watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11243 Lượt

là con nhóc tomboy Tường Nam 12A7. Vân vân và mây mây…

………

Đúng như những gì Nam và Ngọc “thì thầm mùa xuân” với nhau, Trân vào lớp với khuôn mặt đầy sát khí mặc dù ai nhìn vào cũng thấy cô vô cùng quyến rũ. Và điều không thể tránh khỏi là cô sẽ đì Nam và Ngọc đến mức tóc không còn một cọng chứ không đơn giản chỉ là sói trán thôi.

Dù sao bên cạnh Nam vẫn là một cây Tiếng Anh đầy đủ kinh nghiệm, chỉ cần liếc mắt một chút là sẽ có được đáp án của những câu hỏi hóc búa nhất mà Trân đưa ra. Không những không tức giận chuyện mình bị Nam và Ngọc chơi xỏ ở căng tin mà Duy còn tận tình hơn trước, thỉnh thoảng anh còn mở miệng nói chuyện với hai đứa và mấy đứa còn lại trong tổ Tư. Thái độ như vậy là tốt hơn trước rồi.

Vì uống không đủ liều thuốc sáng nên qua khỏi tiết học thứ ba là Nam không chịu nổi, cơ thể cô bắt đầu mệt mỏi rã rời. Điều đó không ai nhận ra bởi vì cô đã ngụy trang quá giỏi bằng nụ cười toe toét trên môi và sẵn sàng chém gió với Hội bà tám tổ Tư, trừ một người.

Tiết thứ 4 do Bảo giảng dạy. Anh đến lớp sớm hơn một chút để tranh thủ thời gian sắp xếp dụng cụ thí nghiệm và chuẩn bị tinh thần hơn. Đứng trước bao nhiêu con mắt cứ nhìn mình chằm chằm mà giữ được bình tĩnh thì không phải ai cũng có thể làm được. Duy lên bục giảng phụ Bảo treo mấy tấm bảng phụ lên bởi vì chiều cao của anh có thể làm việc đó dễ dàng.

-Nam không khỏe, mày nói với Ngọc dìu nó lên phòng y tế nghỉ đi.

Bảo rời khỏi trang giáo án nhìn sang Duy, ánh mắt chân thành đó giống như người bạn thân của anh nhiều năm trước. Bảo nhìn xuống dưới cuối lớp, gương mặt của Nam quả nhiên là nhợt nhạt hơn hồi sáng rất nhiều. Không nghĩ ngợi gì thêm, anh bước nhanh chân tới bàn của Nam.

-Ngọc, em đưa Bơ lên phòng y tế giúp anh rồi về lại học. Nhanh đi, sắp vô lớp rồi.

Ngọc đang buôn chuyện với Thơ và Lam, nghe tiếng Bảo kêu mình liền quay người lại, cùng lúc Nam cũng đang nhìn anh như khó tin lắm. Bảo không nói gì thêm, đi nhanh lên bục giảng gật đầu với Duy. Nam nhìn theo, bắt gặp ánh mắt Duy đang nhìn mình.

-Mày không khỏe hả?

-Ờ. Tao thấy hơi mệt. Tao tự đi được, mày khỏi dìu đi. Đi đi về về mất công lắm.

Rồi Nam lấy tờ báo hoa học trò trong ba lô ra đi thẳng, ngang qua bàn giáo viên, cô dừng lại một chút nhìn Bảo. Anh gật đầu cho phép cô đi, nhìn Nam ốm quá, anh thương cô nhiều hơn. Tại sao anh không nhận ra sức khỏe cô yếu hơn trước nhỉ? Và tại sao Duy lại phát hiện ra Nam đang mệt còn Bảo thì không?

Bảo quay đầu lại, Duy cũng nhìn theo Nam cho đến khi anh phát hiện ra Bảo đang nhìn mình thì mới thôi và đi về chỗ, nghe sự tra khảo của Ngọc và lũ bạn.

-Anh nói gì với anh Bảo vậy?

-Nam mệt, anh kêu nó xuống nói em đưa con nhóc đó đi nghỉ.

-Sao anh không nói với chị Bảy luôn mà phải lên trển kêu thầy?

-Đúng đó, hay anh nói với tụi em cũng được mà!

Lam và Thơ xen vào. Duy cứng họng, giả vờ chú tâm vào bài học, nếu trả lời mấy con nhóc này, biết tới sáng mai chúng nó có chịu tha cho anh không. Thôi thì dùng cách cũ vậy, im lặng là thượng sách. Thơ và Lam bỏ sang tám chuyện khác, Ngọc suy nghĩ gì đó rồi xích người qua chỗ của Nam, nói nhỏ với Du

Chương 6

Nam được nghỉ ở nhà 2 hôm, vết cắt ở chân khiến cô sốt cao. Kỳ phải đưa Thiên tới nhà để trực tiếp xem tình hình của Nam vì cô nằng nặc không chịu tới bệnh viện. Bảo nổi điên lên khi nhìn thấy Duy cõng Nam với bàn chân quấn băng về nhà, mặc dù trước đó Ngọc đã lấy hết bình tĩnh mà kể lại chuyện gì đã xảy ra với cô ở sân thể dục chiều hôm ấy.
Lúc Duy đưa Nam về cô đã thiếp đi vì mất máu khá nhiều dẫn tới mệt mỏi nên Bảo và Duy có gây lộn cãi cọ gì đó hay không thì cô chẳng biết, cũng không có dũng khí để mà hỏi trực tiếp Bảo nếu cô còn muốn sống. Nam chỉ biết là hiện tại ở nhà chỉ có cô và Bảo, ông Lâm đã đi Pháp làm gì đó mà ông không nói rõ lí do.
Chiều nào Ngọc cũng ghé thăm Nam và mang vở ghi cho cô chép bài. Có Kỳ và Ngọc túm tụm lại tám đủ thứ chuyện nên cô cũng đỡ buồn. Mỗi lần nghe ba đứa cười sằng sặc là Bảo chạy lên đá cửa chiếu cái nhìn hơn cả bà la sát vô phòng, rồi đợi anh đi khỏi lại tiếp tục hò hét đùa giỡn. Chưa bao giờ tình bạn của ba đứa lại thân thiết với nhau như thế.
Duy thì không tới thăm Nam lần nào kể từ sau khi cõng cô về. Cô cũng chẳng thấy mặt mũi Hưng đâu nhưng nghe Bảo nói là lúc anh đi dạy về thì nhìn thấy Hưng đứng trước nhà nhìn lên cửa sổ phòng Nam rồi quay xe bỏ đi. Nam thừa nhận là mình đã đợi, muốn được gặp hai người đó để nhắn nhủ rằng mình không sao nhưng một lần cũng chẳng gặp được.
Và đặc biệt hơn là Nam nhận được một tin nhắn từ Harmonica Lee, là tin nhắn điện thoại hẳn hoi. Phải mà bắt chước được giống phim truyền hình là Nam cũng làm rồi, đằng này cô không thể điều tra được từ một số điện thoại mà tìm ra địa chỉ và danh tính chủ nhân của nó. Nhưng Nam thấy như vậy thì tốt hơn, cứ để cô tò mò về Har như một thói quen vậy. Tin nhắn vỏn vẹn mấy chữ. “Mau khỏi bệnh nhé!”.
Sáng thứ sáu. Nam đi học trở lại. Chuyện chân cô bị thương đã lan rộng ra khắp các lớp buổi sáng. Cho nên khi Bảo bế Nam vào trường và đi thẳng về lớp học không nằm ngoài dự kiến của đám học sinh thích buôn dưa bán táo. Ông Lâm không có nhà, Nam buộc lòng phải nghe lời Bảo mặc dù cô không muốn để anh bế đi thế này chút nào.
-Hai, em có nặng không?
-Ăn như heo. Không nặng mới lạ.
-Hứ, xạo vừa thôi. Hôm bữa anh Duy nói em nhẹ hều à.
-Vô lớp ngồi học đừng có đi lung tung, nếu muốn đi vệ sinh thì nhờ thằng Duy.
-Hả?
-Gì nữa đây? Hay là muốn anh chạy từ khu A qua đây?
-Thôi thôi, không cần đâu.
Nam lắc đầu ngay, từ khu A qua tới lớp của cô xa lắc. Bảo còn có tiết dạy đâu thể lúc nào cũng bên cạnh lo cho cô từng chút một được. Nhưng nhờ vả Duy đưa mình đi vệ sinh ư? Có chết cô cũng chẳng mở miệng nhờ đâu. Nhưng lỡ bí quá thì biết tính làm sao? Mặt Nam méo xẹo.
Đặt Nam ngồi vào chỗ, Bảo tháo ba lô mang sau lưng ra để trên bàn cho cô. Vì hôm nay chở Nam đi học mà Ngọc phải tự đến trường, nhìn sang chỗ trống bên cạnh Nam, Bảo có chút lo lắng. Duy vẫn chưa tới lớp, anh vẫn đi sát giờ chuông reng như vậy, chẳng như trước đây nữa.
Bảo rời khỏi lớp, mấy đứa bạn trong tổ túm lại hỏi thăm Nam. Cô cười cười bảo không sao. Vết cắt dưới chân đã không còn đáng lo ngại nữa, chỉ là không được đụng vào nó nếu không sẽ lại rách ra và chảy máu. Mà chảy máu nữa thì khó mà cầm được.
-Chân mày đi bình thường lại chưa? Hôm bữa máu chảy quá trời luôn. Nặng lắm hả?
-Ờ. Không sao. Đỡ nhiều rồi.
-Có cái gì trong giày của mày vậy?
-Mảnh chai vỡ.
-Trời ơi! Ai mà ác nhân thất đức vậy? Chơi mà bỏ mảnh chai vô giày.
Thơ nói to, rõ ràng cho cái cô người mẫu đang đi vô lớp nghe rõ. Nam khẽ huých vai Thơ nhắc nhở, dù sao cũng không ai chứng minh là Uyên đứng sau việc này. Bởi vì cô không biết, Kỳ đã khiến Uyên mất mặt thế nào sau khi mình được đưa tới phòng y tế. Và sau khi Kỳ bỏ đi thì ai cũng cho rằng Uyên đã hãm hại Nam bằng thủ đoạn thô bỉ đó.
-Tao không đụng tới tông chi họ hàng nhà mày nghe chưa. Đừng có xía vô. Lanh quá đi.
Uyên cũng đâu phải dạng vừa, biết ngay Thơ nói móc mình, cô vừa quẳng cặp xuống ghế là liếc mắt sang chơi lại liền. Trong số 11 đứa con gái của tổ Tư, người khó đụng vào nhất chính là “Tám Xí Xọn”.
-Ụa. Tao có ám chỉ mày không con ngựa kia? Miệng tao, tao nói. Có chỉ tên mày trong đó không hả?
-Chứ tao có nhắc tên mày không?
-Không nhắc mà mắt mày liếc qua tao. Không muốn nói tao chứ nói ai vô đây nữa? Không lẽ mày tỏ tình với cái thằng trước mặt mày mà nhìn qua thằng bán vé số đứng bên cạnh hả?
Uyên mím môi, đành nhịn vì lực lượng tổ Tư hùng hậu quá. Nam kéo tay Thơ nhắc nhở cô đừng nên gây thêm chuyện nữa. Ngọc tới lớp sau đó nên không biết, nhưng nhìn thấy không khí hai tổ cuối lớp có vẻ căng thẳng nên cũng lẳng lặng vào chỗ rồi nhỏ nhẹ hỏi Nam sau.
Hưng và Duy đi chung. Đây là chuyện lạ nhất từ trước tới giờ Nam thấy ở cái lớp học này. Hai người không ở chung nhà nhưng sao lại đi chung, làm gì có chuyện trùng hợp gặp ở cổng trường hay hành lang lớp? Duy không thích Hưng mà.
-Nam khỏe chưa?
Câu chào hỏi lịch sự của Hưng. Nam nhìn lên, không hẹn mà bắt gặp ánh mắt của Duy và Uyên đều nhìn mình. Một đầy căm thù và một bình thản vô lo. Cô thở hắt ra, gật gật đầu cho Hưng biết là mình khỏe hơn nhiều rồi. Nam không nghĩ là Uyên sẽ bỏ qua, vì thế cô cứ cho rằng sẽ có một màn đón tiếp rất nồng hậu dành cho mình chứ không phải là ngồi yên tức tối nhìn qua thế này không đâu.
-Cho Nam cái này. Mau khỏe nhé.
Hưng lôi trong cặp ra mấy cái kẹo mút đưa cho Nam. Cô giơ tay ra đón lấy. Lại là ánh mắt của Uyên chĩa vào mình không mấy thân thiện.
-Làm như nhỏ lắm vậy. Lúc nào cũng ăn kẹo.
Nam cười tươi với Hưng để anh không thấy ngượng, rồi lấy một cái kẹo bóc vỏ tranh thủ ăn trước khi chuông reo. Hưng về chỗ ngồi, không quên lườm Uyên một cái rồi làm lơ cô nàng lấy sách vở ra xem bài. Nam hí hửng chia cho bè bạn mỗi người một cái kẹo, còn mình giữ lại một cái.
-Lời hứa với nhóc.
Duy lấy ra đưa cho Nam một xấp dày những miếng nhãn vở mới toanh còn bao bì bóng lộn. Cô đút cái kẹo vào miệng nhanh tay đón lấy xấp nhãn vở, quay qua bên kia khoe với Ngọc,

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT