watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11236 Lượt

muốn chạy thật nhanh tới bên Duy, muốn quỳ xuống cầu xin anh tha thứ và mong anh hiểu cho mình. Nhưng cô không thể. Và anh cũng không cho cô cơ hội.
-Mấy em làm gì ồn ào vậy hả?
Đúng lúc làm sao, thầy Giang vừa đi ngang đó. Thấy học sinh lớp mình tụm lại sát khí đằng đằng, liền chen vào lấy vai trò là một nhà giáo ưu tú mà ngăn cản. Nhìn thấy cái chân bị quấn băng của Nam, thầy Giang không khỏi thương cảm.
-Thưa thầy, tụi nó nói xấu bạn Nam.
-Không có. Uyên chỉ nói sự thật thôi.
Lại là Thơ và Lệ. Dám thầy Giang mà đi khỏi là hai cô này sẽ xông vào nhau đầu tiên và bắt cặp luôn mà đánh quá. Thầy nhìn Nam, không hiểu cô đang nghĩ gì, chỉ thấy vẻ thất thần và trống rỗng trong đôi mắt đen ngây dại kia. Nhìn sang Uyên, cô đang khoanh tay ưỡn ngực, khinh cả thầy chủ nhiệm của mình. Điều này khiến thầy Giang có chút không hài lòng.
-Giải tán đi. Mấy em định làm loạn hả?
-Em muốn đấu với nó.
Uyên chỉ tay vào thẳng mặt Nam, nói không chút do dự. Cô muốn đấu với Nam, một cuộc đấu bằng danh dự để lấy lại Hưng cho mình. Lúc bấy giờ, Nam mới lấy lại tinh thần, cô mới ngỡ ngàng nhận ra thầy Giang đang có mặt ở đây và đang trông chờ sự quyết định từ mình.
-Em đấu.
-Hai cái đứa này. Thôi được rồi. Thầy làm trọng tài. Đi về phòng lớp mình nhanh.
Lũ lượt trở lại phòng học 12A7, tất nhiên tổ Hai đi trước, tổ Tư đi sau. Không biết thầy Giang định giải quyết thế nào nhưng dám chắc từ nay về sau hai tổ này không còn bạn bè gì nữa hết.
Thầy Giang đứng trên bục giảng, hai mươi mấy đứa con gái chia nhau ngồi bên dưới, vẫn trao nhau những ánh mắt sắc hơn dao cạo. Thầy cũng phải hoảng hồn, không biết tụi này kết ân oán từ đời nào bây giờ mang ra cấu xé một lần cho xong.
-Giờ hai em muốn thi cái gì đây?
-Vấn đáp. – Uyên tỉnh queo đáp.
-Em không có ý kiến. – Nam buồn bã nói, giọng xíu xiu nghe mỏng manh dễ vỡ vô cùng.
-Được. Mỗi em sẽ viết ra 5 câu hỏi và 5 câu trả lời vào hai tờ giấy khác nhau, sau đó đưa cho thầy. Mỗi bên lần lượt trả lời, ai trả lời đúng nhiều hơn thì bên đó thắng. Nội dung câu hỏi không giới hạn, câu trả lời thỏa đáng thì sẽ được chấp nhận.
Nói rồi, thầy Giang lấy trong cặp ra 4 tờ giấy đưa cho Nam và Uyên mỗi người hai tờ. Đồng đội lùi về sau, ngồi cách hai nhân vật chính 3 bàn học. Một lúc sau, thầy Giang bắt đầu thu lại câu hỏi và đáp án, nhìn thử xem câu trả lời đã phù hợp rồi mới cho phép cuộc đấu diễn ra.
Thầy đứng giữa lớp. Nam và Uyên ngồi bàn đầu tiên. Bên dưới ồn ào, nhốn nháo. Bắt đầu cuộc đấu.
-Hai em, ai là người trả lời trước?
-Oẳn tù xì đi.
Bên dưới có tiếng vọng lên.
-Được. Oẳn tù xì. Ai thắng trả lời sau.
Không hợp logic chút nào hết. Thầy Giang

đúng là… giờ mới biết thầy cũng thuộc dạng khó đỡ. Nam và Uyên quay mặt nhìn nhau, giơ tay ra. Nam thắng nên Uyên là người trả lời trước.
-Tao sợ con Bơ thua quá mày ơi!
-Chưa thi mà mày nói xui không hà. Im lặng đi.
-Thơ với Lệ lên đây, hai em phụ trách canh giờ. Mỗi câu hỏi sau khi thầy đọc xong sẽ có 30 giây để suy nghĩ và trả lời.
Hai cô nàng kia bước lên bục giảng, cầm cái điện thoại lườm nhau không thôi.
-Câu thứ nhất, Uyên nghe rõ nha. Con số lớn nhất có duy nhất hai chữ số.
Im lặng. Rồi xì xầm. Nam đánh vào trọng tâm vấn đề rồi, cô biết Uyên không giỏi học hành nên ra câu hỏi về học tập chắc chắn Uyên không giải được. Ngọc ngồi cười cười với Lam, tin chắc Uyên không có đáp án.
-Hết giờ.
Thơ và Lệ đồng thanh. Uyên nghệch mặt, liếc xéo Nam đầy tức tối. Thầy Giang vô cùng hồ hởi khi đọc đáp án, thầy càng tự hào hơn khi có một học trò giỏi như Nam.
-99 phải không thầy?
-Sai. Đáp án là… 99999….. n số 9 phía sau nữa.
-Gì kì vậy thầy?
-Tao không hiểu. Đâu lạ vậy?
-Im lặng. Nghe thầy giải thích. Đọc kĩ câu hỏi. Số lớn nhất, có duy nhất hai chữ số. Chứ không phải số lớn nhất có hai chữ số. Uyên, em không ghi điểm.
Uyên trợn tráo mắt liếc qua Nam, vẻ bực tức nhân lên gấp bội. Nam tỏ vẻ bình thường, mục tiêu của cô là khiến cho Uyên không ghi được điểm, còn mình thì chưa biết sẽ trả lời được mấy câu nên cứ thế này mà phát huy thì sẽ cầm hòa và thầy sẽ đưa ra một luật chơi mới. Như thế thì tốt hơn.
-Câu thứ nhất dành cho Nam. Cái gì đen khi mua nó, đỏ khi dùng và xám xịt khi bỏ đi?
Bên dưới lại xầm xì.
-Em không biết.
-Haha. Là than đó. Mày ăn gì mà ngu vậy? Than mà cũng không biết?
Nam không thèm nhìn Uyên, cô khoanh tay trên bàn nhìn thầy Giang đợi một câu hỏi khác. Không cần đến 30 giây, Nam đã nói 3 từ “em không biết”, đây không phải tác phong của cô. Ngọc cảm thấy lạ, bình thường Nam sẽ tận dụng mọi thời gian mình có được để làm những thứ mình chưa hoàn thành. Câu hỏi này, Ngọc cũng biết câu trả lời lẽ nào cô lại không biết? Không lẽ… Nam nhường?
Uyên hí hửng vì Nam không có đáp án, đồng nghĩa với việc hai người vẫn ở vạch xuất phát chưa ai ghi được điểm. Thầy Giang trả lại 2 tờ giấy có ghi câu hỏi cho Uyên và Nam.
-Hai em tự xử đi. Thầy ngồi xem.
Thật ra là thầy bận nhắn tin với cô Tân trợ lí Đoàn thanh niên. Uyên nhún vai, căng mắt vểnh tai chuẩn bị trả lời câu tiếp theo.
-Tiếp đi.
-Cái gì của chồng mà vợ thích cầm nhất?
Nam đọc câu hỏi vừa xong là thầy Giang làm rớt luôn cái điện thoại, may là thầy dùng 1280 chứ cỡ Galaxy là Nam cũng không biết đào tiền đâu ra mà đền cho thầy. Bọn phía dưới cười ầm cả lên. Hệ quả của việc uống quá nhiều fristy cho trí tưởng tượng bay xa là thế này đây.
-Công nhận má Năm luôn đó. Giờ này mà còn giỡn được. Haha.
-Mày nghĩ thử cái gì của ba mày mà mẹ mày thích cầm nhất?
-Mày thấy mặt ông Giang không? Ta nói nó vui gì đâu. Ai kêu lanh chanh đòi làm trọng tài chi. Quê độ với tụi mình.
-Hết giờ. Uyên trả lời đi.
Uyên ngượng nghịu nhìn thầy, cô không biết cấp độ biến thái của Nam lại cao tới mức đưa ra câu hỏi này. Uyên ấp úng hết nhìn Lệ cầu cứu rồi nhìn sang thầy Giang đang hằm hằm chờ câu trả lời của mình. Thật ra thầy biết đáp án của Nam nhưng chính vì trí tưởng tượng của đám học trò này quá phong phú, quá cao siêu nên thầy không thể không méo mặt.
-Thì… là… cái đó đó.
-Đáp án không phải là “cái đó đó”.
Nam tuyên bố, giọng bình thản không có nửa chút đùa giỡn. Thầy Giang đằng hắng giọng, ra lệnh cho Nam đọc nhanh đáp án cho qua câu này nếu không cái đám ngồi dưới kia không biết sẽ tưởng tượng ra cái gì nữa.
-Đáp án là… tiền.
Bên dưới, đồng loạt ngã cái rầm. Ai kêu tưởng tượng cho lắm vô, đầu óc không để dành học tập mà toàn nghĩ mấy cái thứ bậy bạ. Nam quay xuống cười cười làm như mình vô tội. Uyên lại… không ghi được điểm.
-Tới lượt tao. Đồ uống nào có chứa sắt và canxi? Canh giờ đi.
-Tao biết. Sữa ông thọ.
Một bạn nào đó bên dưới la lên, thầy Giang cầm thước gõ xuống bàn nhắc nhở lần thứ nhất. Đáp án không phải là sữa ông thọ nên Nam vẫn tiếp tục được suy nghĩ và trả lời. Cô ghét Hóa học mà lại câu hỏi này thuộc về lĩnh vực Hóa, thèm gọi điện cho Bảo ghê luôn nhưng mà không được. Như vậy là vi phạm luật thi đấu.
-Cà phê phải không? Ca là canxi, Fe là sắt. CaFe là cà phê.
-Đúng rồi. Em giỏi lắm Nam. Haha.
Thầy Giang cười to, lập tức bị cái nhìn của Uyên làm cho im bặt. Bây giờ thì thầy biết nên đề phòng ai rồi đó. Đừng nghĩ mấy em này là học sinh mà dễ chơi. Không có đâu. Thơ lên bảng chia ra làm hai, viết tên Nam và Uyên lên và ghi một dấu cộng cho phần bảng của Nam. Cô ghi được một điểm.
-Tới lượt tao. Cái gì đánh ba, đánh luôn mẹ mày, đánh cả mày và chị gái mày?
Nam nhếch môi đá mắt với Thơ hàm ý bảo cô bỏ viên phấn xuống mà canh giờ, chắc chắn Uyên không biết câu trả lời. Biểu hiện rõ ràng nhất bây giờ của cô là tức tối. Trong câu hỏi của Nam có đá động tới cả gia đình Uyên không tức mới lạ. Quả nhiên, con gái tổ Tư không em nào thua em nào.
-Hết giờ rồi Uyên.
Lệ nhỏ nhẹ nhắc khéo Uyên trong khi cô nàng vẫn còn bận lườm lườm Nam. Liếc quá có ngày con mắt nó rớt ra rồi nói sao lúc đó mình lại ác độc mà gây chuyện với người ta để bây giờ chuốc họa vào thân. Nam mặc kệ, mắt của Uyên không có khả năng giết chết cô nên chẳng việc gì phải sợ sệt hết.
-Mày có trả lời không?
-Không.
-Tốt. Về hỏi ba mẹ mày, chị gái mày thử cái gì mỗi ngày đều phải dùng tới để đánh bóng mấy cái răng? Nó đánh mày ngày hai buổi đó mà không biết.
Đáp án rất dễ dàng, đó là bàn chải đánh răng. Đám con gái tổ Tư bò lăn bò lết ra mà cười, chỉ với cái bàn chải đánh răng mà Nam đá động tới cả gia đình Uyên. Thật sự để Nam nhập bọn không phải sai lầm. Ngọc mỉm cười, cứ như thế này thì bạn cô sẽ thắng thôi. Nam đang dẫn trước một điểm.
-Được lắm. Dám chơi xỏ tao hả? Chờ đó con.
-Mày thắng tao đi rồi tính tới chuyện xử tao sau ha. Hỏi đi.
-Một cây cầu có để bảng 10 tấn. Nếu xe qua cầu vượt quá 10 tấn thì cầu sẽ sập. Một chiếc xe tải có trọng tải 8 tấn chở một lô hàng 4 tấn, tổng cộng là 12 tấn. Hỏi làm sao bác tài qua được cây cầu mà không bớt hàng ra khỏi xe.
Đọc xong câu hỏi Uyên dựa người ra sau khoanh tay hả hê và đắc chí. Thơ bấm giờ bên trên lo lắng lần này Nam sẽ không ghi điểm. Nam bình tĩnh tập trung nhớ thử cái câu hỏi quen quen này đã nghe ở đâu. Bên dưới bắt đầu to nhỏ.
-Không cho lấy

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT