watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11258 Lượt

dõi theo cô 3 năm trời, cho đến nay anh mới có đủ dũng khí để thổ lộ tình cảm ấy với cô. Hưng là con một trong gia đình bề thế giàu có, Nam không phải là cô con dâu môn đăng hộ đối mà ba mẹ anh chấp nhận, cô tin chắc điều đó, bởi vì họ đã chọn Uyên cho Hưng rồi mà.

Nam thừa nhận, cô có tình cảm với Hưng giống như lời Ngọc luôn lải nhải. Nó trên mức tình bạn nhưng chưa thể gọi là yêu. Hưng luôn cho Nam cảm giác thư thái và yên bình. Giống như lúc anh đưa cô đến nhà thờ Đức Bà để cầu nguyện, còn cho cô biết trên đời này có một nơi lưu giữ hình ảnh của bà Doanh, phòng tranh Du Viễn ấy có thể nói là nơi hẹn hò đầu tiên của hai người.

Đi với Hưng, buộc lòng Nam phải đối diện với Uyên- cô vợ đã đính hôn mặc định của anh. Điều đó khiến Nam mệt mỏi, cô không thích đấu đá hay tranh giành, như lúc đầu cô đã nói, Hưng không phải tuýp người mà cô thích. Nhưng sự chân thành của anh lại khiến cô không thể làm ngơ.

Cuối cùng là người đang nhàn nhã ngồi bấm điện thoại ở bên dưới kia. Với Duy, cảm giác của Nam chỉ có thể gói gọn trong một từ. SỢ. Cô sợ anh, rất sợ, vô cùng sợ. Đôi mắt màu xanh biển khác người là tác nhân đầu tiên, nó như nhìn thấu cả con người bé nhỏ của Nam, nó khiến cô run rẩy một cách không tự chủ được.

Câu nói cửa miệng và cái mác mặc định Duy dành riêng cho Nam cũng khiến cô vật vã suốt những đêm dài. Nhiều lúc Nam tự hỏi, Duy có phải là một thiên thần nào đó mắc lỗi bị đày xuống Địa Ngục, rồi lòng thù hận ấy đã khiến anh trút hết lên người cô? Nhưng rồi cô lại bác bỏ cái nhận định vớ vẩn ấy của mình.

Duy trưởng thành, chững chạc và thâm sâu vô cùng. Ở bên cạnh anh không nhiều nhưng lần nào cũng khiến Nam vùng vẫy trong sự sợ hãi không lối thoát. Những lúc cô vênh váo đá đểu lại anh là những lúc lòng can đảm của cô được dùng hết tốc lực. Rồi sau đó Nam trở nên mềm nhũn vì không còn đủ sức để gượng dậy trước mặt Duy.

-Làm gì mà Nam nhìn anh Duy ghê vậy?

Nam giật mình, xoay người lại. Hưng từ từ bước tới đứng cùng cô. Nam có chút ngỡ ngàng, bối rối. Lúc này cô không biết nên làm gì cả, hai tay đan vào nhau, cúi đầu. Từ bao giờ cô trở nên nhút nhát như thế?

-Bữa giờ Nam tránh mặt Hưng hoài, buồn ghê.

Hưng đủ thông minh để nhận ra Nam đang tránh né mình, cô không còn huyên thuyên với anh thâu đêm, cũng tảng lờ đi những tin nhắn yêu thương của anh. Anh cho cô thời gian để trả lời, một lời chấp nhận trở thành bạn gái mình, Hưng đang đợi, nhưng Nam không thể bắt anh chờ đợi quá lâu. Anh đã đợi, 3 năm rồi.

-Tui nghĩ Hưng nên xuống dưới đi. Uyên sẽ gây sự với tui nữa.

Nam lí nhí trong miệng. Giờ đây cô không muốn lựa chọn, cô không thể cho Hưng câu trả lời như anh mong muốn. Nếu cô trở thành bạn gái anh, Bảo sẽ nhìn cô như thế nào, Duy sẽ đối xử với cô ra sao?

-Nam cứ lảng tránh hoài như vậy không phải cách đâu. Nam nên tập cách đối diện với Uyên, Hưng sẽ bảo vệ Nam bằng mọi giá.

-Bảo vệ tui? Bằng cách nào? Tui không dám trèo cao. Người ta sẽ nói tui là đỉa đeo chân hạc. Thôi đi Hưng à, tui mệt lắm rồi. Dừng lại đi.

-Dừng lại? Để Nam tiến tới với anh Duy sao?

Nam tròn mắt nhìn Hưng. Anh nói vậy có ý gì đây? Tiến tới với Duy?

-Hưng nói gì vậy? Bộ cơm hộp lúc nãy nấu bằng gạo I- rắc hả?

Hưng cười khẩy, điệu bộ như đang khinh miệt Nam rất nhiều. Anh đứng trước mặt cô, hai tay xiết chặt lấy đôi vai nhỏ của cô. Đau. Nam nhăn mặt, trước giờ Hưng chưa một lần làm như thế này với cô.

-Nói đi. Nói là Nam không có tình cảm với anh Duy đi.

-Tui…

-Không nói được chứ gì? Tối giao thừa vừa rồi Nam đã đi đâu, làm gì, với ai? Nam nói đi.

Tối giao thừa? Nam bắt đầu suy nghĩ, đại não làm việc cật lực. Cô đến phòng tranh Du Viễn và gặp Duy. Hưng cười đau đớn, lúc anh gọi điện thoại cho Nam cũng là lúc anh nhìn thấy cô bước vào viện triển lãm. Định sẽ đứng chờ để đưa cô về và cho cô một bất ngờ nho nhỏ ngày cuối năm nhưng không ngờ được.

-Hai người tình tứ quá mà, sao nhìn thấy được bên ngoài còn những ai trông thấy cảnh đó chứ? Anh Duy nói ghét Nam, vậy mà đêm đó lại cõng Nam đi cả đoạn đường dài như vậy. Còn Nam, sao có thể để yên cho anh ấy cõng đi như thế? Hưng nói đúng rồi. Phải không?

Nam có cảm giác rằng Hưng đang biến thành một Lê Hoàng Đinh Duy thứ hai. Đay nghiến, đe dọa và khiến cô sợ hãi. Hưng chưa bao giờ như thế này, anh luôn nhỏ nhẹ và biết cách làm cô vui. Còn Hưng bây giờ cứ như một con ác quỷ nào đó sống dậy sau ngàn năm ngủ vùi.

-Bỏ tui ra.

-Không. Nam nói cho rõ đi. Nam với anh Duy là thế nào?

-Không có gì hết. Bỏ ra. Nhanh lên.

-Đi. Đi hỏi anh ấy cho ra lẽ.

Rồi Hưng nắm lấy cổ tay Nam kéo đi. Cô vùng vằng tìm cách thoát khỏi tay anh nhưng không thể. Có đánh anh thế nào cũng không buông, cổ tay Nam bị xiết chặt đau buốt. Phía trước, Hưng vẫn chưa thôi tức giận. Anh không thể bỏ qua chuyện này, nhất định phải làm rõ với Duy.

-Hưng. Bỏ ra. Đau lắm.

Cơn ghen tức dâng lên đỉnh điểm lấn át mất chút lí trí còn sót lại, Hưng bỏ ngoài tai lời của Nam vẫn dùng hết sức giữ chặt và kéo cô đi như một

con rối. Qua đến cầu thang cuối cùng xuống tầng trệt thì gặp Ngọc đang đi lên, cô nhìn thấy Nam từ bên dưới.

-Ông làm gì vậy? Điên hả? Buông nó ra.

Ngọc hét toáng lên, Hưng giật mình, lợi dụng cơ hội Nam vung mạnh tay ra khỏi tay Hưng, nhảy lên trên vài bậc thang tránh né. Hưng xoay người lại nhìn cô, ánh mắt anh đầy những tia máu đỏ li ti, cô biết anh đang giận. Rồi không nói thêm lời nào nữa, Hưng đi thẳng xuống dưới, vào trong phòng trực ban ở lì trong ấy.

Ngọc nhìn xuống chỗ cổ tay Nam vừa bị Hưng kéo đi, nó đỏ ửng lên và cô đang xoa xoa cho bớt đau. Nhưng có xoa cách mấy cũng không làm chỗ da tay đó bớt đỏ, ngược lại nó còn có dấu hiệu sẽ bầm tím.

Ngọc đưa Nam tới ngồi ở một chỗ cầu thang vắng gió, cô không biết nên mở lời hỏi Nam thế nào và cũng không biết nên hỏi việc nào trước. Hưng hay Duy?

-Bơ, nghiêm túc trả lời tao. Lần đầu tiên mày gặp Băng Đại Ca, ấn tượng của mày là gì?

-Mắt xanh. Hơn bọn mình 4 tuổi. Ở nước ngoài về. Khó gần, kênh kiệu. Và gắn cho tao cái mác kẻ- sát- nhân.

-Chỉ vậy thôi sao?

Gật đầu. Vậy là Nam không nhớ. Nhưng Duy lại không phủ nhận sự suy đoán của Ngọc, trước đây hai người từng biết nhau.

-Mày không nghĩ là trước đây, ý tao là trước khi Băng Đại Ca chuyển tới lớp mình học, mày với ổng có quan hệ gì đó sao?

-Có chứ. Tao nghi ngờ là nhà tao với nhà ổng có qua lại với nhau, Hai tao với ổng cũng từng là bạn nữa. Nhưng mà tao không nhớ, thiệt đó.

Ngọc ra vẻ đăm chiêu. Nam không nhớ thì có hỏi cũng không thể có thêm thông tin. Nếu hỏi Bảo về Duy thì lại càng không có khả năng anh sẽ nói. Ngọc không biết nên gỡ rối giúp Nam thế nào.

-Mày thấy lạ không Múp? Ổng biết tao không ăn được cà rốt với đậu que.
-Trong khi tao còn chưa biết. Vậy mới hay chứ!

-Ổng điều tra kĩ vậy sao ta? Có khi nào ổng gắn máy theo dõi trong nhà tao không?

-Rảnh quá. Tao thấy vầy nà. Ổng hiểu mày chứ không phải là điều tra về mày mới biết những thứ đó.

-Hiểu?? Là sao???

Ngọc lắc đầu, bỏ cả buổi trưa ra nói chuyện với Duy và Nam thật là mệt. Cô cần đi ngủ. Vì thế mà Ngọc kéo Nam trở lại phòng trực ban nghỉ ngơi, chuẩn bị cho nửa ngày còn lại chiến đấu.

Vừa đi tới cửa đã thấy cả cái casino mini ở trong phòng, mà thầy Lập với cô Diệu cũng hùa nhau đánh bài với các em. Đánh bài ăn tiền mới đau. Đánh không có giới hạn thứ tự nào hết, đã vào sòng rồi là mấy cái lễ nghĩa thầy trò gì đó dẹp qua một bên. Hình như tụi tổ Tư này định trả thù thầy Lập bắt chúng nó chạy mấy vòng sân nửa học kì vừa rồi, to nhỏ gì đó với cô Diệu nên thầy cứ về chót mãi. Tội nghiệp.

Hưng nằm một góc, phủ cái nón kết lên mặt, chẳng biết ngủ hay đang mưu tính chuyện gì. Uyên và cô bạn kia ngồi cầm gương soi nặn mấy em mụn mới lên, trưa nắng mà ngựa cho lắm vào, soi gương chải tóc cho nhiều rồi cô bác nhập em hồi nào không hay. Duy ngồi tít trong hốc bên này, tai đeo phone, mắt nhắm hờ, đầu gác lên thành cửa sổ, không bàn thế sự với chị em thầy cô.

Nam ôm cái cổ tay bầm đen bầm đỏ liếc xéo Hưng một cái rồi bỏ qua chiếc bàn trống dành cho giám thị nằm trườn ra đó. Uể oải vô cùng. Ngọc nhập sòng cho bằng chị bằng em, dù sao cũng là “Bảy Nổ” của hội mà.

-Kiếp trước mình có ăn ở ác lắm không mà kiếp này lãnh đủ vậy nà? Khổ quá đi trời ơi!

Bất giác Duy mở mắt, nghiêng đầu nhìn Nam. Đập vào mắt anh là cái cổ tay bầm tím của cô, nó khiến đôi mày anh nhíu sát lại. Sống lưng anh như có luồng điện chạy dọc. Bỗng nhiên anh nhớ lại cuộc điện thoại vừa nãy mình gọi cho Kỳ.

-Xin hỏi Trần Hiểu Kỳ phải không?

-”…”

-Tôi là bác sĩ trực bệnh viện Chợ Rẫy, ngày 5 tháng 2 vừa rồi, theo thủ tục và kiểm tra chẩn đoán, cô đã nhận thuốc theo chẩn đoán của bác sĩ trưởng khoa nhưng chúng tôi vẫn chưa thấy cô đăng kí thủ tục nhập viện sớm nhất.

-”…”

-Tôi nhận thông báo từ cấp trên, căn cứ vào số thuốc cô đã nhận thì bệnh tình của cô đang phức tạp và cô có tên trong danh sách bệnh nhân cần nhập viện gấp.

-”…”

……..

Công việc buổi chiều có vẻ nhàn hạ hơn buổi sáng. Quét sân trước một lần nữa và tưới cây xanh trong trường. Nếu làm tốt sẽ được về sớm nên cả

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT