏ sang Mỹ.

Bà là mẹ, nhưng lại không thể làm được gì cho con trai. Nhìn nó tiều tụy vì đau khổ từng ngày…Còn gì có thể đau khổ hơn chứ?

Người phụ nữ ấy cúi xuống nhìn tách cà phê đã nguội trong tay. Trái tim cũng lạnh ngắt theo từng cái thở dài trên môi. Cuộc sống này là một quả cầu tuyết. Khi bị thượng đế lắc lên, mọi thứ đều sẽ đảo lộn, rối ren. Con người hại con người để sống. Và tất nhiên, họ cũng sẽ yêu nhau để sống.

Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong túi áo của bà bỗng nhiên rung lên. Vội đặt tách cà phê lên bậu cửa sổ, bà đưa điện thoại lên tai nghe.

– Tôi nghe.

Không biết đầu dây bên kia đã nói những gì, chỉ biết sau khi nghe xong, khuôn mặt của bà chợt biến sắc. Trong đôi mắt như ánh lên sự kinh ngạc cùng lo lắng. Cuối cùng, bà nói:

– Con trai tôi đang nằm ở bệnh viện nào? Nó bị sao vậy?

– …

– Vâng vâng, được rồi. Tôi sẽ đến ngay.

Gập điện thoại lại, trong lòng bà bỗng nhiên rối bời. Không xong rồi, cuối cùng thì ngày này cũng đã đến. Những bí mật vùi chôn bấy lâu nay cũng đã được mở ra.

Mười năm trước, con trai bà bị tai nạn. Không phải hy hữu! Bà nghĩ như vậy. Nhưng dù là cố tình hay vô tình đi chăng nữa, thì nó cũng đã thoát khỏi những đau khổ mà thời gian đó nó đang phải gánh chịu. Năm đó bà đã nhờ Hương Liên thông báo cho Kim Ngân rằng Vĩnh Khanh đã chết. Bà biết là cô sẽ không tin, nên đã làm một đám tang giả tại nhà.

Bà không có ý gì khác, bà chỉ mong Vĩnh Khanh có thể vứt toàn bộ quá khứ đi mà sống vui vẻ. Ông trời đã cho nó trở về sống, là phải bắt đầu một cuộc sống mới. Tất cả đều mới. Không có Kim Ngân, không có Hoàng Mai và không có những thứ gọi là tình yêu đau khổ đó.

Chỉ tiếc ông trời trêu ngươi, không ai có thể vùi chôn bí mật mãi mãi…

Cuối cùng, điều gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi.
.
.
.
Trong lúc ấy, tại quán cà phê quen thuộc. Linh cùng Hữu Quân đang ngồi nói chuyện với nhau. Tại nơi đây, lúc nào cũng thế, chỉ có những bản nhạc Jazz nhẹ nhàng, chỉ có hương cà phê nồng nàn và chỉ có một cảm giác yên tĩnh, thanh bình đang diễn ra. Tựa như cuộc sống xô bồ ngoài kia bị tấm cửa kính của quán cà phê này ngăn cản. Nó chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn vào bằng ánh mắt đầy thèm muốn mà thôi.

Hữu Quân đưa tay quấy nhẹ tách cà phê, ánh mắt mông lung, chăm chú nhìn vào chất lỏng màu đen sóng sánh trong thành tách ấy. Khuôn mặt anh lộ một nét gì đó như là buồn chán. Anh không nhìn người con gái xinh đẹp đối diện, nói:

– Lại bị lên báo rồi. Cuối cùng thì cũng vẫn là những bài viết tiêu cực. Chẳng có lời nào tốt đẹp cả.

Linh ngồi đối diện, mỉm cười đáp:

– Đã là một ngôi sao thì phải chấp nhận bị chèn ép bởi những ngôi sao khác. Và cũng đồng nghĩa với việc, anh phải chịu sự rình mò, soi mói của những con mắt trên thế gian này.

Hữu Quân khẽ cười:

– Nhưng anh chẳng quan tâm mấy. Mình sống ra sao thì lương tâm tự đánh giá. Cứ coi như họ đang PR cho anh đi cũng được.

– Anh biết thế là tốt.

Bản nhạc nhẹ nhàng vẫn như một dòng nước uyển chuyển trong thinh không, khiến thần thái con người ta trở lên nhẹ bẫng như một đám mây trắng. Hữu Quân nhìn về phía chiếc đàn mà hôm nọ anh đã chơi. Bài hát “rất muốn rất muốn” cũng đã thu xong rồi. Một đoạn cũng đã dự tính sẽ đưa lên làm nhạc nền cho trailer của phim. Chỉ tiếc là anh không thể dành riêng nó cho Linh mà thôi.

– Em không trách anh sao? – Hữu Quân nhìn Linh hỏi.

Đôi hàng mi cong của Linh khẽ chớp. Cô không biết phải trả lời sao với Hữu Quân nữa. Đương nhiên là cô có giận anh. Chỉ là cáigiận trong cô không giống như cái giận mà người ta vẫn nghĩ. Cô trách anh sao lại đối xử với Quyên Vỹ như vậy. Cho dù biết chuyện tình cảm là không nên miễn cưỡng, nhưng Linh nghĩ, có đôi khi bản thân nên mở lòng một chút để đón nhận tình yêu. Tình yêu là quá trình cho và nhận. Người đời vẫn thích nhận mà chẳng thích cho. Giờ đây có người sẵn sàng cho anh thứ thiêng liêng nhất đời, sao anh ấy lại trốn tránh chứ?/p>

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Mọi chuyện không phải chỉ đơn thuần như ta nghĩ. Vì đặt mình vào hoàn cảnh của anh sẽ hiểu rõ thôi. Ngay đến chính bản thân Linh cũng đâu có đón nhận anh?

Linh đã từng đọc được ở đâu đó một lời rằng: “Những hành trình đi từ trái tim tới trái tim là cả một hành trình dài, rất dài…và sẽ không bao giờ có điểm kết thúc.”

Đúng vậy, sẽ không bao giờ có điểm kết thúc.

Linh ngẩng mặt lên, nói:

– Chuyện qua rồi thì cứ cho qua đi. Em trách anh thì được gì?

– Tại sao em lại không có chút gì gọi là giận dỗi vậy? Anh đã mong em nổi khùng lên như cái cách em giận người yêu em năm xưa biết bao.

Hóa ra là thế. Hóa ra anh mong cô giận anh. Nhưng xin lỗi! Cô không làm được.

– Hữu Quân, anh si tình quá! – Linh nói.

– Phải, tôi si tình! Cuối cùng thì em cũng biết là tôi si tình rồi!

Hữu Quân bất ngờ đứng dậy quát lớn khiến cho bầu không khí trong quán cà phê như một phản ứng hóa học, bị biến đổi sang một dạng khác. Anh trừng mắt nhìn Linh, nhưng trong đôi mắt ấy lại chỉ toàn đam mê, phẫn nộ và không cam tâm.

Tại sao? Anh yêu cô như vậy, tại sao cô lại không yêu anh?

Chẳng phải cô từng nói ở bên cạnh anh rất yên bình hay sao? Chẳng phải cô nói cô thích sự thuần khiết của anh hay sao? Đã thích anh như vậy, tại sao lại không yêu anh?

Có rất nhiều người trong quán đã quay ra nhìn Hữu Quân, trong ánh mắt lộ ra vẻ tò mò. Linh cũng hơi bất ngờ về sự quá khích này của anh. Nhưng khi cô còn chưa kịp nói anh bình tĩnh lại thì anh đã nói tiếp:

– Linh, bây giờ tôi nói: Tôi yêu em! Và tôi hỏi: Em có yêu tôi không?

– …

Linh không trả lời, ánh mắt cô chiếu thẳng vào Hữu Quân như muốn bộc lộ tâm trạng của cô lúc này. Cô đang tức giận!

Cô không thích có ai hỏi cô điều đó. Yêu hay không thì tự cô có câu trả lời, còn để người khác phải hỏi hay sao? Vả lại, nếu tình yêu chỉ được đặt trong hai từ “có” và “không” thì cô thấy nó quá đơn giản rồi.

Mất một khoảng thời gian khá dài đợi Linh trả lời, Hữu Quân mới có thể tỉnh táo lại được. Anh đang làm gì thế này? Ép cô yêu anh ư? Anh bị điên rồi. Bị điên mất rồi. Từ trước tới nay, Linh đối với anh thế nào, chẳng lẽ anh còn không biết?

Tất cả chỉ được gói gọn trong hai chữ bạn bè mà thôi!

Hữu Quân cười khổ, cuối cùng anh đành cúi

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT