watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11242 Lượt

Vậy ăn chút gì đi.

Nam há hốc, miệng to đến nỗi nguyên con đại bàng bay vào cũng lọt. Đâu mà tốt đột xuất vậy? Hỏi thăm cô, còn cho cô ăn nữa. Thánh thần, mẫu mẹ ơi! Có khi nào cà phê kia hết hạn? Nam lắc mạnh đầu, chắc chắn là do cô hoang tưởng quá nhiều rồi. Suy nghĩ. Động não. Trường hợp này thì giống cái gì nhỉ? Tử tù trước ngày hành quyết cũng được ăn rất ngon.

Thiên đường trước mắt Nam như sụp đổ. Đó mới là bản chất thật sự của Băng Đại Ca sao? Rất thâm độc. Rất cao tay. Quả nhiên là người có kinh nghiệm lâu năm. Duy bỏ tờ báo xuống bàn, vào bếp mang ra cho cô ít thức ăn lúc trưa còn lại. Đã có ý tốt để cô ăn là may lắm rồi. Cái gì cũng phải từ từ thì mới hấp dẫn. Thời gian còn dài mà.

-Băng… à không… gọi bằng gì nhỉ? Ắt- xì… Ông… cũng không được… à… anh Duy… được rồi… tui có thể về nhà được chưa vậy anh Duy?

Nghe con nhóc lảm nhảm một hồi mà Duy không khỏi tức cười. Gì nhỉ? Con nhóc gọi anh là “Anh Duy”. Ở đâu ra cái sự thân thiện ấy? Anh nhếch môi cười, lạnh xương sống, đó là những gì Nam cảm giác được.

-Ăn đi. Ăn cho hết rồi về.

Ực. Nam nuốt nước bọt nghe rõ ràng. Đôi mắt tròn vo nhìn Duy không chớp, cái này là ép ăn trời ơi! Xưa giờ ép duyên, ép nợ, ép trái cây chứ có ai đời ép ăn bao giờ? Nhưng mà… công nhận một điều là…

-Ắt- xì… Anh nấu ăn ngon thiệt nha! Tui nấu chưa được như vầy đâu à. Ngon thiệt luôn đó.

Nam ăn rất ngon. Bỏ quên luôn sự sợ hãi và phải cảnh giác người trước mặt. Nhìn cô nhóc kia vừa ăn vừa khen, lúc lại ngước lên cười toe toét, thoáng chút ánh mắt Duy khẽ xao động. Một phần tỉ của một giây mà thôi.

-Ba tui thường khen tui nấu ăn ngon nhưng mà anh nấu ngon hơn nhiều. Cao thủ. Ắt- xì…Rất đáng khâm phục.

Nam giơ ngón cái lên tán dương tài nấu ăn của Duy. Rồi chợt khựng lại khi nhìn thấy Bảo đứng ngay cửa lớn, thở hồng hộc mặt đỏ gay như con bò trong trận chiến. Anh Hai của cô sao lại có mặt ở đây? Và ngay lúc này?

-Đi về nhanh!

-Ơ, Hai…

-Không có Hai, Ba gì hết. Đứng dậy. Đi về!

Bảo xồng xộc kéo Nam đứng dậy trong khi cô còn chưa kịp nuốt hết ngụm thức ăn trong miệng. Duy khoanh tay đứng dựa vào tường, quan sát Bảo không sót một chi tiết. Anh cuống lên như thế làm gì? Duy vẫn chưa làm gì Nam cơ mà!

-Nhóc con bị cảm. Nhớ uống thuốc.

-Không cần mày quản. Tránh xa em tao ra.

Giờ thì Nam mới bắt đầu hoàn hồn. Nụ cười, ánh mắt Duy hệt như ngày đầu tiên anh đến lớp. Chào cô bằng một câu mở đầu vô cùng ấn tượng. Sao cô có thể quên mất Duy đã từng muốn đưa cô vào ngõ cụt của trò chơi mà anh đang cất công dàn xếp?

-Về cẩn thận.

Duy còn bồi thêm câu cuối cùng, tiễn hai anh em ra cổng. Nam ngồi lên yên xe, đầu óc chỉ còn vang vang câu nói “cô là kẻ- sát- nhân”, đôi mắt đen buồn thăm thẳm nhìn về phía Duy đầy đau đớn. Bảo ném cho Duy cái nhìn cảnh cáo, anh không muốn con quỷ hận thù trong Duy xuất hiện rồi làm tổn hại đến Nam. Cô chưa biết thủ đoạn của Duy ghê gớm đến mức nào, cô còn quá nhỏ, quá yếu đuối để có thể nhìn nhận tất cả. Bảo rồ ga phóng xe đi, để lại đằng sau Duy đứng trong làn khói mờ mờ, không rõ anh gương mặt anh đang cười hay đang suy tư. Duy vừa xoay người, lập tức phía sau đã có tiếng gọi. Vừa vặn làm sao.

-Anh đã làm gì Nam?

Không quay lại Duy cũng biết ai là chủ nhân của câu hỏi vừa rồi. Xem ra anh đã đánh giá thấp tình cảm của Hưng rồi. Mỉm cười, con nhóc ấy được những hai chàng trai tuấn tú bảo vệ. Kẻ trước người sau đến hỏi tội anh.

-Em rất lo lắng cho con nhóc đó. Thích nó à?

-Em hỏi anh đã làm gì Nam? Trả lời em đi!

Duy xoay người, gương mặt Hưng lúc này y hệt Bảo ban nãy. Giống một kẻ đầy ghen tuông. Duy có thể nhìn ra được, tình cảm của Hưng dành cho Nam, rất nặng tình.

-Không gì cả. Con nhóc ngủ rồi ăn. Sau đó thì anh trai nó đưa về. Hết.

-Chỉ vậy thôi sao?

Duy nhún vai, chỉ có như thế thôi. Đúng là chỉ có vậy. Anh tự nghĩ thầm, nếu như anh nói với Hưng rằng giữa anh và con nhóc kia đã abcd xyzt gì đó rồi thì thế nào nhỉ?

-Em muốn nghĩ sao cũng được. Không tiễn, về cẩn thận.

Hưng rất muốn xông vào nện cho Duy một trận, cách anh trả lời câu hỏi của Hưng thật khiến người khác muốn lên cơn. Và Hưng lại là người không dễ kiềm chế cảm xúc. Chuyện gì nên làm thì cũng đã làm rồi.

-Không được tổn hại cô ấy.

Hưng bỏ đi. Duy bật cười. Con nhóc đó có khả năng khiến cho cậu em họ của anh phải nổi cơn thịnh nộ thế này đây. Dám đánh anh. Trưởng thành hơn nhiều rồi. Đôi mắt xanh biếc giương lên nền trời xa xăm.

-Ba ơi! Con trai ba tồi quá ba nhỉ!?

Không về nhà, Bảo chở Nam ra công viên. Bực tức ngồi xuống một chiếc ghế đá, cơn giận trong anh vẫn chưa nguôi ngoai phần nào. Cô lẽo đẽo ngồi bên cạnh, ôm cặp sách im phăng phắc, cô sợ một lời nói của mình sẽ khiến anh giận hơn nữa.

Nam biết là cô đã sai khi trưa không về mà lại không gọi điện báo một tiếng. Vì cơn buồn ngủ ập đến bất chợt, trước đó cô cứ ắt- xì hoài, chắc là bị cảm rồi nên mới mau chìm vào giấc ngủ như vậy. Lúc Bảo xông vào nhà Duy, gương mặt anh khi đó trông rất đáng sợ. Chưa bao giờ cô nhìn thấy anh như thế. Một chút gì đó có sự lo lắng, cũng có bốc đồng. Khi kéo cô về phía mình, lên giọng hất mặt về phía Duy, cứ như anh đang muốn đóng dấu cô thuộc quyền sở hữu của mình, Duy không được phép chạm đến.

-Nói đi. Làm sao em tới được ngôi nhà đó?

-Em… anh Hai… là thầy chủ nhiệm nhờ em đến nhắn với anh Duy mang giấy chứng minh nhân dân lên lớp làm hồ sơ…

-Rồi sau đó?

-Anh ấy giữ thẻ học sinh của em. Rồi kêu em vào nhà uống nước. Sau đó em ngủ mất tiu. Lúc ngủ dậy, anh ấy bắt em ăn cơm. Rồi mới ăn được xíu xiu thì Hai tới.

-Vậy là nó có làm gì mày không mày cũng chẳng biết hả con kia? Con gái con đứa gì mà vào nhà trai lạ ngủ thẳng cẳng vậy là sao hả? Mày… thiệt là… trời ơi!!!

Bảo ôm đầu, than trời. Nam mếu máo, ngồi im re không dám hó hé gì thêm. Cô biết lỗi của mình rồi.

-Hai ơi. Ắt- xì… Ắt- xì… Không có gì đâu. Thiệt á! Lúc ngủ em nằm trên ghế, lúc dậy cũng nằm trên ghế luôn. Quần áo thì y nguyên à. Không có gì thiệt mà. Hai đừng lo nha Hai!

Bảo quay qua nhìn Nam. Một giây. Hai giây. Rồi Năm giây. Nam đứng hình. Bảo đang ôm cô. Vòng tay anh rất lớn, xiết rất chặt. Cô chớp mắt, hai tay cô buông thõng, không ý thức được mình phải làm gì. Chẳng phải cô đã mong mỏi điều này bấy lâu sao? Tình thương của anh trai cô, bây giờ cô đang cảm nhận nó. Rất chân thật. Không phải là mơ nữa.

-Lần sau có đi đâu phải nói cho anh biết, hiểu không? Anh sẽ đưa em đi.

Sốc. Toàn thân Nam chấn động, não bộ cũng ngừng hoạt động trong một khoảng thời gian ngắn nhất có thể. Nó đang phân tích câu nói vừa rồi của Bảo. Anh quan tâm cô, tất nhiên cô biết điều này, chỉ là trước giờ chưa vượt quá giới hạn. Đây là lần đầu tiên. Bảo gọi Nam là “em” và xưng bằng “anh”. Đúng như những gì cô mong mỏi và ao ước ở anh trai mình. Cô cứ nghĩ mình đang mơ, nhưng có giấc mơ nào mà vòng tay anh lại ấm đến thế? Không đâu, là thực tại đấy!

-Hai uống lộn thuốc hả?

Bảo biết ngay là Nam sẽ hỏi như vậy mà. Cứ mỗi lần anh thay đổi thái độ với cô là y như rằng câu hỏi kia sẽ bay ra ngay lập tức. Anh phì cười, tất

nhiên anh không uống lộn thuốc rồi.

-Không đâu.

-Vậy là ăn trúng đồ hết hạn sử dụng rồi. Chắc luôn!

-Còn lí do gì nữa không? Em chỉ có hai thứ đó thôi hả?

-Em… Ắt- xì…

Bảo buông Nam ra, nhìn cô thật kĩ. Nước mũi chảy tèm lem, cô đưa tay quẹt lấy quẹt để, trông mất vệ sinh hết sức. Xong rồi cô nhe răng ra cười hề hề trông y hệt một con ngố. Bảo cởi áo khoác ra choàng lên người Nam, kéo cô đứng dậy.

-Về nhà thôi! Em sẽ cảm lạnh mất!

-Hai, không uống lộn thuốc hả? Cũng không ăn đồ hết hạn chứ?

-Đã nói là không mà.

Chiếu tia nhìn nghi hoặc qua cho Bảo, Nam cứ lườm lườm anh suốt, trông anh thể hiện sự quan tâm của mình dành cho cô khó tin đến vậy sao? Nam vỗ vai Bảo cái “bốp” rồi la toáng lên.

-À há, em biết Hai bị sao rồi! Lúc nãy tới đón em, Hai đụng phải cột điện chứ gì!? Haha… ắt- xì…

Nam vẫn cứ huyên thuyên bên tai Bảo, anh chỉ mỉm cười lắc đầu. Sự thật trong đầu Bảo nghĩ gì thì chỉ có anh và người- bên- trên- kia biết mà thôi. Góc công viên bên kia, có một ánh mắt buồn nhẹ nhàng trông theo chiếc mô tô khuất dần trong dòng người đông nghịt.

……

Cầm tờ giấy địa chỉ ghi rõ số nhà, tên đường của Kỳ mà Nam không thể không thở dài. Thời hạn một tuần của cô sắp hết. Từ sau hôm bị đám bạn của Uyên chơi đểu trong sân thể dục đến giờ cô không gặp lại Kỳ lần nào nữa. Online cũng không thấy nick cô sáng đèn. Phòng học thì nằm ở hai tầng khác nhau, có muốn tìm Kỳ trò chuyện cũng không thể. Cứ như cô xuất hiện trong cuộc sống của Nam một cách bất chợt rồi đột nhiên biến mất vậy. Nhẹ đến nhẹ đi như một cơn gió.

Lạ hơn nữa là hai hôm gần đây Ngọc ít nói hẳn, Nam có cảm giác là cô đang tránh né mình. Còn Bảo thì đột nhiên quan tâm cô đặc biệt hơn bình thường. Sự thay đổi của hai người này khiến cô có chút không quen. Hưng trở nên lầm lì hẳn. Trong giờ học cũng không còn bắt chuyện với Duy như trước đây. Uyên vẫn bám theo anh nhiệt tình, tất nhiên không thể bỏ qua cái chiêu cảnh cáo Nam trước mọi người, như thể cô muốn ai ai cũng biết Hưng là

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT