watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11246 Lượt

12.

-Địa chỉ nhà Băng Đại Ca sao quen dữ vậy?

Ngọc nhìn địa chỉ trên tay thốt lên một câu. Cũng vì nhiễm game quá nặng cho nên cô mới đặt cho Duy cái biệt danh là Băng Đại Ca. Nam cũng đồng tình với Ngọc, đặt Duy họ Băng là chuẩn không cần chỉnh.

-Ắt- xì…

Dán mắt vào địa chỉ mà Hưng vừa đọc, Nam vừa nhảy mũi vừa không khỏi rùng mình. Nơi đó… chính xác là gần nơi ngã tư đường hôm trước Duy ôm bó hồng bạch đứng nhìn cô.

-Thầy ơi, địa chỉ của anh Duy đây ạ! Thầy tới tìm ảnh lấy chứng minh nhân dân đi.

-Không được rồi. Em với Nam đi giúp thầy được không? Thầy có hẹn…

Ngọc méo mặt. Tự nhiên rỗi hơi nhảy vào giúp Nam làm gì để giờ bị ông thầy sai việc không công. Cô nhìn Nam, ánh mắt như van nài “Bơ ơi, cứu tao!”.

-Để em đi. Thầy cần mấy bản?

-Ba bản là ok. Cám ơn em nhiều nhá! Tuần sau tổ Một sẽ trực lại.

Được thế, cả đám tổ Tư nhảy cẫng lên vui mừng gì đâu. Bị thầy Giang phạt trực lớp những một tháng, vậy mà mới làm có một tuần đã được hưởng khoan hồng. Sự hi sinh của Nam có được ghi nhận?

Giờ họp phụ huynh kết thúc. Ông Lâm đợi chở Nam về nhà luôn cho tiện nhưng chắc là cô phải để ông về một mình rồi, cô còn phải đến tìm Duy…

-Ba, thầy giáo nhờ con đi lấy chứng minh nhân dân của một bạn trong lớp. Giờ con không về với ba được.

Ông Lâm xoa đầu cô con gái nhỏ, mỉm cười hiền từ. Cầm phiếu phối hợp có chứa bảng thành tích của Nam lên đưa cho cô. Nam đón lấy mà không biết nên làm sao, chắc ba thất vọng về cô lắm.

-Không để cho thằng Bảo biết là được.

-Ba! Con yêu ba nhất!! Ắt- xì… chắc con cảm rồi…

-Ba mua thuốc, trưa về ăn cơm nhớ uống nha.

Nam nhảy lên ôm lấy cổ ông Lâm, sung sướng vô cùng. Chỉ có ông mới hiểu cô như thế. Hạng hai thì có sao? Cũng là sự phấn đấu của con gái ông vậy? Ông không đòi hỏi gì nhiều ở Nam, chỉ mong cô sống thật hạnh phúc và vui vẻ là được rồi.

-Con chào chú!

-Ngọc đó hả con? Con đi chung với Bơ luôn hả?

-Dạ. Chắc không đâu. Ba con đợi, giờ con về coi nhà cho ba ra chợ dọn hàng. Con xin phép chú. Tao về nha Bơ. Cẩn thận.

Dúi tờ giấy địa chỉ nhà Duy vào tay Nam, Ngọc ôm cặp đi trước. Nam thở dài, dù không muốn cô cũng phải đối diện với anh. Ông trời thật khéo sắp xếp.

Địa chỉ nhà Duy không khó tìm, căn nhà hai tầng nằm trên đường Hoàng Văn Thụ, một màu sơn xanh da trời nhưng đã bị rêu xanh phong kín. Cổng lớn bằng sắt đã bị gỉ, hoen ố một chút màu vàng, cả chuông cửa cũng đã hư. Nam tháo đôi giày trượt ra xách trên tay, nhướng người nhìn vào trong, hình như Duy không có nhà. Băng Đại Ca đi đâu vào giờ này nhỉ? Nam tự hỏi mình, cô nghĩ là mình sẽ đợi anh ở đây.

Đồng hồ nhích dần sang con số 11. Trong khi đợi Duy, Nam đã uống hai ly nước mía ở bên kia đường. Lòng bắt đầu nguyền rủa tên bạn ngồi chung bàn không thương tiếc. Bắt cô giang nắng thế này, lại còn cái cơ thể chẳng biết sao mà hôm nay cứ ắt- xì mãi. Nam quyết định đứng dậy đi về, mai rồi nói với Duy cũng đâu có muộn. Ông thầy chủ nhiệm cứ làm quá lên, ai lại chẳng biết thầy có hẹn với cô trợ lí Đoàn thanh niên. Đã vậy còn nhờ vả học sinh làm việc giùm mình. Thật là…

-Tìm ra nhà tôi rồi à? Kẻ- sát- nhân!

Nam đứng hình, người duy nhất gọi cô như thế còn ai ngoài tên Băng Đại Ca chết giẫm chứ? Nam vừa mang xong đôi giày trượt vào chân, cô ngước mặt lên nhìn Duy. Tay anh xách một ít thực phẩm, chắc là vừa đi chợ về.

-Tui nói một lần nữa. Tui không phải kẻ- sát- nhân. Tui tới đây chỉ là nhắn lời thầy Giang với anh thôi, thầy nói anh mang ba bản chứng minh nhân dân photo công chứng đến cho thầy hoàn thành hồ sơ tốt nghiệp. Xong rồi, về đây!

-Đứng lại!

“Anh là cái thá gì mà bắt tui ở lại?” Nam lẩm bẩm trong miệng. Cô nhất quyết rời đi, ở lại thêm giây phút nào nữa chắc chắn cô sẽ bị Duy gọi là kẻ giết người mất thôi. Anh lúc nào cũng thế, mở miệng là nói cô giết người.

-Thẻ học sinh. Có muốn nhận lại không?

Nam cứng người, đôi chân không hẹn mà run, nếu cô không nhanh chóng giữ vững thăng bằng chắc chắn sẽ ngã. Nam xoay người, chiếu cái nhìn dò xét về phía Duy, rồi lục tung khắp cái cặp sách cũ. Quả nhiên, thẻ học sinh không cánh mà bay.

-Trả cho tui.

Nam chìa tay ra trước mặt Duy, lên giọng. Cô định hù dọa anh sao? Duy nhếch môi, cái nụ cười ấy trông nham hiểm thế nào, hình như trong đầu anh đang vẽ ra một kế hoạch mới để vờn con mồi nhỏ này.

-Muốn nhận lại? Được thôi. Vào nhà. Cô đã cất công tới thì tôi cũng phải mời được ly nước chứ!!

Nói thì nghe hay lắm, nhưng Nam chẳng thấy có chút thiện cảm nào. Bước vào ngôi nhà đó ư? Một cái bẫy chăng? Cô nuốt khan, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra như tắm. Cảnh giác vượt lên mức bình thường, con người này tuyệt đối không thể xem thường được.

-Có vào không? Không muốn nhận lại đồ à?

Khích tướng xem ra vẫn là chiêu hữu dụng nhất. Nam mím môi, bước một chân vào trong cánh cổng, rồi thêm bước nữa. Cô không tin Duy giám giết người diệt khẩu tại ngay căn nhà của mình. Anh ghét cô như vậy, hận cô sâu thẳm như vậy chắc chắn nếu có giết cô thì sẽ mang đến một nơi quái quỷ nào đó. Nam vỗ ngực tự tin như thế, nhưng chưa đầy một phút sau cô đã phải méo mặt. Lỡ Băng Đại Ca dụ dỗ cô uống thuốc ngủ rồi cưỡng hiếp cô thì sao? Dù gì cô cũng là con gái, nhà lại trống trải như thế…

-Sợ tôi ăn thịt à? Cô chỉ là kẻ thù thôi, không có cơ hội làm lung lay ý chí của tôi đâu. Bớt ảo tưởng đi.

Đúng là Nam đang ảo tưởng thật. Rồi cô lấy lại bình tĩnh bước theo sau Duy vào nhà. Đâu hề biết nơi gốc bồ đề bên kia đường, có một ánh mắt lạnh tanh đã quan sát mình từ lúc nào. Ngọc chủ động gọi cho Hưng đã là một chuyện không thể tin được. Cô muốn biết cách liên lạc với Duy lại càng khó tin hơn. Địa chỉ nhà Duy, Hưng đã cho Ngọc biết. Đồng nghĩa với việc Nam cũng biết.

Trực giác mách bảo cho Hưng rằng, bằng cách nào đó mà Nam và Duy có quan hệ rất lạ. Không phải bạn bè. Không giống người yêu. Nó rất mập mờ và khó hiểu. Đó là lí do mà Hưng có mặt ở trước nhà Duy vào giờ này. Anh đã dặn lòng rằng giữa hai người sẽ không có gì xảy ra. Nhưng cái cách Nam khuất phục Duy, ngoan ngoãn bước vào nhà anh như một chú cún biết vâng lời như thế thật khiến người khác nổi điên.

Rốt cuộc, giữa Duy và Nam, hai người họ đang tồn tại mối quan hệ thế nào? Hưng rất muốn xông vào cánh cửa ấy để kéo cô về phía mình. Nhưng anh tự hỏi bản thân, với tư cách gì mà anh hành động như vậy? Lớp trưởng? Không thể nào. Duy hẳn sẽ có cách để tống khứ anh ra khỏi nhà mình một cách hợp pháp. Bạn trai của Nam ư? Cô chưa bao giờ cho anh cơ hội, không những thế mà còn từ chối thẳng thừng nữa chứ. Hưng vò đầu, tại sao lại là Duy? Người anh mà Hưng vô cùng kính trọng? Sao phải cứ nhắm vào Nam?

Bao lâu nhỉ? Từ giữa trưa nắng cho đến lúc chiều tà, Nam vẫn chưa bước ra khỏi cổng nhà Duy. Điều đó khiến Hưng nổi cơn thịnh nộ. Anh quay đầu xe bỏ đi. Duy vén tấm màn cửa lên nhìn theo, môi mỉm cười khó hiểu. Anh xoay người lại nhìn cô nhóc ngủ ngon lành trên ghế sô pha. Chẳng ai lại có thể vô tư như con nhóc này. Vào nhà con trai lại lăn đùng ra ngủ ngon như thế, đến mức Duy cũng phải ghen tị với cô về giấc ngủ kia.

Đưa Nam vào nhà, bỏ mặc cô với đôi mắt bất ngờ nhìn quanh quẩn, Duy vào bếp nấu bữa trưa tuyệt nhiên không nói tiếng nào. Để cô chiêm ngưỡng ngôi nhà nhỏ của anh một chút, từ từ sẽ vờn mồi sau. Nhưng ý định của Duy đã không thể thực hiện khi trở ra đã thấy cô ngủ ngon lành. Cái tướng nằm ngủ kia thoạt nhìn tạo cho người ta cái cảm giác cô đơn và muốn che chở biết nhường nào. Hai tay kẹp giữa hai chân, Nam co ro người trông rất nhỏ bé và tội nghiệp.

Duy đang phân vân, có nên gọi cho Bảo và ông Lâm biết tình hình con nhóc này không. Chắc bây giờ họ đang cuống cuồng lên khi không nhận được tin trả lời của con nhóc. Điện thoại cứ đổ chuông suốt từ trưa đến giờ, không là “Obama” thì là “2″. Nghĩ đến Duy lại muốn cười. Bạn bè trong danh bạ điện thoại của Nam đều được lưu bằng tên, riêng số của ông Lâm lại là “Obama”, còn của Bảo là “2″. Con nhóc này còn điều gì khác người nữa nhỉ?

Nam cựa mình, ngủ lâu như vậy chắc cũng đến lúc phải dậy rồi. Mở mắt, thứ đầu tiên đập vào nhãn cầu chính là trần nhà màu trắng đầy lạ lẫm. Não bộ phân tích, cô bật dậy như một chiếc lò xo. Cô không ở nhà. Miệng há hốc khi nhìn thấy người đối diện đang nhàn nhã thưởng thức cà phê và đọc tờ báo bóng đá số mới nhất. Nam tưởng tượng mình vừa được dạo chơi với Hằng Nga trên cung trăng, sau đó được công chúa Thủy cung được xuống biển dạo một vòng. Sang Nhật Bản ngắm hoa anh đào khi mặt trời lên và cuối cùng là đáp xuống giường ngủ một cách nhẹ nhàng nhất.

Nhưng sao mở mắt ra lại gặp cái tên trời ơi đất hỡi này? Thượng đế ơi! Phật tổ Như Lai ơi! Chúa Jêsu ơi! Thần Dớt ơi! Như thế này có bất công với con lắm không? Nam gào thét trong lòng chứ chẳng dám mở miệng than thở lấy một lời. Thở than đi rồi nói sao cái tên quỷ vương này biến cô thành băng tảng thả trôi trên Nam Đại Dương rồi mấy trăm năm sau người ta vớt lên làm vật khảo cổ.

-Ngủ ngon chứ!?

Gật đầu.

-Biết mình ở đâu không?

Gật đầu.

-Tỉnh ngủ hẳn chưa?

Gật đầu.

-Đói không?

Gật đầu. Kèm theo ắt- xì.

-Tốt.

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT