watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11238 Lượt

Mặt tao đã xấu rồi, tạt axit nữa thì sao tao sống nổi?

Hai cô gái cười phá lên, khoác tay nhau tung tăng trở về lớp. Vừa rời khỏi nhà xe chưa bao xa đã đụng mặt chủ nợ của Nam.

-Có người muốn làm bản kiểm điểm thì phải?

Ổ bắp rang trên tay Ngọc rơi xuống, văng tung tóe. Nam cố nuốt cho hết số bắp trong miệng, đẩy Ngọc ra sau, cô làm cô tự chịu.

-Ai tin ông? Có chứng cứ gì không? Vu khống.

Biết rõ Hưng đi theo sau mình và theo dõi toàn bộ mọi việc, từ lúc Uyên đã nói những gì với Nam cho đến việc cô xả xì bánh xe. Là Nam cố tình để Hưng thấy.

-Hưng quá xem thường Nam rồi.

Chính xác là vậy. Hưng không thể đánh đồng Nam với Uyên hay những cô bạn khác. Thoạt đầu nhìn Nam trông rất vụng về và khá là nam tính với phong cách của mình. Anh không nghĩ rằng cô lại biết cách dẫn dụ anh vào việc của mình và Uyên. Rất thông minh.

-Ông khen hay chê tui vậy hả? Ông cũng nghe Uyên nói gì với tui rồi đó, cái trò đùa quá quắt của ông báo hại tui thành ra thế này đây.

-Hưng không có ý đó. Cho Hưng xin lỗi.

-Dừng lại. Không cần nói nữa. Tui không phải dạng bụng dạ hẹp hòi, để cho tui với nhỏ Ngọc được yên là tui cám ơn ông lắm rồi. Vậy ha.

Nam kéo Ngọc còn đang trong tình trạng chết lâm sàng vì hoảng hốt đi khỏi, tránh dính với mấy người nổi tiếng là tốt nhất. Hưng nheo mắt nhìn theo mỉm cười với bộ dạng của Nam. Cô luôn biết cách làm cho mình khác người theo một cách đặc biệt nào đó.

-Nam vẫn vậy. Thật ngốc.

Dãy lầu bên cạnh, có một ánh mắt lạnh lẽo nhìn theo bóng Nam khuất dần.
………..
1.3
Giờ sinh hoạt chủ nhiệm đã trôi qua một nửa thời gian mà vẫn chưa thấy mặt mũi thầy Giang đâu cả. Cả lớp nhốn nháo, ồn ào, một mình Hưng không quản lí nổi. Từ trai cho đến gái, cứ nói được là cứ nói, nói thỏa thê không có khái niệm không gian hay thời gian nào. Nói đến khi mỏi miệng thì mới dừng lại, nghỉ lấy hơi, uống chút nước rồi nói tiếp. Và đó lại là thời cơ tốt để Nam đánh một giấc trong khi chờ đợi hồi chuông kết thúc một tuần học.

Ngọc đang huyên thuyên với Lam và Thơ về trận Thủy Lao đêm qua, chẳng biết có phải là ý trời hay không mà cái hội buôn dưa hấu bán dưa gang ấy đều là game thủ xuất sắc của Thiên Long Bát Bộ. Hưng đứng trên bàn giáo viên, thỉnh thoảng gõ thước xuống bàn răn đe các cô cậu học sinh bên dưới nên im lặng mỗi khi có giáo viên nào đó vô tình đi ngang qua. Điện thoại trong hộc bàn rung lên kéo Nam thoát khỏi giấc ngủ chập chờn, dụi dụi mắt cô mở máy ra đọc tin nhắn.

-Trưa nay mày cho tao ở ké một buổi được không, Múp? Ba tao không về.

Nhìn vẻ mặt cún con sắp khóc của Nam, Ngọc mềm lòng. Bình thường rất khó bắt cóc Nam tới nhà chơi vì học xong là cô phóng thẳng về nhà mình, hôm nay Nam chủ ý đến chơi với Ngọc, cô đâu có dại mà không đồng ý.

-Được thôi. Ba tao ra chợ rồi. Chắc chiều mới về, ăn cơm xong tụi mình đi Ác tặc nha. Mày có đem laptop theo không?

Nam gật đầu lia lịa. Ba không có nhà, anh Hai lại ở trường, một mình cô buồn lắm. Thôi thì bỏ ra một buổi cày game với Ngọc, dù sao mai cũng là chủ nhật. Thái độ của Nam thay đổi như thế nào đều được thu vào mắt của Hưng phía trên kia. Cô vừa gục đầu xuống bàn thì thầy Giang bước vào, vẫy vẫy tay ra hiệu cho cả lớp không cần phải đứng dậy chào mình. Hưng đi về chỗ ngồi, mắt không rời khỏi Nam, mặc dù thứ duy nhất anh nhìn thấy chỉ là mái đầu lòa xòa ngắn cũn của cô.

-Lớp chúng ta có thêm một thành viên. Từ tuần sau sẽ bắt đầu học chính thức.

Vậy là Ngọc không hề gạt Nam, 12A7 thật sự có bạn mới chuyển đến. Nam ngáp dài, vội lấy tay che miệng, mắt híp lại trông như con mèo lười, chưa kịp trông xem bạn mới thế nào cô đã bò dài ra bàn, gục mặt lên tay. Lớp có thêm hay bớt người cũng không liên quan đến cô, bận tâm chi cho mệt.

-Đây là Duy, hơn các em 4 tuổi. Vì một số lí do cá nhân nên Duy phải bảo lưu kết quả học tập. Thầy hi vọng lớp mình sẽ giúp đỡ Duy trong thời gian còn lại của năm học cuối này và nhất là kì thi cuối kì sắp đến.

Nam tiếp thu khá chậm, nghe đến đoạn “bạn mới” hơn mình những 4 tuổi là cô ngóc đầu dậy như một cái lò xo. Nhìn “bạn mới” một chút, đánh giá một chút, cô chỉ có thể kết luận: thêm một tên đẹp trai. Và để kết luận như thế thì phải có bằng chứng. Cụ thể là 30/33 học sinh nữ của cái lớp này đang đổ dồn mắt về phía bảng lớp mà chính xác là vị trí của “bạn mới” đang đứng. 3 ngoại lệ còn lại không bị hớp hồn chính là Uyên, Ngọc và Nam. Uyên đang bận ngắm chồng của cô nàng đang ngồi kế bên, mà Hưng lại nhìn “bạn mới” một cách ngạc nhiên quá mức. Xoay qua bên phải, Ngọc c
-Múp. Ba lô của tao…

Nam khóc không ra nước mắt, nhìn chiếc ba lô đen tơi tả trên ghế mà xót vô cùng. Món quà sinh nhật thứ 16 ông Lâm đã tặng cô chính là chiếc ba lô này. Giờ giải lao 15 phút, Nam cùng Hội bà tám online xuống căng tin uống nước. Vừa lên lớp đã nhìn thấy cảnh tượng này. Đau. Chiếc ba lô ấy, cô đã nâng niu như báu vật vô giá suốt gần hai năm qua. Vậy mà…

Sách vở của cô quyển thì nằm trên bàn, quyển thì rớt dưới sàn. Bút cũng nằm kia một chiếc, đây một chiếc. Bàn cuối giờ chơi không có ai ngồi, kể cả Duy. Nam thu dọn đồ đạc bỏ vào hộc bàn, Ngọc cũng giúp cô một tay cho nhanh. Xong, cô đứng thẳng người nhìn bao quanh lớp. Cô phải tìm cho được kẻ đã phá hoại chiếc ba lô của mình.

Người đầu tiên Nam nghĩ đến chính là Duy, bởi vì anh đã nói rằng hãy chống mắt lên mà nhìn xem thử anh sẽ làm gì cuộc sống của cô. Duy không có trong lớp, điều đó càng làm cho suy đoán của cô thêm phần chính xác. Anh gây án, bỏ chạy và để lại hiện trường thế này đây. Cơn giận bùng nổ trong đầu Nam, mặt cô hằm hằm nhìn ra cửa lớp.

-Từ từ đã Bơ, mày không thể đổ lỗi cho ổng được. Biết đâu là đám con Uyên làm thì sao?

-Mày nghĩ giữa ổng với con Uyên, ai ghét tao hơn?

Gạt phắt tay Ngọc ra khỏi người mình, Nam đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi tiến ra bên ngoài hành lang, cô phải tính sổ với kẻ đã phá hư món quà sinh nhật mà bấy lâu nay nâng niu. Trong đầu cô bây giờ không còn có ý nghĩ sợ sệt Duy nữa. Duy đứng một mình, tay tựa lên thành lan can, mắt nhìn xuống sân trường, nơi mà anh đã từng để dấu ấn lại một năm trước khi đi xa. Tai đeo phone, bài hát trong điện thoại đã chuyển sang một điệu ballad buồn.

Chỗ Duy đứng không có nhiều người qua lại vì nó gần với phòng giám thị khối 12. Anh lại càng không biết rằng có một cô gái phừng phừng lửa giận đang tiến lại gần mình. Một khi anh tập trung vào việc gì thì chẳng hề để tâm đến xung quanh. Nam đứng sát bên Duy, kéo tay anh rất mạnh để anh quay lại nhìn mình. Duy khẽ nhíu mày, anh không thích ai đó chen vào khoảng lặng của riêng anh. Và nhất là con người này.

-Đừng có đụng vào đồ của tui. Nói cho anh biết, tui không sợ mấy lời hù dọa của anh đâu.

Đôi mày đen xô vào nhau, Duy nhìn Nam bằng đôi mắt màu xanh biển phẳng lặng không chút gợn sóng nào. Hình như anh không nghe thấy những gì cô vừa nói. Bàn tay cứng cáp đưa lên tháo một bên dây phone ra. Nam ngây người. Cô có dám hét lên lần nữa?

-Anh nghĩ mình lớn là ra oai hả? Anh muốn cái gì ở tui? Nói thẳng ra luôn đi. Đừng có ám chỉ này nọ nữa.

-Được thôi. Tôi muốn cô đền mạng.

Đoàng. Ầm. Rầm. Bản án tử hình dành cho Nam. Chính xác mà nói, Duy muốn cô sống không bằng chết. Cái chết quá nhẹ nhàng, quá dễ dãi với cô. Sau tất cả những gì anh đã gánh chịu thì như thế chưa đủ.

-Đồ thần kinh.

Nam nhìn thẳng Duy phun ra ba chữ, cứ tưởng cô bình tĩnh lắm nhưng đôi chân của cô đã phản biện hoàn toàn. Gương mặt góc cạnh đối diện trở nên trắng bệch, đôi mắt xanh lóe lên vài tia quỷ dị. Duy tiến lên phía trước một bước, cô lùi lại dè chừng.

-Mắng tôi. Không tới lượt cô đâu.

-Ai kêu anh làm hư ba lô của tui. Anh rảnh quá hả? Không có việc gì làm nên phá tui vậy đó hả? Tui nói cho anh biết, đừng có đụng vô đồ đạc của tui. Mỗi một thứ đều phải mua bằng tiền mồ hôi nước mắt đó, biết chưa?

Nam quay đi, cô tự hỏi mình lấy đâu ra can đảm mà đứng trước mặt Duy quát lên như thế. Nhưng rồi cũng trấn an mình, nếu cô không nói thì anh cứ thế mà làm tới. Đe dọa cô, đòi lấy mạng cô ư? Để rồi xem ai sẽ là người bị gông cổ trước.

Duy xiết chặt nắm đấm, từng mạch máu nhỏ nổi lên trong mắt anh, nó bắt đầu chuyển màu. Gân xanh nổi lên cố kìm nén để không bứt ra ngoài. Chưa đầy một giây sau khi Nam xoay người, cô đã bị Duy tóm lại. Anh kéo cô đi. Rất gấp gáp. Cổ tay Nam đau buốt vì Duy dùng lực rất mạnh. Bàn tay to lớn kia nắm trọn cổ tay bé nhỏ trắng ngần. Cô chưa kịp định thần lại thì đã thấy mình bị lôi đi rất xa lớp học rồi.

-Buông tui ra. Đồ bệnh hoạn kia. Bỏ ra.

Nam dùng tay còn lại gỡ tay Duy ra khỏi tay mình, anh vẫn cứ thế tiếp tục lôi cô đi như một bao cát. Nam đưa tay lên cắn một cái, Duy ngừng bước, nhưng vẫn không chịu buông tay. Cô cắn anh, từ mu bàn tay chảy ra một ít máu, dính cả lên miệng cô. Duy nhăn mặt chịu đau nhưng không hề bỏ tay Nam ra để mặc cho cô cắn mình. Cô điên cuồng cắn anh, cô ức lắm, cô muốn anh phải trả giá vì đã làm hư chiếc ba lô của cô. Cho đến khi Nam cảm nhận được vị tanh nồng của máu trong khoang miệng thì cô mới vỡ lẽ ra.

-Sao không cắn nữa đi? Cắn cho đến chết. Cô lại giết một người nữa.

Ánh mắt khinh bỉ lướt trên người Nam, cô dùng tay còn lại quẹt máu trên

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT