watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11240 Lượt

miệng mình. Sự háo thắng lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi dâng lên với tốc độ chóng mặt. Duy nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy chết chóc.

Tiết thứ 3 của lớp 12A7 có hai học sinh vắng học.

………

Phòng y tế.

Có đánh chết Nam cô cũng không nghĩ là Duy lại đưa mình tới nơi này. Cô ngồi trên ghế, mắt nhìn cô Diệu đang băng bó lại vết thương đang chảy máu trên tay anh. Cô giáo lườm lườm Nam, không lí nào cô lại không biết nguyên nhân dẫn đến vết thương ấy. Trước đây, cô Diệu là một giám thị khó tính của trường Phan, với cái biệt hiệu mà các khóa trước truyền lại là “sát thủ quần đen”. Cô được chuyển về bộ phận y tế nhờ có vài năm kinh nghiệm học y, nhưng cái sự cộc cằn khó tính vẫn theo cô suốt những năm tháng “chống ề”.

Điều ngạc nhiên thứ hai chính là cô Diệu không cần hỏi tên lớp của Duy mà vẫn có thể ghi chính xác vào sổ điểm danh. Nam thì không cần phải nói rồi, học sinh đại diện trường tham gia kì thi học sinh giỏi thì có giáo viên nào mà không biết. Nhưng còn cái con người cao lêu nghêu kia? Duy và cô Diệu có quen biết từ trước? Nam ngây người, ai đó đánh chết cô đi.

-Nam, em về lớp đi.

-Dám đi không?

Cô Diệu trừng mắt nhìn Duy, giữa hai học sinh này đã xảy ra chuyện gì, cô thật sự rất muốn biết. Duy không cho Nam về lớp, nhưng cô không việc gì phải nghe theo lời anh cả. Nam đứng dậy, định xoay nắm cửa phòng thì Duy đột ngột lao đến dằn tay cô lại.

-Đau. Buông tui ra.

Duy giật mình vội bỏ tay mình ra khỏi tay Nam, cô ôm cổ tay vừa bị anh bạo lực học đường xoa xoa. Không có dấu hiệu trở lại bình thường, hai cổ tay của cô cứ thế mà đỏ bầm cả lên.

-Duy, Nam. Hai đứa có chuyện gì vậy?

-Không gì cả.

Rất đồng thanh. Rồi cả hai ném cho nhau cái nhìn tóe lửa. Cô Diệu cũng phải e ngại đằng hắng. Đối địch với nhau ư?

-Tui nói với anh lần cuối. Tui không dễ bị ăn hiếp đâu. Cái gì mà kẻ giết người? Tui thấy anh đang có ý đồ xấu với tui thì có. Đồ thần kinh.

-Không thèm chấp với cái thứ như cô. Đi cho khuất mắt tôi.

Nam không nói thêm lời nào, cô đẩy cửa đi thẳng, cũng không chào cô Diệu lấy một câu. Nam tức lắm! Cứ như cô là con rối của anh vậy, muốn diễn thế nào cũng phải do anh quy định. Cô là con người, chứ không phải con rối.

Cô Diệu gấp quyển sổ ghi danh lại, nâng gọng kính lên đưa ánh nhìn thắc mắc sang chỗ Duy. Ánh mắt anh âm trầm, sâu không tưởng nổi. Một con người có quá nhiều bí mật và khổ tâm. Duy nằm phịch xuống chiếc giường trắng bên cạnh, tay anh cũng bị quấn băng trắng kín mít. Phải thừa nhận một điều: răng của con nhóc đó rất sắc. Cắn anh ra thế này…

-Giờ thì có thể nói cho cô biết lí do không?

-Cô không nên biết thì tốt hơn. Đây là chuyện riêng của em.

-Tốt thôi. Vậy giờ em muốn nằm đây và nói cho cô biết hay là trở về lớp viết một bản tường trình nộp cho thầy hiệu trưởng về việc trốn tiết?

Đây chính là tuyệt chiêu của cô Diệu. Cô có cách để cậu học trò này làm theo lời mình. 5 năm trước, khi Duy học lớp 10, cô Diệu là giáo viên chủ nhiệm lớp anh. Tất nhiên cô không thể quên được cậu học trò ngoan ngày ấy.

-Cô vẫn vậy.

-Còn em thì thay đổi hoàn toàn.

So với 5 năm trước, Duy của hiện tại trưởng thành hơn, nam tính hơn và khó đoán hơn. Anh nằm gác tay lên trán, thở dài. Ngoài mẹ anh ra, thì cô Diệu là người phụ nữ hiểu rõ con người anh nhất.

-Con nhỏ đó. Em muốn nó phải chết.

Chất giọng lanh tanh đầy chết chóc. Cô Diệu phải dừng bút nhìn qua Duy. Ý niệm muốn một người phải chết không nên được nuôi nấng bởi cậu học sinh tài năng thế này. Người xấu số kia lại là Nam thì càng không nên như thế.

-Nam đã làm gì em sao? Con bé lấy mất người em yêu quý à?

-Còn hơn cả thế.

Cô Diệu lắc đầu. Cô không hiểu và có thể Duy giải thích cô cũng chẳng hiểu được. Duy của 5 năm sau không thể nhìn qua một lần mà đoán biết được suy nghĩ của anh như cô đã từng làm 5 năm trước.

Miên man với những suy nghĩ của riêng mình, Duy tự hỏi bản thân, con nhóc đó ngang nhiên xông đến trước mặt anh và quơ tay múa chân loạn xa, không rõ đang muốn nói cái gì. “Nghĩ mình lớn mà ra oai “, đúng là chỉ có mỗi con nhóc ấy mới nghĩ ra được cái lí do thế này. Giả vờ cũng giỏi thật. Duy tin lời Bảo, Nam không biết về sự việc của quá khứ nhưng không có nghĩa là bây giờ nó sẽ được giấu kín nữa. Rồi sẽ có lúc mọi thứ được phơi bày ra ánh sáng. Nhanh thôi. Việc trả thù của Duy cũng chỉ vừa bắt đầu thôi mà, anh thích đi từ từ từng bước thì mới thấm lâu.

-Mày không thấy bộ dạng của nó lúc nhìn thấy chiếc ba lô cũ mèm bị rạch nát đâu.

-Ta nói nó tội nghiệp gì đâu. Nó mà khóc lúc đó là tao lấy điện thoại chụp hình lại rồi.

-Mà nó không biết tụi mình làm đâu há. Chạy đi đâu rồi về lớp với

cái mặt đen thui. Mày nghĩ nó đi đâu?

-Bà nội tao sống lại còn chưa biết chứ tao mà biết hả? Mày qua hỏi nó thử đi.

Kỳ đứng trước cổng trường, tình cờ nghe được cuộc đối thoại trên. Cô nhìn lại, nhận ra đó làm đám bạn chung lớp với Uyên và cũng hay đi chung với cô nàng. Không biết đứa nào xấu số bị tụi kia nhắc đến? Mà ai được Uyên “chấm” thì phải nói là khó mà yên thân. Kỳ đang đợi mẹ tới đón vì chiếc mô tô của cô đã bị ba tịch thu. Cô học không giỏi, tầm trung cũng chưa tới huống chi là muốn được như ý nguyện của ba mình. Cô không thích bị bó buộc bởi những lí do của ba, bởi vì cô là đứa con của thách thức.

Những gì chưa chinh phục được nhất định Kỳ phải làm hết sức, cô giống Uyên ở điểm này nhưng lại không độc tài như bạn mình. Thứ Kỳ muốn chỉ là cuộc đời cô không bị phụ thuộc vào ba mẹ. Cô muốn được tự do như gió, vô tư và mạnh mẽ. Chứng tỏ mình, Kỳ trở thành cô gái có tiếng tăm vì mức độ ăn chơi nhưng không hề sa đọa. Cô thường lui tới các quán bar và quen biết rất nhiều người trong giới xã hội đen. Họ nể cô vì bản lĩnh và tính quyết đoán lạ kì.

-Ngọc.

Có người gọi mình, theo bản năng Ngọc ngẩng cao đầu nhìn xung quanh. Lũ học sinh chen chúc nhau ra khỏi chiếc cổng sắt, cô nhác trông thấy mái tóc đỏ vẫy vẫy tay đứng ở gần nhà bảo vệ. Để đến được chỗ Kỳ đang đứng phải mất gần 5 phút chen lấn với cả đống xe và người. Ngọc ôm chiếc cặp trước ngực, mở mắt to tròn đang đợi lời chào hỏi đầu tiên từ cô bạn “chị đại” 12A21.

-Con Bơ đâu?

-Nó về cổng sau. M

Mày quen nó hả?

-Ờ, tụi tao là bạn.

-Thân tới mức kêu bằng tên ở nhà luôn sao ta?

Rất tự nhiên. Ngọc tuy chưa tiếp xúc với Kỳ lần nào nhưng nghe danh tiếng của cô cũng đủ để e dè trong từng lời nói. Nhưng Ngọc thì không tin cô bạn này sẽ làm gì mình, bạn của Nam cũng là bạn của cô. Đơn giản vậy thôi.

-Ờ, cũng mới biết đây thôi. Mà sao lại đi cổng sau? Tao thấy nó toàn đi cổng trước mà.

-Nó có quy tắc. Đến thì đi cổng trước, còn về luôn đi cổng sau. Chờ nó hả?

Kỳ gật đầu. Cô cũng định chờ Nam ra hỏi thăm về đôi mắt, mấy hôm trước thấy cô bị đám bạn của Uyên chơi xấu Kỳ rất lo lắng. Nhưng lại không thể công khai quan tâm, cô không muốn Uyên lại gây thêm rắc rối cho Nam nữa.

-Có việc gì không? Tao nói lại cho.

-Cũng không có gì. Mà mắt của nó còn đau không?

-Nếu mày là nó thì thử có đau không? Ăn nguyên một mặt cát. Mà nó có làm gì con quỷ cái kia đâu chứ? Chơi gì mà ác dễ sợ.

-Ngọc đi với bạn hả?

Kỳ thấy bầu không khí này nó ngượng ngạo thế nào. Thường thì cô không xưng tên với bất cứ ai, kể cả Uyên cô cũng xưng là mày- tao. Chắc đây là phép lịch sự tối thiểu khi làm quen bạn mới.

-Cứ gọi tao là Múp. Ba tao tới đón.

-Ờ, tao là Su.

Kỳ ngượng nghịu gãi đầu, lần đầu tiên cô chủ động làm quen với một người bạn cùng tuổi. Ngọc nhìn Kỳ trân trân. Chị đại là thế này sao? Đâu có giống!

-Tao nghe Bơ nói rồi. Mày là bạn của con Uyên. Nhưng mà sao lại làm quen với tụi tao?

-Tao thích. Lớp mày có đứa nào bị hư cặp hả?

-Con Bơ chứ ai! Sao mày biết?

Ngọc lườm Kỳ, phải có lí do thì Kỳ mới chủ động làm quen và kết bạn với Nam. Một mục đích nào đó chăng? Giống Hưng. Và cả Duy nữa.

-Tao nghe đám bạn con Uyên nói.

-Ba tao tới rồi. Có gì bữa khác nói tiếp. Tao về trước.

Ngọc bỏ đi, Kỳ cũng theo sau cô ra khỏi cổng trường. Nhưng Kỳ lại không đứng đợi mẹ nữa. Cô thả bộ trên vỉa hè, mái đầu đỏ chóe đặc biệt khó mà lẫn lộn với bất kì ai. Giữa Nam và Uyên, Kỳ không muốn mất đi bất cứ ai trong số họ.

Vật vã với đống sách vở và chiếc ba lô đã không còn nguyên vẹn, Nam chỉ dám trượt từ từ trên đường, chẳng thể nào phóng cái vèo như mọi ngày nữa. Trông cô thê thảm vô cùng. Vừa phải ôm sách vở để không bị rớt xuống đường, lại phải trầy trật che chắn. Đúng là cái số con rùa!

Nam thề với trời, gặp Duy là cái mệnh xấu nhất từ trước đến giờ cô trải qua. Từ ngày anh chuyển đến lớp là cứ như mọi thứ xấu xa đều kéo đến đổ ập lên đầu cô cả thảy, khiến cô một chút phòng bị để trở tay cũng không có. Chính xác mà nói, Nam nghĩ Duy là khắc tinh của mình. Ngôi đầu bảng thành tích lớp của cô cũng là do anh không thương tiếc đoạt đi. Giờ thì bắt đầu xem cô như con mồi mà ráo riết tấn công, nhìn xuống chiếc ba lô trên tay, Nam méo mặt. Công lí ở chỗ nào?

Trưa nắng chang chang, Nam lại không đội nón, cô cứ thể mà thả rông mái đầu lướt

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT