watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11231 Lượt

hành động của vợ mình, nhưng biết đâu đó chỉ là tình tiết diễn thêm cho sinh động, để không làm mất danh dự của một thương nhân giàu có như ông.
-Em làm gì vậy? Sao lại mang tiền ra đây?
-Anh ngồi yên đó, để em xử chuyện này.
-Trong đó là 15 triệu. Mày cầm lấy và tránh xa con trai tao ra.
Ông Kha toát mồ hôi hột, vợ ông đúng là không thay đổi tính tình được, bao nhiêu năm qua vẫn vậy, ra tay vẫn phóng túng như ngày nào. 15 triệu, mua tình cảm của con trai chỉ bằng 15 triệu thôi sao?
Nam vươn tay ra cầm lấy phong bì và không ngần ngại mở ra trước mặt ba mẹ Hưng. Cô nhếch môi cười. Thường thì trong phim truyền hình nữ chính sẽ ném trả số tiền này vào mặt ba mẹ của nam chính, sau đó hùng hổ tuyên bố: “Định dùng số tiền này để buộc tôi rời xa anh ấy ư? Ông bà lầm to rồi.”, cuối cùng là bỏ đi đầy dứt khoác.
Nam nghĩ mình nên thay đổi tình tiết một chút. Thay vì mở phong bì ra ném tiền vào mặt ba mẹ Hưng thì Nam lại nhàn nhã đếm tiền. Không có chút sợ hãi nào, quá đỗi bình tĩnh. Cô tôn trọng ba mẹ Hưng nhưng không có nghĩa là cô nhún nhường để ông bà có thể lên mặt chà đạp danh dự của mình. Số tiền lớn thế này, đây là lần đầu tiên Nam được cầm nhiều tiền như vậy, cô muốn được trải nghiệm cái cảm giác nhà giàu là thế nào.
-Không thiếu một đồng nha. Cám ơn cô nhiều lắm.
Ông Kha ngây người, ông không nghĩ là Nam đến với con trai ông là vì tiền giống như những đứa con gái khác trước đây của Hưng. Còn bà Trinh, bà hài lòng khi thấy thái độ đó của Nam, điều đó chứng tỏ cô đã chấp nhận dùng 15 triệu đổi lấy tình cảm của con trai mình. Nam đập đập xấp tiền toàn giấy bạc 500 ngàn lên tay, mùi tiền thoang thoảng trước mũi cô, thích thú quá đi mất.
-Hưng thích con cách đây 3 năm nhưng không dám nói. Thi học kì vừa rồi xong Hưng mới chính thức tỏ tình với con. Con chưa nhận lời. Con biết là con trai cô chú đã có vợ đính ước.
-Biết rồi mà mày vẫn mặt dày bám theo con trai tao? Hứ.
Nam phì cười, nhét mớ tiền vào lại phong bì, đưa lên miệng hôn cái “chụt” trước sự sững sờ của ông Kha, nãy giờ ông vẫn câm lặng hoàn toàn. Bà Trinh đã không thể chịu đựng với cái kiểu dị hợm của Nam nữa, bà không hiểu nổi một đứa con gái như thế này có điểm nào cuốn hút mà Hưng lại đâm đầu đi yêu thích.
-Nhưng mà con trai cô đâu có thích Uyên. Hưng thích con mà. Cô dám cá với con không?
-Mày…
-Tiền con nhận rồi nên cô chú yên tâm đi. Con tự biết phải làm gì mà. Đừng có tức giận, nhăn mặt nhiều sẽ bị rớt phấn đó. Vậy ha. Lần nữa cám ơn cô chú vì số tiền này nha, con không nghĩ là được nhiều vậy đâu. Hehe. Bái bai.
Bên ngoài có tiếng bước chân xa dần, Nam đẩy cửa phòng ra, không khí trong lành quá, cô hít một hơi dài để oxi căng tràn lồng ngực. Từ lúc bước vào văn phòng, không khí nặng mùi nước hoa và mùi của đố kị quá nhiều. Nhìn lại phong bì trên tay mình, tiền Nam đã nhận, cũng nên nói rõ một lần với Hưng là vừa rồi. Trong đầu của Nam thật sự không biết đang suy tính thứ gì.
Nói về ông bà Lê, từ trước tới giờ lặn lội thương trường, xã giao rộng rãi ông bà chưa từng thấy con người nào lại có thể bình thản để người khác mua chuộc tình cảm bằng tiền như con nhóc vừa rồi.
Bất đắc dĩ mới phải dùng tiền để giao dịch giống như trong phim, nhưng ông bà không hề nghĩ là con nhóc đó chỉ cần tiền chứ không cần tình cảm của con trai mình. Nói Nam ngu ngốc cũng được, vì nếu như cô lặp lại tình tiết trong phim thì sau này khi cưới Hưng rồi, tài sản cô nhận được không chỉ là 15 triệu ít ỏi đó.
Từ góc khuất của một phòng học trống, một người phụ nữ khác bước ra nhìn theo bóng Nam xa dần. Chiếc bóng chập chững và loạng choạng như sắp ngã, trong tầm nhìn cho phép có thể nhận ra rằng đôi vai nhỏ của cô nhóc đang run rẩy. Nụ cười sắc sảo vẽ nên trên đôi môi đỏ au một màu máu.

………………

Chiều này, Thiên tới nhà Nam tháo băng thay thuốc cho cái chân khốn khổ của cô. Tất nhiên là Kỳ cũng phải có mặt. Bảo có tiết dạy buổi chiều nên Nam chỉ ở nhà có một mình, ông Lâm thì đi Pháp vẫn chưa về, một cuộc điện thoại cũng không có. Nam thật sự nghi ngờ người phụ nữ lần trước gọi điện tới nhà mình.
-Không cần băng lại nữa đâu. Bây giờ để cho thoáng thì vết thương mau lành hơn. Vết cắt nhỏ thôi mà.
-Nhỏ cái đầu anh á. Nhỏ mà máu chảy quá trời luôn. Em tưởng nó cắt nguyên cái bàn chân chứ. Có chút xíu vầy mà anh quấn băng chi dữ vậy? Trời ơi!
Nam lật bàn chân lên xem thử, bằng cái móng tay mà người ta cắt bỏ chứ có lớn lao gì đâu. Vậy mà hôm đó máu chảy ra như suối, làm Nam tưởng tượng mình bị nặng lắm. Đã vậy Thiên còn quấn băng kín mít hết bàn chân nữa chứ.
-Không làm vậy thì em có chịu ngồi yên một chỗ không hả? Giờ thì không sao rồi. Đi đứng cẩn thận chút. Đừng để nó rách ra nữa là khổ đó.
-Mày nghe lời đi. Chịu khó vài ngày là đi đứng bình thường thôi.
-Dạ em biết rồi thưa chị.
Thiên bỏ qua ghế ngồi, ngắm nghía cái kệ đầy ắp sách vở của Nam. Tài liệu ôn thi tốt nghiệp và đại học chất chồng đập vào mắt Thiên. Rồi anh nhìn sang cuốn lịch nhỏ chỉ vỏn vẹn hai tháng, anh nhíu mày nhìn trở lại Nam và Kỳ.
Như có cái gì đó bất bình thường đã xảy ra. Với tính cách của Nam, chắc chắn cô sẽ không chịu im lặng nhận thuốc uống mà không hề than thở hay hỏi han về bệnh tình của mình.
Tay Thiên đè lên trên một xấp giấy, anh xoay ngược nó lại để nhìn cho rõ. Quả nhiên, đúng như những gì anh vừa nghĩ đến, Nam biết tất cả.
-Anh thấy rồi hả, Tạ Thế?
Thiên xoay người lại, không biết nên miêu tả tâm trạng của anh thế nào, ngoài hai từ bất lực. Kỳ ngạc nhiên hết nhìn Thiên rồi nhìn Nam, cô tự hỏi Thiên thấy cái gì cơ? Kỳ bước xuống giường đi qua chỗ Thiên ngồi, anh đưa cho cô xấp giấy đầy những chữ nguệch ngoạc của Nam viết vội.
-Tính từ hôm nay thì em còn bao nhiêu thời gian nữa?
Kỳ thả rơi xấp giấy, cô run run quay mặt lại nhìn cô bạn của mình đang miễn cưỡng nở một nụ cười tươi nhất có thể. Cô đã giấu Nam, cô đã làm mọi thứ để có thể giúp Nam những gì mình có thể. Bệnh tình của Nam từ khi nào…
-Không nói trước được. Nếu nhập viện sớm thì sẽ kéo dài được mạng sống của em hơn là cứ ở nhà thế này.
-Su, đừng nhìn tao như thế. Cảm giác giống như tao sắp phải đi xa mày lắm vậy.
Kỳ bước tới bên Nam, ôm lấy cô. Kỳ rất muốn khóc, ông trời dường như đã quá bất công với Nam. Cô muốn san sẻ cho Nam nhiều thứ, những gì cô có được sẽ chia cho Nam một nửa, cô muốn hai đứa sẽ được hạnh phúc như nhau.
Nhưng mà căn bệnh ung thư kia sẽ làm gì Nam trong thời gian tới? Cướp mất đi nụ cười và khuôn mặt hiện hữu bên cạnh cô lúc này ư? Kỳ không muốn đầu hàng, nhất định cô phải giúp Nam.
-Từ khi nào vậy Bơ? Mày biết từ khi nào?
-Cơ thể tao, sức khỏe của tao thì tao phải biết chứ. Lúc tao ngất xỉu ở ngoài đường và mày tìm thấy tao đó, sau ngày hôm ấy tao biết sức khỏe mình không tốt rồi. Sau đó tao ngất xỉu ngày càng nhiều hơn, lại còn chảy máu mũi nữa. Sốt cao và ra mồ hôi về đêm cũng nhiều hơn. Tao có tìm hiểu thông tin trên mạng và sách ở thư viện trường mình. Cho tới hôm tao với mày trốn ngoại khóa đi thử máu tao mới biết.
-Mày nghe được những gì rồi?
-Anh bác sĩ lấy máu của tao đi xét nghiệm đó, ảnh nói cho tao biết. Nhưng mà tao không sao đâu. Sẽ có cách chữa mà phải không anh Thiên? Em đọc trong sách nó nói vậy.
Thiên miễn cưỡng gật đầu, cách không phải là không có nhưng đối với trường hợp của Nam thì khó mà áp dụng được. Kỳ lau nước mắt, cô mau mủi còn hơn cả Nam. Nam nhìn Kỳ lườm yêu rồi hất đầu cô qua một bên.
-Em không định nhập viện hả Bơ? Ba với anh trai em nữa, cũng phải để cho họ biết chứ.
-Em sẽ nhập viện nhưng không phải bây giờ. Em còn hai tháng đúng không? Trong hai tháng này em sẽ tận dụng hết thời gian để làm những việc mà em cho là cần thiết.
-Được rồi. Su, thời gian này em phải theo sát Bơ, có chuyển biến gì Bơ phải nói cho Su biết và liên lạc gấp với anh. Ba anh mới đi Mĩ về có mang theo một số thuốc đặc trị tăng lượng hồng cầu, anh sẽ gởi qua cho em sớm nhất.
-Em cám ơn anh Thiên. Tiền thuốc men đó, em không biết có trả nổi cho anh không nữa.
Nam lí nhí cúi đầu, cô mắc nợ Thiên và Kỳ quá nhiều. Kỳ gõ lên đầu Nam, cô ôm chỗ bị đánh nhìn Kỳ đầy oán than. Đau lắm chứ bộ.
-Tao trả. Mày yên tâm đi.
-Tiền đâu ra mà mày trả? Tao không nhập viện một phần cũng do chuyện tiền nong đó mày biết không?
-Tao có tiền. Yên tâm đi. Với lại mày không cần lo chuyện tiền bạc, muốn nhập viện bây giờ cũng ok luôn.
Nam lắc đầu, cô biết gia đình Kỳ giàu có nhưng đâu thể cứ làm phiền người ta hoài như vậy. Với lại, cô chắc chắn ông Nhân, ba của Kỳ cũng biết chuyện 18 năm trước, đương nhiên Kỳ cũng sẽ biết. Liệu họ có sẵn sàng đưa tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm được ra cho một đứa như Nam chữa bệnh không? Hẳn là không rồi.
-Em đừng lo chuyện tiền thuốc. Cứ sống thoải mái và lạc quan như vậy sẽ giúp em có tinh thần vững chắc hơn.
Nam gật đầu. Chắc Thiên biết bệnh tình của Nam không thể chữa khỏi nên mới nói như vậy. Thoải mái và lạc quan ư? Cô có thể sống như vậy không khi mà trước mắt phải đối diện với Bảo, Hưng và Duy, ba người con trai mang đến muôn vàn rối rắm cho cô?
Thiên và Kỳ ngồi chơi một chút nữa thì về vì ở bệnh viện còn nhiều công việc

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT