watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11263 Lượt

tiền bạc gì đâu mà thấy mặt mày ai cũng tươi roi rói.

Chỉ riêng Uyên và Duy, hai người này bình thường đâu ai muốn động tới làm gì, một người nữa là chị em cô dì chú bác của Uyên- u Mỹ Lệ, chẳng ai rảnh rang đâu mà bắt chuyện với cô này.

Nhóm của Nam gồm có Ngọc, Thơ, Lam, Thụy, Liên và Trinh. Cùng nhau quét một lượt cả sân trường. Sân trước lát gạch màu vàng giống như trên vỉa hè vậy, nó khá nhẵn nên việc quét dọn cũng không vất vả lắm. Cả bọn cố gắng quét cho xong trước khi mặt trời chiếu ánh sáng gắt gao hơn xuống thế gian này, như thế thì sẽ mệt lắm.

Bên chỗ của Uyên có vẻ nhập cuộc chậm hơn. Trong khi nhóm của Nam đã quét gần xong sân trước mà nhóm của Uyên vẫn chưa xong khu A. Có mỗi cái hành lang bé tẹo, trường chỉ có 4 tầng lầu chứ bao nhiêu đâu mà đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, người này đứng nghỉ ngắm trời ngắm đất thì kẻ kia phân bì. Có đứa còn ghen tị với nhóm của Nam vừa làm vừa giỡn ì xèo cả lên.

Thầy Lập, cô Diệu, Hưng và Duy, chỉ có bốn người khiêng bàn ghế xếp lại vào hội trường A và B. Do hôm trước văn nghệ mừng ngày thành lập trường nên mang ra ngoài cho đủ chỗ ngồi, bây giờ phải xếp lại cho ngay ngắn. Thường ngày thì Hội trường không mở cửa vì nơi đó chỉ dùng cho họp hội đồng hoặc là hội nghị nào đó mà thôi.

-Múp, mày với chị Tám vào văn phòng tầng trệt lấy nước mang ra sân thể dục đi. Tụi tao cầm chổi ra trước.

Nam đề nghị, Ngọc gật đầu đi cùng Thơ vào văn phòng nằm ở khu A lấy nước theo lời cô. Còn lại dắt nhau ra phía sau trường, sân trước xem như đã được quét dọn xong xuôi. Nhóm của Uyên bên trên kia đang hì hục leo lên tầng trên cùng quét nốt hành lang cuối cùng của khu A.

-Lớp mình làm biếng dễ sợ luôn. Hôm bữa họp bàn lấy danh sách đi trực không có đứa nào xung phong đi hết. Tao ghét cái thái độ đó.

-Mày cũng đâu có xung phong. Giỏi nói. Không nhờ phước đức chị Tám la lên kêu nguyên tổ mình đi trực dám bữa nay mày thò đầu lên đây không?

Lam chơi lại một câu đầy hả hê, Thụy thèm xông tới cho cô ăn một đá, rồi Lam vác cái chổi của Thơ xúng xính đi lên trước, làm như người dẫn đầu, bỏ mặc chị em mặt đỏ tía tai phía sau, không rõ là đang chử.i hay mắng.

Vốn là hôm đó Hưng hỏi lớp ai xung phong đi trực Tết mà chẳng có ma nào tình nguyện cả, người ta nói “còn mùng là còn Tết” mà, mới có mùng Bốn mà bắt con người ta vác xác lên trường làm vệ sinh không công thì ai mà chịu tình nguyện với chẳng xung phong.

Rồi tự nhiên một cánh tay hùng hổ hiên ngang giơ lên thẳng đứng, Thơ đứng dậy dõng dạc nói một câu mà cả tổ Tư thiếu điều muốn nhảy xuống mỗi người tát cho cô một cái. Người con gái gan dạ anh dũng ấy hô to câu nói như thế này: “Tổ Tư đi trực, ghi tên hết 12 đứa vô luôn đi Hưng”.

Duy là người đầu tiên ngẩng mặt, đánh mắt qua nhìn Thơ, cô gái ngồi chung bàn nhưng tít bên kia sông ấy rụt rè ngồi xuống trước bao ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang giận dữ của toàn bộ Hội bà tám online. Chỉ có Nam cười khúc khích, cô nói với Hưng cứ ghi tên hết cả tổ vào, đi trực như vậy mới vui, chứ lấy mỗi tổ vài đứa, nó không hợp ý nhau rồi tới đó nói sao huynh đệ tỷ muội tương tàn.

Sân thể dục của trường Phan chia làm hai khu chính, một là sân cát dùng để học thể dục chính khóa, còn lại là sân cỏ dùng cho các hội thao của trường. Bên cạnh còn có nhà thi đấu đa năng các môn bóng rổ cho đến bóng bàn, cờ vua,… Sân cát thì không cần quét dọn gì, cho dù có quét cách mấy nó cũng không xi nhê. Nhóm của Nam bắt đầu đi lượm rác xung quanh sân cỏ rồi tiến vào nhà thi đấu để quét hành lang.

Trong khi đó nhóm của Uyên đang lần mò sang khu B. Khu A là khu hội họp và hiệu bộ dành cho các giáo viên, hầu hết họ sinh hoạt ở đây. Khu B và khu C là các lớp học có trang bị đủ máy chiếu, tivi, máy phát,… Khu D là phòng thí nghiệm, phòng tin học, thực hành,… và một số phòng dụng cụ khác.

Sau khi đã sắp xếp đầy đủ bàn ghế vào trong hai Hội trường, thầy Lập và cô Diệu giao cho Hưng và Duy một xâu chìa khóa tất cả các phòng học, bảo hai người kiểm tra tất cả các cửa phòng, vì hôm qua lớp 12A6 mở cửa quét dọn các phòng học, thầy cô sợ là các bạn ấy chưa đóng kín cửa. Nhận chìa khóa, Hưng và Duy bắt đầu công việc được giao.

-Anh Duy. Bác gái không về, anh dọn qua nhà em ở đi. Nội cũng mong anh về lắm đó.

-Chú thím không thích như vậy đâu.

Hưng có phần không hiểu lắm. Ba mẹ anh không thích Duy dọn về ở chung ư? Sau tất cả những chuyện đã xảy ra cho gia đình Duy, Hưng thương anh nhiều hơn nhưng mà Duy lại cho rằng đó chỉ là sự thương hại.

-Ba mẹ em… làm sao?

-Họ không thích mẹ và cả anh.

Từ sau khi ông Lộc ra đi, Duy đã biết ba mẹ của Hưng chẳng ưa gì mẹ con mình. Mẹ nhất quyết bảo vệ anh khỏi gia đình ấy, bà lặng lẽ đưa anh trở về sống ở ngôi nhà cũ. Duy trưởng thành trong sự giáo huấn của mẹ mình, anh cảm nhận được nỗi đau của bà và sự khinh miệt xuất thân nghèo khó từ gia đình bên nội.

-Anh tự lập quen rồi, không thích gò bó. Một mình cũng có cái hay. Không sao đâu.

Duy mở cửa phòng học, bước vào trong kiểm tra cẩn thận các chốt cửa sổ. Hưng thở dài, Duy đã không muốn về, có ép anh cũng không thể làm theo được. Hưng ngưỡng mộ ông anh họ này, mồ côi ba từ nhỏ nhưng không vì thế mà Duy tỏ ra mình thiếu thốn, anh đã đứng vững trên đôi chân của mình ở nước ngoài, tự kiếm được tiền để trang trải khi trở lại Việt Nam, trong khi Hưng vẫn còn ăn bám ba mẹ anh.

-Anh biết em thích Nam phải không?

Cánh tay Duy khựng lại, anh xoay mặt nhìn sang cửa sổ bên cạnh, Hưng đang chốt nó lại rồi đánh mắt nhìn anh. Hưng thích Nam, Duy biết điều đó, từ những ngày đầu nhập học anh đã nhận ra ánh mắt Hưng nhìn cô khác xa so với khi nhìn Uyên.

-Con nhóc đó có gì hay ho đâu mà em thích nhỉ? So với nhỏ em dâu tương lai bên cạnh thì con nhóc ấy thua xa.

Cả Duy cũng nhận xét như vậy, Nam không bằng Uyên. Hưng phì cười, anh cũng không hiểu tại sao ngày đầu gặp cô trái tim mình lại lỗi nhịp vô tình như thế. Có thể nói đó là tình yêu sét đánh không nhỉ? Kí ức ngày ấy ùa về choáng ngợp khoang trái tim.

-Em định sẽ từ hôn với gia đình Uyên. Tốt nghiệp xong em sẽ đưa Nam về ra mắt bà nội và ba mẹ.

-Không dễ đâu. Hôn ước của em và Uyên do ông nội mình và ông nội của Uyên đính ước khi hai đứa còn chưa chào đời. Em nên tôn trọng điều đó và đừng làm chú thím buồn lòng. Cả Uyên cũng rất yêu thích em đó thôi.

Duy nói ra lời này là xuất phát từ tấm lòng của một người anh trai. Anh nhận thấy đó là điều Hưng nên làm, không chỉ vì di nguyện của đời trước mà cả Uyên cũng xứng đáng để Hưng làm như vậy, cô đã bên cạnh anh từ khi sinh ra đến giờ.

-Nhưng em thích Nam.

Rất quyết đoán. Hưng là người muốn gì có đó, anh cũng giống Uyên, sinh ra và lớn lên trong nhung lụa và chiều chuộng. Thói quen khó bỏ nhất chính là sự chiếm hữu vô cùng lớn. Uyên thích Hưng, thậm chí là yêu anh và cô có thể bất chấp thủ đoạn để có được anh. Còn Hưng, anh thích Nam, bằng mọi giá sẽ trói buộc cô bên mình.

-Nếu em thật sự thích con nhóc đó hãy thử đặt mình vào vị trí của nó. Một khi ba mẹ em biết được, không những sẽ gây khó khăn cho gia đình nó mà cả chính con nhóc ấy cũng khó sống. Rồi Uyên nữa, với tính cách của con bé, nó sẽ không dễ bỏ qua cho Nam. Thời gian qua em cũng thấy rồi đó.

-Anh có vẻ rất quan tâm đến chuyện em thích Nam nhỉ?

Duy ngẩn người, nụ cười trên môi Hưng tự nhiên trở nên thâm sâu và khó lường. Duy có quan tâm hay không? Anh thật sự muốn tốt cho Hưng mới đưa ra những lí lẽ đó, hay thật sự là anh đang muốn ngăn cản mối quan hệ của Hưng và Nam?

-Anh cũng biết tính em rồi mà. Thích cái gì là phải có cho được. Em thích Nam đã 3 năm rồi, bây giờ mới dám nói với cô ấy. Nếu anh đã lo lắng cho em như vậy thì… giúp em nói một tiếng với bà nội đi. Bà thương anh, nhất định sẽ nghe lời anh cho phép em và Nam.

-Em nghĩ anh sẽ giúp em sao?

Đến lượt Hưng ngây người, Duy bước đến trước mặt anh từ tốn chậm rãi phun ra từng chữ.

-Cho em biết một bí mật. Nguyễn Tường Nam là kẻ thù của anh. Vì thế mà không có chuyện anh chấp nhận con nhóc đó làm em dâu mình đâu.

Duy xoay người, đút một tay vào túi quần, đoạt lấy xâu chìa khóa từ tay Hưng bỏ ra ngoài đi sang phòng học khác. Hưng đứng đó một lúc lâu, anh chưa tiêu hóa hết được lời Duy vừa nói. Nam là kẻ thù của Duy? Không thể nào. Hưng bật cười khó hiểu.

-Kẻ thù ư? Làm sao anh có thể nhìn kẻ thù của mình bằng ánh mắt đó chứ?

11 giờ trưa. Nhiệm vụ đã nhận cuối cùng cũng hoàn thành xong. Nhóm của Nam làm xong trước nên ngồi trong phòng trực ban cắn hột dưa uống nước ngọt, tám chuyện rôm rả cả phòng. Lúc Hưng và Duy vừa đi xuống tới thì nhóm của Uyên cũng mang trả dụng cụ lao động.

Thầy Lập và cô Diệu không biết rời khỏi trường lúc nào khuân về hai bịch cơm hộp to ơi là to. Nhìn thấy nguồn lương thực viện trợ, cả bọn mắt sáng rỡ chép miệng chạy lại, xách phụ bịch cơm cho cô Diệu.

Chúng nó mang thẳng vào phòng trực, đặt trên bàn rồi ngồi xếp lớp ngay ngắn. Thầy Lập cất xe máy rồi vào sau cùng, chỉ còn một vị trí trống duy nhất mà cô Diệu để dành cho thầy. Lúc thầy mở hộp cơm của mình ra đã có bạn xử xong nửa hộp, có đứa còn xin thêm cơm.

-Ngọc, đưa tao bị cơm thêm.

Nhỏ Liên ú ngồi tít trong góc, bưng hộp cơm chỉ còn có nước mắm gào thét kêu đồng bào cứu đói. Ngọc

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT