|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Nam học giỏi tiếng Anh mà.
Vấn đề không phải là học có giỏi hay không, thời gian của Nam không còn nhiều. Cô vẫn thường lảm nhảm câu nói đó với Kỳ. Và trên facebook nữa, những status kiểu như vậy nhiều hơn trước. Nam tự biến mình trở nên khó hiểu, cô khép nép và lười biếng trả lời những bình luận hơn.
-Tui không còn nhiều thời gian. Đại học là khoảng trời xa xôi tui không thể chạm tới được.
-Sao vậy? Nhà Nam khó khăn hả? Hưng giúp được gì không?
Nam lắc đầu. Đây là vấn đề riêng của cô, chẳng ai giúp được đâu. Cô đã tìm hiểu rất kĩ rồi, câu trả lời là không ai có thể giúp được. Nam cười, nụ cười miễn cưỡng và đầy chua chát. Tuy Nam đang cười nhưng Hưng lại thấy như là cô đang khóc, nụ cười ấy chứa đựng tỉ tỉ nỗi đau.
-Nam không nói thôi vậy. Lúc sáng Nam xỉu làm ai cũng mất hồn hết. Chị Trân cũng đứng hình luôn.
Nam mở mắt, Trân đứng hình? Có lẽ là do nhìn thấy Duy bế cô đi thẳng thừng như thế thì đúng hơn. Cô nhếch mép. Dù thế nào đi nữa Nam vẫn không có cảm tình với Trân, ấn tượng đầu đã vậy rồi. Phần vì cô là chị gái của Uyên, phần còn lại chắc là do khung ảnh cũ.
-Nhà Hưng với nhà Uyên thân nhau lắm hả?
-Đúng rồi. Hai bên đều là những nhà kinh doanh, hợp tác và bổ sung cho nhau. Nên chuyện hai nhà kết sui gia chỉ là vấn đề thời gian thôi. Mà Nam thấy chị Trân với anh Duy đẹp đôi chứ hả?
Trân và Duy? Nam ậm ừ không muốn trả lời. Cô không thấy vậy. Chỉ tính chuyện Trân lợi dụng anh trai cô để tiếp cận Duy là cô muốn nổi khùng rồi. Trong khi cô không có lấy một chút tình thương của anh mà Trân lại chiếm hết tất cả thời gian và suy nghĩ ấy, thử hỏi cô có tức không. Nói Bảo thiên vị cũng được, hay là Nam xui xẻo cũng được, nhưng mà như thế là đùa giỡn với tình cảm của người khác.
-Hưng nghĩ anh Duy có yêu chị Trân không?
-Không biết. Con người ảnh rất khó hiểu.
Đúng vậy. Nam cảm thấy Duy có chút quen thuộc nhưng cô không lí giải được nó quen theo kiểu nào. Nhiều lúc Duy rất đáng sợ, cũng có khi anh rất hiền, như lần ở cánh đồng lau vậy.
Nam nhắm mắt, cơn mệt mỏi kéo đầu cô gục lại trên vai Hưng, cứ thế thiếp đi lúc nào không hay. Hưng hiểu ý nên cũng ngồi yên đó. Cửa phòng đã bị khóa bên trong, chắc không ai đến đây vào giờ này.
Hưng dựa lưng vào tường ngủ ngon hơn cả Nam, anh không hề biết rằng, trên vai mình Nam đã nhẹ nhàng lau đi những giọt máu đỏ. Cô cẩn thận khẽ khàng, sợ động tác của mình sẽ làm anh thức giấc, sợ thứ chất lỏng mằn mặn kia vương trên vai áo anh.
Và Nam khóc. Nén tiếng nấc nghẹn ngào, máu và nước mắt thi nhau tuôn ra. Mỗi một giọt đắng là một giọt đau.
Hưng chở Nam về nhà lúc 5 giờ chiều sau khi đưa cô đi ăn chút gì đó. Nam không biết Bảo đã cuống lên thế nào khi đến phòng y tế mà không thấy cô, Ngọc đã vất vả đi tìm cô ra sao khi mà điện thoại không liên lạc được. Cả hai giấu ông Lâm, nói rằng cô ở lại trường chuẩn bị hồ sơ thi Đại học. Nam không hề biết, vì trước khi Bảo đến phòng y tế Hưng đã lôi cô đi rồi, vì điện thoại của cô đã không còn chút pin nào sau khi gọi cho Kỳ.
Điều đó đủ giải thích cho việc Nam đang hứng chịu cơn thịnh nộ của Bảo ngay sau khi Hưng vừa quay xe đi khỏi. Bảo trông cửa hàng cho ông Lâm, Ngọc cũng thôi đi tìm Nam mà ở lại đây đợi cô về.
-Mày đi đâu từ trưa tới giờ hả?
Nam xách ba lô thất thểu đi vô nhà, ngẩng đầu lên khi nghe tiếng hỏi, còn ai ngoài ông anh trai yêu quý của cô nữa đâu. Ngạc nhiên khi nhìn thấy Ngọc từ phía sau bếp tất tả chạy vào, Nam thắc mắc, Ngọc làm gì ở nhà cô, không phải là đang hẹn hò ở đây chứ?
-Mày có sao không Bơ? Hồi trưa mày không nói tiếng nào đi mất. Ai chở mày về vậy?
-Ngọc, em tránh qua một bên đi. Mày, trả lời đi. Trưa giờ mày đi với ai? Ở đâu?
Ngọc bị Bảo đẩy sang một bên, anh đứng trước mặt Nam, gương mặt hằm hằm đầy sát khí. Mấy ngày qua anh không để ý, Nam đã ốm yếu hơn trước rất nhiều, nước da trắng bệch đi là biểu hiện nhìn thấy rõ nhất. Nam mím môi, cô nhìn Ngọc rồi nhìn Bảo.
-Đi chơi với Hưng.
-Mày giỏi quá ha. Ngất xỉu vậy mà còn đi với trai.
-Em làm gì kệ em. Đâu có liên quan tới Hai.
-Đúng là không liên quan tới tao. Nhưng đi cũng phải nói cho ở nhà biết. Tại mày mà Ngọc chạy đi tìm khổ sở lắm biết không? Tao chẳng muốn xía vào chuyện của mày đâu, đừng nghĩ mình có giá trị lắm.
Đau. Có cảm giác nhói lên rất nhiều trong tim. Nam cười khẩy, nụ cười như khinh miệt bản thân và cả người trước mặt. Bảo ngây người, anh chưa từng thấy cô cười như thế bao giờ. Ánh mắt buồn long lanh nước đang nhìn thẳng vào anh như oán trách. Anh làm sai sao? Không đâu, chỉ mới mấy câu này đã thấm thía gì với cô đâu chứ? Bao nhiêu năm qua vẫn chịu đựng giỏi lắm mà.
-Em không có giá trị. Một kẻ giết người thì làm gì có giá trị?
Ngọc tròn mắt, Nam vừa nói cái gì cơ? Kẻ giết người? Nam nhận mình là kẻ giết người- lời khẳng định mà bấy lâu nay Duy vẫn thường ám chỉ ư? Ngọc không tin. Và khó tin hơn cả là Bảo. Anh lùi lại một bước chân, môi mấp máy gì đó mà không thể phát ra thành lời. Vẫn là nụ cười ấy, Nam cứ như trở thành một con người khác trước mặt Bảo và Ngọc.
-Sao anh không nói tiếp đi? Vì em mà mẹ của anh phải chết. Tại em mới có cái bàn thờ kia chứ gì? Sao anh không chửi em nữa đi? Làm như những gì mà 18 năm qua anh vẫn làm. Nói đi chứ? Tao ghét cái bản mặt của mày. Ghét dáng vẻ thơ ngây của mày. Nói đi. Anh nói đi.
Chát.
-Anh Bảo. Dừng lại.
Ngọc chạy ra đứng chắn trước mặt Bảo ngăn anh lại, không để anh giáng thêm một cái tát nữa xuống mặt Nam. Phía sau Ngọc, Nam cười. Tay cô ôm mặt, 18 năm, tuy Bảo ghét cô mắng cô nhưng chưa bao giờ đánh cô thế này. Anh tàn nhẫn lắm. Nam cười trong đau đớn.
-Em tránh ra. Đây là chuyện của gia đình anh. Anh phải dạy dỗ nó lại.
-Anh có tư cách gì dạy em? Anh trai hả? Có khi nào anh chịu nhận em là em gái anh chưa? Chưa chứ gì! Vậy thì miễn đi, anh không có quyền gì dạy dỗ em hết.
Ngọc sững sờ. Nam mà cô biết không bao giờ nói những lời này với Bảo. Dù anh không quan tâm đến Nam nhưng cô vẫn luôn âm thầm kính trọng anh. Ngọc xoay người, chầm chậm nhìn Nam. Nguyễn Tường Nam bạn thân của cô đâu mất rồi. Nụ cười đó, đầy đau thương và bi phẫn.
-Mày… giỏi lắm. Tao không đánh mày thì không được. Chiều quá mày sinh hư. Ngọc, em tránh ra đi.
-Đánh đi. Đánh chết em đi. Đền mạng cho mẹ anh.
Bảo đẩy Ngọc bước qua bên kia, anh xách cái chổi trên tay định sẽ đánh Nam nhưng một lần nữa Ngọc van nài anh đừng tổn thương Nam thêm nữa. Không ai nhận ra trong lời nói của Nam đã có sự phân biệt rạch ròi.
-Bảo, đừng đánh. Em xin anh.
Ngọc ôm lấy Nam, giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống thấm ướt vạt áo, cô đứng khựng người, cơ thể của Nam lạnh buốt. Mặc kệ, Ngọc muốn bảo vệ Nam, cô không muốn Nam bị đánh, nhất là lúc này khi mà cô cảm nhận được hàng tỉ nỗi đau đằng sau nụ cười và đôi mắt đờ đẫn đến vô hồn ấy.
Bảo thả cái chổi xuống, nhìn Ngọc khóc anh không cầm lòng được. Trong khi Nam cứ đứng như tượng, mắt trân trân nhìn anh thách thức, chẳng có chút gì hối lỗi cả.
Nam cười, đôi mắt trong veo nhìn Bảo. Anh nghệch mặt ra, những ngón tay cứng đờ đang từ từ đưa lên mặt Nam. Cằm, môi và dừng lại ở mũi. Ngón tay của anh quệt đi vệt máu vừa chảy ra từ mũi của Nam. Nụ cười của cô trở nên lạc lõng. Ngọc cũng đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào thứ màu đỏ trên tay Bảo, rồi cô nhìn lại mặt Nam, khựng người.
-Anh, em xin lỗi. Mẹ anh đã vì một đứa không ra gì như em mà chết. Xin lỗi…
Rồi Nam đứng không vững nữa, Ngọc nhanh tay đỡ Nam cô lại, lo lắng không thôi. Nam vịn tay Ngọc cố điều hòa nhịp thở và thăng bằng, cô tránh né ánh nhìn dò xét của Bảo.
Ngọc dìu Nam đi lên phòng, bỏ mặc Bảo đứng đó đang suy nghĩ về những lời Nam vừa nói ra. Cô biết rồi, biết cái lí do mà bao nhiêu năm qua anh đã dùng nó để tự ngụy biện và kìm nén sự quan tâm dành cho cô. Nhưng tại sao lại là “mẹ anh” chứ không phải là “mẹ” như mọi ngày?
Trong phòng Nam. Ngọc ngồi bên cạnh còn Nam nằm trên giường, gương mặt tái nhợt.
-Mày không sao chứ? Làm tao sợ đó.
-Không sao. Cám ơn mày.
-Chuyện gì?
-Lúc nãy bênh tao đó.
-Mày thiệt là… biết tính anh Bảo vậy rồi còn cương. Ảnh lo cho mày lắm đó. Bề ngoài thì hằn học vậy chứ ảnh không ghét mày đâu.
Nam cười. Nam ủi cô sao? Nhưng những lời của Ngọc nghe mà cô thấy ấm lòng vô cùng.
-Ờ. Tao mệt quá. Muốn ngủ.
-Vậy ngủ đi. Vở ghi mấy môn bữa nay mày vắng tao để trên bàn, lát nữa dậy nhớ chép bài rồi mai cầm lên cho tao nha.
Nam gật đầu, Ngọc vỗ vỗ tay cô rồi ra ngoài, khép cửa lại cho Nam nghỉ ngơi. Không ai thắc mắc tại sao Nam lại chảy máu mũi đúng lúc vậy sao? Nghĩ đến mà cô mím môi, giật phắt tấm chăn ra ngoài, Nam bỏ qua bàn học. Vở của Ngọc nằm ngay ngắn một góc, Nam khẽ mỉm cười. Tay với lấy chìa khóa đặt dưới chiếc đồng hồ cát, Nam mở hộc tủ bên cạnh, túi thuốc của Kỳ chễm chệ cả khoang trống.
Nam lặng người ngồi trên ghế. Cô lấy điện thoại ra, nhìn lên tấm lịch treo tường, ở góc phải có một dòng điện thoại bé xíu. Đó là số điện thoại Nam tìm được trên facebook của Harmonica.
Dạo gần đây Har có vẻ thích cập nhật thông tin của mình, cả số điện thoại nữa. Một trong số những lí do khiến Nam nghĩ Har là người ở rất gần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




