watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11237 Lượt

giống như đứa bé được nhận quà. Chia xong xuôi cô chợt nhớ là mình chưa cảm ơn Duy.
-A, cám ơn anh nhiều nha. Mấy cái nhãn vở với lại… hôm bữa đưa tui về nhà nữa.
Định xưng “em” giống hôm trước nhưng Nam cảm thấy ngượng ngượng nên xưng hô như cũ. Duy không nói gì chỉ nhìn cô một chút, không rõ biểu cảm của anh, rồi lại gục đầu xuống bàn nhắm mắt.
-Anh làm tăng ca hả? Tui thấy anh cứ ngủ ở lớp hoài.
-Có liên quan tới nhóc không? Tò mò không tốt đâu.
Nam tiu nghỉu. Duy lúc nào cũng thế. Khi cô có chút cảm giác rằng anh đã thay đổi thái độ với mình thì anh lại quay ngoắt 180 độ trở lại như cái lúc ban đầu. Lạnh lùng và vô cảm. Nam thở dài, cô không làm phiền anh nữa.
Buổi học bắt đầu bằng hai tiết Văn dài lê thê nhưng Nam lại cảm thấy yêu Văn rất nhiều, yêu cả giáo viên dạy môn ấy nữa. Không tiết Văn nào của cô Nhung mà cô bỏ lỡ, nhưng vừa rồi vì cái chân bị thương nên phải đành lòng bỏ mất một tiết. Cô Nhung là giáo viên tận tụy với nghề, cô có cách dạy hay, đối với những học sinh khối Xã hội như Nam lại càng quan tâm hơn. Nam cũng theo học thêm nhà cô mà.
Tiết thứ 3 là Tin học nên cả lớp phải di chuyển về phòng máy. Hai tiết cuối là hai tiết tự học nên Hưng kêu gọi đồng bào nên mang hết đồ đạc qua phòng máy, học xong rồi muốn đi đâu đó thì đi, chờ hết hai tiết cuối rồi về, khỏi mất công trở lại phòng học. Lời lớp trưởng nghe có lí nên ai cũng làm theo, hồ hởi xách cặp ra khỏi lớp.
Duy bỏ đi từ lúc nghỉ giữa tiết, chắc là anh đi thẳng lên phòng máy luôn, thành ra bây giờ Nam có muốn làm theo lời Bảo mà nhờ vả Duy cũng chẳng được. Đợi bạn bè ra khỏi lớp gần hết, Ngọc mới đứng dậy dìu Nam khập khiễng lò cò ra ngoài cửa lớp. Hưng khóa cửa nên ra sau cùng, nhìn thấy như vậy liền chạy tới.
-Để Hưng giúp.
-Cám ơn nha.
Thế là Hưng và Ngọc mỗi người một bên tay của Nam dìu cô đi. Nam đi được nhưng vấn đề là không được để cho vết thương dưới lòng bàn chân chạm đất nếu không nó sẽ rách toạc ra thì khổ. Uyên đi đằng trước, quay lại thấy cảnh tượng chập chững như em bé tập đi của Nam là cô không chịu nổi. Nén tức giận mà đi thật nhanh, Uyên đang đợi đến hai tiết sau cơ.
Thầy Nhân khá là dễ tính, thầy rất vô tư hùa với các em học sinh, thầy sợ nhà trường cài mạng để phí không ai dùng nên cứ mở mạng thoải mái cho các em cùng lướt web. Thầy trò cùng có lợi. Với lại tiết trước vừa làm kiểm tra nên tiết này thầy để các em thư giãn. Nam cũng có một mối hận đang ghim trong lòng với thầy Nhân đây này.
-Mày vẫn còn ghét ổng hả? Vụ đó qua lâu rồi mà.
-Ghét sao không? Cũng tại Băng Đại Ca hết. Ổng quăng hình tao lên mạng làm chi để ông Nhân nhìn thấy tao là cứ che miệng cười tủm tỉm, làm người ta nhìn vô tưởng ổng có ý đồ với tao. Mệt.
Ngọc cười khúc khích. Người quản lí trang chủ của trường là thầy Nhân, Nam đã dùng đủ mọi cách để xin thầy gỡ hết mấy tấm hình mà Duy cố tình cài lên đó để hạ thấp danh dự của cô. Cho nên cứ mỗi lần tới tiết Tin mặc dù ai cũng háo hức vì được xài mạng chùa nhưng cô thì cảm thấy như cực hình vậy.
-Múp, tiết này Hai tao có dạy không?
-Hình như là không. Tiết sau mới dạy. Sao vậy?
-Không. Tao hỏi vậy thôi.
Bởi vì Harmonica Lee đang online. Cửa sổ tin nhắn facebook của Nam mở ra và Har vừa bắt chuyện với cô. Bao nhiêu lâu nhỉ? Nam cũng không nhớ nữa. Hình như là sau Tết đến giờ cô và Har không trực tiếp nhắn tin thế này. Cô chỉ thường xuyên vào thăm tường nhà của Har rồi lặng lẽ thoát mà thôi.
Bảo không có tiết, Duy và Hưng cũng đang ngồi cùng một phòng máy với Nam. Cả ba đều có cơ hội online. Và cả ba đều có thể là Har. Cô nhìn quanh phòng máy, thầy Nhân ngồi bên trên vừa cười vừa gõ bàn phím, chắc là đang tán tỉnh một cô nào đó trên Ola. Thầy nhìn vậy chứ nhí nhảnh lắm. Hưng ngồi tít trong góc bàn cuối bên kia, chỗ đó anh vẫn thường ngồi từ năm lớp 10 tới giờ.
Duy ngồi ở cuối góc còn lại. Và anh vừa ngẩng đầu nhìn Nam. Ánh mắt cả hai chạm vào nhau một tích tắc sau đó cô rụt đầu lại, gõ lia lịa, dòng chữ hiện ra trên màn hình. Cô nhấn phím enter gởi đi. Một lần nữa nhìn xuống chỗ Duy, anh vẫn không thu hồi ánh mắt của mình dành cho cô. Thế là thế nào? Nếu Duy là Har, anh sẽ nhìn thấy câu hỏi của cô vừa gởi đi và chú tâm nhìn màn hình để trả lời. Duy không phải là Har ư?
Chuông reng hết tiết. Đám học sinh bên ngoài nhốn nháo chờ đợi lớp Nam bước ra để mình vào học tiết thứ tư. Tranh thủ chưa hết giờ Nam đã nhờ Ngọc đưa quyển sổ đầu bài cho thầy Nhân kí trước nên bây giờ cô chỉ có việc lết ra khỏi phòng máy, mang quyển sổ đi cất ở văn phòng nữa là xong nhiệm vụ. Cũng may là lúc sáng, Bảo đã nhờ một thầy giáo thực tập nào đó mang sổ đến lớp giúp.
Ngọc dìu Nam đi chập chững, mấy đứa bên ngoài biết ý tách ra hai bên cho cô đi. Vừa đi cô vừa cúi đầu miệng lí nhỉ cảm ơn tụi nó. Dừng lại trước một đôi chân dài và đôi giày thể thao quen quen, Nam ngẩng đầu lên, Kỳ đang nhìn cô lo lắng.
-Tao dìu mày tới phòng y tế nằm.
-Không sao. Mày vô học đi. Có Múp đi với tao được mà.
-Con Bơ nói đúng đó, mày bỏ tiết nhiều rồi. Có gì tao kêu mấy đứa trong tổ giúp.
-Vậy tao vô học. Có gì thì alô tao liền nha.
Ngọc và Nam cùng gật đầu, trùng hợp làm sao mà sau 12A7 đến lượt 12A21 học phòng máy đó cho nên Kỳ mới xuất hiện ngay lúc này. Thơ và Lam đứng đợi ở phía trước, thấy Ngọc dìu Nam vất vả đi tới liền chạy lại giúp một tay. Lam cầm cặp cho Nam, Ngọc và Thơ, để cho hai cô bạn rảnh tay mà dìu cô đi.
Đi được một đoạn thì đám bạn của Uyên đứng trước chặn đường. Cũng biết lựa chọn thời gian địa điểm ghê gớm. Uyên đứng giữa, khoanh tay, vẫn cái điệu bộ hất mặt lên không coi ai ra gì đó. Chuyện lúc sáng Thơ nể tình Nam mà nhịn không đấu với Uyên, bây giờ muốn kiếm chuyện nữa thì cô không cần khách sáo.
Thấy lũ yêu nhền nhện giăng tơ phía trước chờ mình, Lam nhanh tay móc điện thoại ra nhắn tin cho đồng đội. Nam cũng nhìn thấy Uyên đứng đó, với cơ thể thương tích như bây giờ cô có muốn xông tới cho Uyên một trận cũng khó, nhất là bạn bè theo sau cô khá nhiều. Xem ra lần này Uyên muốn gây chiến thật.
-Gì đây?
Đại diện bốn đứa, Thơ lên tiếng, tay vẫn dìu Nam. Cô không tin là cái đám này lại có ý tốt đứng đây chờ mình tới để thay ca, dù sao dìu con bạn bên cạnh nãy giờ cũng mỏi rồi.
-Bản mặt tui bây nhìn ghét quá nên giờ muốn dạy tụi bây chút lễ giáo.
Người vừa phát ngôn là Lệ, cô nàng thứ 15 mà lần trước bị đám của Nam cho tắm vòi rồng trong lần đi trực Tết, cũng là đứa chúa phát ngôn bậy bạ ngang hàng với Thơ trong lớp. Nếu tổ Tư có Nguyễn Kim Thơ thì tổ Hai có Âu Mỹ Lệ. Không bên nào chịu nhường bên nào.
-Tụi bây là gì của tao mà đòi lên mặt dạy đời hả? Bà nội người ta chắc? Xin lỗi nha, bà nội hay bà ngoại của tao chết hết rồi, tao nhớ là tao không có kêu ai bằng bà mà cái mặt non choẹt vậy đâu.
Lam bồi thêm một câu. Cặp đôi này mà song ca là có chục cái miệng cũng khó mà đấu lại Thơ với Lam. Bên chỗ Uyên đang tức tối, nhưng mà tức rồi thì làm gì được, không lẽ xông lên cả đám đánh bốn đứa, còn gì là anh hùng nữa? Suy nghĩ, động não tìm ra một câu nào đó hay ho để mà chơi lại.
-Nhắc tới dạy đời thì tao mới nhớ. Ba tao dạy chó sủa bừa sau lưng thì kệ nó vì nó chưa được tiêm phòng nên tránh xa ra, ngu gì mà dính vô dễ bị dại lắm, sủa chán rồi nó cũng tự lên cơn mà chết thôi.
Và không để cho bên kia có dịp đáp lại, Ngọc đã tuôn ra câu vừa rồi bịt miệng các chị các em làm cho ai nấy đều tức đến độ núi lửa phun trào mà chưa dám xông lên vì còn chưa có nhận ra hiệu của đàn chị. Nam đứng chính giữa, nghe Thơ, Lam rồi tới Ngọc nói mà không nhịn được cười. Và điều đó thì không thể làm cho Uyên chịu đựng thêm nữa.
-Là chó mà trong sạch còn hơn là người mà thủ đoạn nhẫn tâm giết cả đồng loại.
-Ê con kia, mày nói vậy là sao hả?
Thơ xông lên trước, thách thức. Uyên nhìn Nam cười hả hê.
-Tao nói gì mày hiểu phải không Nam? Không biết mày đã dùng thủ đoạn nào để giết chết người có ơn với mình? Ba của anh Duy, mày làm cách nào vậy? Tao rất muốn nghe mày chia sẻ đó.
Mặt Nam đanh lại, mắt cô nhìn chằm chằm phía trước nhưng không phải là nhìn Uyên, cô đang nhìn cái người đang đứng phía sau Uyên. Nam muốn mở miệng hỏi, tại sao Uyên lại biết chuyện đó? Ngoài gia đình cô và gia đình Duy ra đâu còn ai biết nữa, Bảo đã nói với cô như thế rồi mà. Làm sao Uyên có thể? Duy đã nói ư?
-Sao hả? Tao nói trúng tim đen rồi hả? Sao không mạnh miệng biện minh đi? Mày là kẻ giết người.
Nam muốn ngã khụy, hai chân cô như không còn cảm giác để biết mình đang đứng. Nếu không có Thơ và Ngọc nhanh tay đỡ lại chắc chắn cô sẽ ngã, mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía trước. Khoảng không mịt mờ, ranh giới tội lỗi ấy chẳng bao giờ xóa nhòa ngăn cách cô và người con trai ấy.

Duy lặng lẽ xoay người, sự thờ ơ của anh như câu kết cho tất cả. Cuối cùng Duy vẫn không thể tha thứ và bỏ qua cho Nam. Cô mỉm cười, nhạo báng và khinh miệt bản thân. Chưa bao giờ cô muốn buông xuôi như thế này.
-Con điên kia, mày ngậm cái miệng hôi thúi lại đi.
Binh đoàn Hội bà tám online đã hội tụ đầy đủ. 11 người. Đứng bên cạnh Nam và trao cho cô sức mạnh chống lại bọn người phía trước. Nhưng thứ cô cần lúc này để vững vàng thì chẳng ai biết được. Giây phút đó, cô đã

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT