|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thèm nhào vô cho mỗi người một cái tát dễ sợ. Sáng này, Nam bước chân trái ra đường là cái chắc.
Nhìn nhau khoảng 1 phút, 1 phút mà Nam cứ tưởng cả tiếng đồng hồ rồi, Trân mới chịu dời gót ngọc ra và hoảng hốt khi mình vô ý đạp lên viên thuốc của Nam. Diễn trò cho ai xem đây?
-Ối, cô xin lỗi. Cô xin lỗi Nam nha.
-Không sao đâu ạ. Tại em không cẩn thận làm rớt nó thôi. Cô đừng xin lỗi, em tổn thọ chết.
Rồi tặng kèm Trân một nụ cười dành để
quảng cáo kem đánh răng hiệu P.S, Nam cười trông như con ngố. Trong lòng thầm rủa xả Trân rất nhiều, 5 tiết học của cô phải làm thế nào đây? Không có thuốc làm sao mà cô thắng được cái người đang đút tay vào túi quần, nhàn nhã xem kịch hay từ nãy đến giờ đây?
-Vậy cô qua bên kia nha. Anh Duy, mình đi thôi.
Xầm xì, bàn tán. Anh Duy? Trân gọi Duy như thế nhưng anh cũng không có biểu hiện phản đối gì hết. Nam tự trấn an mình, đây là thái độ của một cặp vợ chồng sắp cưới thôi. Hưng đã nói với cô như vậy mà. Nam nhìn theo bóng lưng của Duy, tay cô buông thõng, mắt thoáng buồn.
-Bơ!!
Nam hướng mắt tìm kiếm người vừa gọi. Ngọc đứng cùng với Bảo, gương mặt anh đằng đằng sát khí. Ngọc không kịp níu tay Bảo lại thì anh đã xông tới trước mặt Nam. Bọn học sinh chuyên hóng hớt bắt đầu bàn tán. Lúc đầu là học sinh và giáo viên thực tập công khai tình cảm, bây giờ là gì nữa đây?
-Múp, qua ăn sáng. Nhanh đi!
Nam tránh né ánh nhìn của Bảo, cô nghiêng đầu qua bên kia vẫy tay gọi Ngọc. Biết Nam đang cầu cứu mình, Ngọc nhanh chóng xốc cặp lên đi qua bàn ngồi cùng Nam.
-Sao mày không chờ ảnh chở đi học? Mới sốt hồi tối mà.
Nam nhún vai, cười xuề xòa. Ngọc không hiểu, hay giả vờ không hiểu đây? Trường này ai cũng biết Ngọc là bạn gái của Bảo, nếu Nam ngang nhiên ngồi xe anh đi học thì thiên hạ nhìn cô bằng con mắt nào? Cướp bạn trai của bạn thân? Nghĩ đến là Nam muốn độn thổ. Đâu ai biết cô là em gái Bảo, trừ một vài người thôi. Cứ bình thường mà sống cho qua ngày vậy là tốt rồi.
-Em ăn gì anh gọi luôn?
-Anh ăn gì thì em ăn đó.
-Á đù. Ghê nha. Hai người tình cảm quá. Hehe.
Nam cười toe toét, không để ý đến Bảo sẽ xử mình ra sao. Anh ghét Nam cười ngu ngơ như thế, nhìn nó gượng gạo thế nào. Lườm cô một cái bén ngót, anh đẩy ghế đi qua bên quầy gọi bữa sáng. Vừa xoay người một cái đã nhìn thấy Duy và Trân đi tới.
-Bảo cũng ăn sáng hả? Vậy tụi này ngồi chung luôn nha.
Không ai trả lời Trân cũng không ai cho phép cô được ngồi ở cái bàn này nhưng hai tô bún bò đã được đặt xuống, miễn cưỡng không hạnh phúc, vì vậy mà đại diện người lớn tuổi nhất trong bàn lúc này, Bảo lên tiếng.
-Cũng được. Ngồi chung cho vui.
Vui cái chỗ nào thì Nam không thấy, cô nhìn khẽ sang Ngọc thầm nhắc nhở: “tình cũ của Hai tao đó”. Nam chỉ muốn xách ba lô đứng dậy đi thẳng lên lớp cho rồi. Nhìn chỗ thuốc nằm dưới thềm bị Trân đạp lên là lòng Nam nổi lửa. Còn thiếu Hưng với Uyên nữa là đủ bộ luôn. Hị vọng hai người đó không gia nhập bàn ăn này.
Bảo bưng hai đĩa cơm quay lại bàn đẩy sang cho Ngọc một đĩa, cô đưa lại cho anh cái muỗng đã được lau sạch. Nam ngồi chống cằm, cắm ống hút vào hộp sữa hút chụt chụt, mắt nhìn đâu đó trên trần nhà không thèm đếm xỉa gì tới mấy người trong bàn ăn lúc này.
Đối diện Nam là Duy và Trân, bên cạnh cô là Ngọc, còn Bảo ngồi riêng mình anh một góc bàn. Dám đâu góc bàn còn lại để cho Hưng và Uyên lắm. Nam thầm nghĩ và mong sao đôi vợ chồng thanh lịch kia đi thẳng lên lớp cho rồi.
Ngọc cắm cúi ăn, không nói tiếng nào, cũng không ngẩng đầu lên nhìn Bảo luôn, tập trung chuyên môn thấy sợ. Nam cũng thế, không biết hộp sữa hết từ bao giờ mà ống hút vẫn còn nguyên si trong miệng cô, chắc ngậm vậy thôi chứ để miệng không thì chẳng biết nói gì.
-Ngọc, em quen Bảo sao hay vậy?
Nếu còn sữa trong miệng chắc chắn Nam sẽ sặc. Lúc bấy giờ, Ngọc mới ngừng ăn, ngẩng đầu nhìn Trân rồi liếc thật khẽ sang Bảo. Không biết Trân định làm gì mà lại hỏi trực diện như vậy. Nam có linh tính chẳng lành, cô đá đá chân Bảo ở dưới gầm bàn, ý nhắc anh giải vây cho Ngọc. Bảo cũng ngừng động tác nhìn Ngọc, mắt hai người chạm nhau.
Không lẽ nói là em quen anh ấy trong game? Trân sẽ cười té ghế mất. Nam không nghĩ ra đáp án nào để không làm mất mặt Bảo. Cô nhìn Ngọc chăm chú, cả bàn ăn đều đổ dồn vào Ngọc, trừ Duy. Đó giờ anh có quan tâm tới chuyện của ai đâu. Không chấp.
-Em gặp anh ấy nhà thiêu người chết.
Nam há họng, cái ống hút rời khỏi miệng. Trân buông đũa, Duy cũng dừng lại nhìn Ngọc. Thấy ai cũng bị câu trả lời của mình làm cho bất động, Ngọc gượng cười. Có lẽ cô sẽ giấu kỉ niệm này giống như một bí mật nhỏ của riêng mình nhưng tình huống này thì chắc không thể giấu được rồi.
-10 tuổi, mẹ em mất vì ung thư máu. Mẹ được đưa tới nhà thiêu và khi đó em đã gặp anh Bảo. Em không biết sao mà lúc đó ảnh lại xuất hiện nữa. Em chỉ nhớ là ảnh quỳ ở một góc và khóc rất nhiều, lúc đó em còn nhỏ và không dám tới gần để hỏi thăm. Trong trí nhớ của em thì ảnh là người con trai đầu tiên khóc một cách chân thực như vậy. Ảnh không biết em đâu, sau này khi gặp lại em cũng không nhớ ra vì ảnh lớn lên đẹp trai quá mà. Rồi khi nhìn thấy mấy tấm hình hồi nhỏ của ảnh, em mới nhớ.
Bảo không nghĩ là Ngọc bịa chuyện để giữ thể diện cho anh, bởi vì trong quá khứ, anh còn nhớ có một cô bé mũm mĩm đứng nép bên chân ba và đưa mắt nhìn anh rất lâu trong nhà thiêu người chết. Anh không nghĩ đó là Ngọc. Hôm ấy là tròn 10 năm ngày bà Doanh mất.
Trân thì ngược lại, cô cho rằng Ngọc chỉ xuyên tạc ra một câu chuyện cảm động thôi, cô nhếch môi giả vờ khen ngợi.
-Không ngờ em quen biết anh ấy trước cả chị đó.
-Dạ thưa cô, em không dám.
-Uyên học cùng lớp với mấy em mà. Bình thường cứ gọi chị được rồi.
Ngọc cười, nhìn Bảo đỏ mặt rồi lại tiếp tục ăn. Không ai chú ý đến trạng thái của Nam. Cô chỉ biết rằng mẹ của Ngọc cũng mất để lại ba cô gà trống nuôi con, cô không hề biết rằng mẹ Ngọc mắc bệnh ung thư máu. Ống hút trở lại trên miệng Nam, cô ngậm nó thẫn thờ. Duy gác đũa, lấy giấy ăn lau miệng và thoáng nhìn nét mặt bơ phờ của con nhóc trước mặt.
-Còn em, Nam?
-Dạ?
-Em với Bảo…
-Con nhỏ này là em gái anh.
3 người còn lại trong bàn đổ dồn mắt về phía Bảo. Anh thừa nhận, Nam là em gái ư? Ngọc vô cùng bất ngờ, Duy cũng vậy bởi vì cả hai biết rằng người Bảo quan tâm nhất lúc này là Nam. Còn cô, cắn ống hút mắt nhìn đâu
đâu đó xung quanh căng tin làm ra vẻ vô tội. Đến giờ mới chịu nhận ư? Có muộn quá rồi không? Hay là anh chỉ nói vậy cho qua chuyện?
-Em gái? Sao em không nghe anh kể gì hết vậy? Con bé đáng yêu quá trời.
Nam sốc. Đáng yêu? Mô phật! Uyên mà nghe những lời này từ chị gái mình chắc phải đập đầu vô tường chết mất. Giả nai cũng vừa thôi chứ. Nam thật sự không hiểu ở cái con người này có gì hấp dẫn mà trước đây lại khiến Bảo lại mê mẩn như vậy. Cả Duy nữa.
-Chị đừng nói vậy. Nó mà đáng yêu chắc em thành hoa hậu năm nay quá.
Ngọc bào chữa giúp Nam, hạ nhan sắc của cô xuống mấy triệu bậc. Nếu là ngày thường chắc chắn cô sẽ không tha cho Ngọc vì cái tội hạ thấp danh dự bạn bè nhưng bây giờ thì… tạm cho hưởng án treo. Nam liếc qua Ngọc, cười khì khì, ánh mắt như có thể phun ra tia lửa điện.
-À, mà chị với anh Duy quen nhau sao vậy?
Đoàn Như Ngọc, chị thích em rồi đó! Nam rất muốn đập bàn và hét lên câu này. Nam như mở cờ trong bụng, nãy giờ để Trân khai thác thông tin cũng nhiều rồi, giờ đến lượt mình đòi lại tiền vốn chứ. Ngọc đá chân Nam dưới gầm bàn, nhắc nhở cô khép cái miệng đắc ý kia lại.
-À… ờ… bọn chị…
Hết biết đường nói. Quả không hổ danh là “Bảy Nổ” của tổ Tư, Nam đắc chí trong lòng. Trân sượng mặt không biết nên trả lời thế nào. Bảo liếc nhìn Ngọc và Nam, biết rõ là hai con nhóc bày trò chơi Trân một vố, anh cũng để yên không can dự vào, nếu Duy có thể thì cứ để Duy giải quyết. Anh với cô đã không còn gì nữa rồi.
Trân chưa kịp trả lời thì Duy đã đứng dậy, đẩy ghế đi khỏi căng tin. Trân buông đũa chạy theo trước bao nhiêu con mắt tò mò lẫn ghen tị, Duy là hoàng tử băng của cả trường mà. Không biết từ khi nào cái tin đồn 12A7 có hoàng tử băng đã len lỏi khắp các ngóc ngách của trường Phan. Tin đồn đúng là có uy lực vĩ đại.
-Chị ơi, chị quên giấy lau miệng rồi!
Nam còn bồi thêm câu nữa, Trân càng tức tốc xoắn quần áo dài chạy nhanh hơn. Ngọc với Nam đập tay ăn mừng chiến thắng, công của Ngọc là lớn nhất nên được Nam thưởng cho một cái kẹo mút vừa mua lúc nãy. Cô cũng cho Bảo một cái vì nể tình anh đã không làm cô bẽ mặt. Rồi tháo vỏ một cái kẹo cho vào miệng, mút chụt chụt.
Nam vô tư vậy đó. Bảo lườm lườm cô, rồi giật cái kẹo của Ngọc cẩn thận bóc vỏ, sau đó mới đưa lại cho cô. Ngọc e thẹn nhận lấy, cô vẫn còn ngượng khi kể chuyện ngày đó anh khóc lóc và bị mình bắt gặp. Nam tròn mắt, rút cái kẹo ra miệng chữ O nhìn hai người này tình chàng ý thiếp rồi lắc đầu khoác ba lô bỏ đi.
-Bơ, chờ tao đi nữa. Em lên lớp trước.
Bảo cũng xách cặp đi theo sau Nam và Ngọc. Để lại cho căng tin vô số những câu chuyện mà sắp tới sẽ là đề tài bàn tán nóng hổi. Chuyện tình giữa giáo sinh thực tập và hoàng tử băng. Em gái giáo sinh điển trai môn Hóa học
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




