|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mới biết nó đựng gì trong đó. Mùi mắm tôm pha với nước mắm nhĩ, thật là thanh tao quyến rũ.
-Trời ơi, cho mình xin lỗi nha bạn ơi. Trời ơi mấy đứa bây đui hết ráo rồi hả. Đi bình thường chết hả. Nhoi như bầy linh dương uống nước tương vậy. Đổ hết lên người ta kìa.
Thơ quát tháo rất dữ dội. Cô ấy làm như gương người tốt việc tốt quá. Hét muốn sập nhà. Giọng hơi bị bài hãi xí.
-Lam, cho mượn cái khăn coi, dơ hết mặt bạn gì rồi nè.
Rồi bạn Lam bẽn lẽn rút cái khăn ra. Khăn lạnh đàng hoàng nha. Nguyên buổi chiều qua cô ra chợ lùng sục cho được chai nước hoa nào rẻ tiền nhất, mùi nồng nặc nhất, mua về đổ hết lên cái khăn, rồi lấy bọc gói lại cho thật kín nhét vô thùng nước đá ướp. Đâu dám bỏ vào tủ lạnh, nó bay mùi là nói sao ba má chị em nhà cô thay phiên nhau lột da làm bún bì.
Và bây giờ, “chiếc khăn gió ấm” ấy được đem ra phát huy công dụng. Thơ lau lấy lau để mặt mày tay chân bạn Uyên đang ngồi hả họng trố mắt. Không biết chuyện gì xảy ra. Tự dưng đào đâu ra nguyên bầy tự biên tự diễn vậy?
Bạn Khanh A2 bắt đầu bước sấn tới.
-Mày chử.i gì hả con Thị Nở kia?
Bạn Lam phía sau cũng bắt đầu đi lên, kéo theo lâu la hàng xóm.
-Nó chử.i mày đui hay không thấy đường, đụng rồi không biết xin lỗi hả?
Bạn Thơ còn nhăn răng ra cười nữa.
-Không những đui mà còn điếc, nó la làng vậy mà còn thiếu điều chưa nghe nữa kìa.
Chị ấy gan, tại đang đóng kịch, chứ ngày thường đi, nói đi con, nó tán cho rớt răng cửa.
-Mày có ngon thì lặp lại nữa coi.
Bạn Khanh vẫn còn đỏ mặt ngập ngừng.
-Tao kêu mày xin lỗi bạn này đó.
Chị ấy chỉ bạn Uyên đang quằn quại vì mùi hương thơm lừng.
-Tao không xin lỗi luôn đó, rồi sao?
-Kệ mày. Tụi tao cũng đâu cần.
Trinh buột miệng làm Thơ đứng kế bên thụi cùi chỏ ngang hông. Phát ngôn linh tinh.
-Bỏ đi Khanh, chấp nhất chi, vào lớp đi. Ngửi cái mùi là hết muốn đi ăn sáng. Nhìn mặt con này là tao hết muốn ăn thịt heo.
Bạn Nghĩa gan to dễ sợ, bữa sau gặp lại đi, thử coi còn muốn ăn thịt heo hay không. Lam liếc xéo bạn ấy mấy cái. Chờ đó. Rồi bạn Nghĩa lôi mấy bạn kia về lớp, bầy con gái bu xung quanh, xúm xa xúm xít xin lỗi an ủi rồi biến theo. Để lại hỗn hợp pha tạp mắm tôm nước mắm nhĩ và nước hoa rẻ tiền.
Cô gái này mà can đảm ở lại ngồi học là đi kiếm hình nó photo ra 40 X 36 đem đi trưng cũng vừa luôn. Uyên chỉ biết làm như Nam hôm trước lấy điện thoại ra, xin nghỉ rồi hối hả chạy về nhà xe.
Mà đâu biết đâu, xe của cô xẹp bánh từ thời ra chơi tiết một, khi bạn Trí A2 ra đó nói bỏ quên vở ở giỏ xe, ra lấy rồi tiện tay xả xì luôn cái van xe máy. Thật là… Cũng khá khen cho trí nhớ của bạn ấy, nhìn có lần mà nhớ.
Nghĩa tận là nghĩa tiệt luôn rồi. Chẳng cho Uyên còn đường nào sống sót. Mô phật! Amen! Về nhớ đi chùa cầu an nghen các cô. Ai biết Thùy Uyên sẽ về nhà thay đồ
bằng cách nào. Mà thôi, cũng kệ, ráng chịu. Ai kêu sống có đức quá chi!
Bầy con gái tổ Tư quay trở về lớp trong niềm vui hoan hỉ, Lam vẫy tay chào tạm biệt các bạn trai A2. Cười vậy thôi chứ ai biết bên trong có chử.i rủa gì trong đầu không? Vào lớp chỉ thấy mỗi Nam với Duy đang ngồi đó, như mọi ngày, nhìn qua bên kia Uyên với Hưng lặn đâu mất tăm. Nam ngước lên nhìn rồi khum xuống tiếp. Không mấy quan tâm.
-Thằng Hưng đâu rồi Nam?
Thơ mỉm cười gặng hỏi.
-Ổng đi đâu rồi, hồi nãy bạn ổng gọi. Hình như bị gì đó. Kêu tao ghi tiết Hóa có phép giùm.
Lam nghe xong muốn té cái rầm. Có khi nào? Anh chở “bạn kia” về? Đứa này nhìn đứa kia. Chớp mắt liên tục. Chắc phen này em bị bệnh tim. Đau tim vì tức. Trời ơi!! Ai mượn vậy, ai mượn rãnh quá vậy? Anh ấy khùng quá trời khùng mà… Lam im luôn, cô nằm dài lên bàn. Coi như công cốc, biết vậy ở lớp ngủ còn sướng thân hơn.
Nam không hiểu chuyện gì hết. Cô ngồi im, nhìn qua chỗ Hưng ngồi. Đầy rẫy những hình vẽ nguệch ngoạc,
Chương 4
Mùng Bốn Tết.
Ngọc ghé nhà chở Nam theo lời giao kèo hôm trước, cô mang theo chiếc ba lô nhỏ xinh để ở giỏ xe, chắc là cả lô hàng tàng trữ trái phép trong đó. Nam đoán là mấy kí lô trái cây Trung Quốc, Thái Lan gì đó như lời Ngọc nói. Nam khóa cửa nhà rồi trèo lên xe ngồi để cô bạn phóng đi.
Mặt trời lên. Một chút ấm áp của mùa xuân vương trên từng góc phố nhỏ. Hai cô nhóc đồng phục thể dục trường Phan đèo nhau rẽ qua từng con đường quen thuộc.
-Bữa nay mới được đi xe đạp có điện nha.
Nam tung ra một câu làm người phía trước thèm đá cô xuống xe dễ sợ. Ngọc biết Nam đá đểu mình, cô im lặng ngồi rung đùi, tập trung lái xe. Phía sau, Nam có tức cũng đâu làm gì được. Mọi lần đi với Ngọc, cô toàn chở muốn xụi móng chân, bây giờ ngồi sau hưởng cái cảm giác khỏe khoắn này, người phía trước chẳng rớt lấy một giọt mồ hôi. Bất công quá!
-Chú Lâm với anh Bảo đi lấy hàng hả Bơ?
-Ầy, mày đừng nhắc nữa. Tao thèm đốt nhà ông thầy bà cô nào xếp lịch trực Tết ghê đó Múp.
Không nhắc tới thì thôi, mà động đến là Nam lại nổi khùng. Cô đã nguyền rủa hàng tỉ lần rồi mà cái lịch trực Tết vẫn không thể dời đi ngày khác được.
-Sao vậy?
-Bữa nay là giỗ mẹ tao. Ba với Hai đi thăm mộ mẹ rồi. Tao không được đi vì mắc cái của nợ này nà.
Ngọc gật gù, cô hiểu lời Nam nói. Thân là lớp phó học tập, lại nằm trong ban cán sự chi Đoàn, Nam mà vắng trực Tết là xem như hạnh kiểm của cô không được loại tốt. Mà đi học thì cái hạnh kiểm không quan tâm nhưng sau này khi xin việc làm thì nó lại đánh giá cả một con người. Nay lại là năm học cuối, mọi công sức đều tóm gọn trong mấy ngày cuối này nữa. Ai bảo đi học là sướng đâu chứ?!
-Thôi thì để hôm khác đi. Thi đại học xong tao xin ba tao đi với mày. Được không?
-Thi đại học xong hả? Còn lâu quá!
Nam ngồi tặc lưỡi. Cô đã đợi cả một năm rồi, mẹ cô nằm đó xa xôi và hiu quạnh. Quanh năm làm bạn với đất trời, cỏ cây. Có mỗi một ngày mà cũng không đến được. Thử hỏi sao cô không buồn?
-Nửa năm nữa thôi mà, ráng đi.
Nửa năm? Mắt Nam thoáng buồn. Với Ngọc, đợi nửa năm để thực hiện lời hứa với Nam không là gì. Nhưng với Nam thì khác, cô sợ nửa năm sau mình sẽ không thể đến thăm mẹ nữa.
Nam không nói gì, gục đầu vào lưng Ngọc, tay giữ khư khư chiếc điện thoại. Ông Lâm nói khi nào đến nơi sẽ gọi điện cho cô yên tâm. Ba và anh Hai của cô đi lúc 2 giờ sáng, chắc cũng sắp đến nơi ấy rồi.
Đúng như Nam nói với Ngọc hôm trước, ngoài 12 đứa yêu tinh tổ Tư thì ba nhân vật còn lại là Hưng, Uyên và Lệ- một cô bạn điệu đà, nhưng độ chảnh chọe thì còn xếp sau Uyên. Thầy Lập và cô Diệu đã có mặt từ sớm, Ngọc và Nam là hai người đến trường sa
sau cùng.
Lúc Nam dắt xe vào cổng thì thầy Lập đang kiểm tra thẻ học sinh. Làm như đang khảo sát hành khách có mang vũ khí trái phép lên máy bay vậy. Muốn vào trường thì phải xuất trình thẻ học sinh. Hôm nay thầy được làm “pơ- lít” một ngày.
Nhìn thấy thẻ học sinh Nam mới nhớ ra là cái thẻ của mình hiện đang chu du ở phương trời nào. Ai lọt qua vòng kiểm tra của thầy Lập thì tiến tới chỗ cô Diệu kí tên vào sổ theo dõi, chắc là làm cho có chứng nhận cái bản mặt hôm nay có ở trường. Nam đi tới chỗ thầy Lập, lí rí nói với thầy.
-Em làm mất thẻ rồi thầy ơi!
Sao em thật thà dữ vậy? Cháu đời thứ mấy ngàn của bà Võ Tắc Thiên- thầy Võ Tắc Lập nhướng cặp lông mày lên nhìn Nam rồi ra hiệu cho cô đi qua chỗ người phụ nữ mặc quần đen kí tên.
-Bạn kia nhặt thẻ của em đưa cho thầy kiểm tra rồi. Em qua bên kia kí tên đi.
Nam chớp mắt. Bạn kia? Duy sao? Cô xoay mặt tìm kiếm hình bóng Băng Đại Ca, anh đang ngồi trên bục cột cờ, tay vẫn lướt đều trên màn hình điện thoại. Không hiểu sao lúc này nhìn Duy, cô lại cảm thấy anh cũng không đến nỗi xấu như mình vẫn hay nghĩ.
-Em với Duy làm lành rồi hả?
Mới sáng sớm mà cô Diệu đã giáng đòn độc vào Nam, nụ cười cô méo xệch. Bà cô này cứ thích ghép đôi Nam với Duy nhỉ? Học trò cưng của cô em không dám động tới đâu ạ, em còn muốn được sống những ngày bình yên cô ơi! Nam than thầm trong lòng. Cô Diệu cứ nhìn cô học trò nhỏ cười tủm tỉm.
-Chữ kí này chắc chắn tương lai em phải làm bà tổng thống.
Ngọc nghe cô Diệu nói xong, phun hết miếng bánh mì vừa cắn ra khỏi miệng và làm rớt luôn nguyên ổ. Ai kêu ngựa cho lắm vào, lúc nãy đợi Nam ở trước nhà không chịu ăn, cứ muốn lên trường. Đó, giờ thì hậu quả lãnh đủ.
Ngọc không ngờ là nội công của cô Diệu lại thâm hậu tới mức này, chỉ một lời nói có thể đánh rớt cả ổ bánh mì của cô. Nụ cười trên môi Nam ngày càng trở nên khó coi. Cô cúi đầu chào, khoác vai Ngọc chuồn cho lẹ.
Trong lúc đó, thầy Lập đang phân công cho Hưng những việc cần làm trong ngày hôm nay. Chẳng biết thầy nói gì, cứ thấy Hưng gật đầu lia lịa, rồi mặt mũi dần dần xám ngắt. Đám còn lại ngồi tiếp ứng lương thực cho nhau để chuẩn bị chiến dịch lần thứ nhất.
15 người, chia làm 3 nhóm nhỏ do Nam, Hưng và Uyên chỉ huy mỗi nhóm. Nhóm của Nam quét sân trường bao gồm sân trước, sân thể dục và sân mini kế nhà xe. Nhóm của Uyên quét hành lang, tất cả từ khu A đến khu D. Nhóm của Hưng khiêng bàn ghế với thầy cô.
Cô Diệu mang dụng cụ đến phân phát cho mỗi đứa, làm như là xếp hàng nhận gạo muối từ thời Việt Nam mắc phải nạn đói năm 45 vậy. Đi làm vệ sinh chứ có được thêm chút công sức,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




