watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7582 Lượt

vì sao cô chẳng hề cảm thấy vui vẻ chút nào? Cô không muốn cười, chỉ muốn khóc.

Chương 19
Càng gần Tết ba lại càng bận rộn, Đinh Dật buồn chán bèn thử tự nấu ăn, cô đi mua đủ các loại nguyên liệu rồi vật lộn nửa ngày trong bếp, cuối cùng cũng có thể làm ra hai món tạm coi là ăn được. Đinh Phụng Lĩnh hết lời ca ngợi chuyện lạ hiếm thấy này, mỗi ngày về muộn ông cũng cố ăn vài miếng thức ăn con gái để phần.
Đêm ba mươi Tết, theo thường lệ, Đinh Phụng Lĩnh có nghĩa vụ đi thăm hỏi nhân viên cùng các lãnh đạo cấp cao, giữa trưa ông đành chạy về nhà ăn cùng con gái bữa cơm, sau khi ăn xong, Đinh Dật sẽ được đưa đến nhà bà ngoại để đón năm mới.
Đinh Phụng Lĩnh xách mấy túi lỉnh kỉnh về nhà, tươi cười lấy ra một chiếc váy liền thân bằng lông cừu cho Đinh Dật: “Nhìn xem có thích không con?” Sau đó lại lấy ra thêm một đôi giày cao cổ bằng da phối hợp với chiếc váy: “Con thử đi, nếu không hợp thì ba mang đi đổi.”
Từ khi bắt đầu nhớ được nhiều chuyện, chỉ có một lần ba mua quần áo cho cô, chính là khi Đinh Dật tám tuổi, năm đó ông đi công tác Thượng Hải, khi về mang theo một chiếc váy nhỏ bằng ren màu hồng, chiếc váy rất đẹp nhưng lại quá nhỏ khiến Đinh Dật không thể ních vào được, sau khi ba bị cô và mẹ cười cho một trận thì không bao giờ còn có ý định mua quần áo nữa, ngay cả quần áo của ba cũng là một mình mẹ lo hết.
Thế nhưng con mắt của ba hôm nay lại khiến cô phải thay đổi cách nhìn, chiếc váy màu xám nhạt thiết kế thanh lịch nền nã, nếp váy và đường viền trang trí rất khéo, có thể tôn lên vẻ nhí nhảnh đáng yêu của một cô thiếu nữ, đôi giày da cao cổ chính là mốt bây giờ, Đinh Dật mặc cả váy cả giày rồi quay trước gương vài vòng, cảm thấy bộ này cũng không tồi.
Đinh Dật tiếp tục mở đống túi đồ, phát hiện bên trong có một chiếc khăn quàng cổ màu trắng, không thấy có nhãn hiệu, có vẻ như là đồ đan bằng tay, cô tò mò hỏi: “Ba, đây là cái gì?”
Đinh Phụng Lĩnh đang mải thu dọn quay sang nhìn rồi chợt “à” một tiếng: “Cái đó là có người tặng ba, ba cũng không dùng, nếu con thích thì lấy mà dùng.”
Đinh Dật nghe vậy hơi yên tâm một chút, lại thử thăm dò: “Ba, không phải là hôm nay cái cô tặng ba khăn quàng cổ đi cùng ba chọn váy cho con đấy chứ?”
Đinh Phụng Lĩnh nghe vậy bỗng giật mình không nói được gì, ông quay đầu nhìn con gái với một kiểu ánh mắt hoàn toàn khác. Ông vẫn luôn coi cô là trẻ con, ngoảnh đi ngoảnh lại, không ngờ con gái đã lớn, hơn nữa còn rất tinh ý, đâu còn mang bóng dáng nghịch ngợm ngây thơ hồi đó.
Thấy ba bỏ đồ trong tay rồi ngồi xuống dường như muốn nói chuyện phiếm, trong lòng Đinh Dật hơi xôn xao, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Cô đó, là Thạch Mạn Quân ạ?”
Đinh Phụng Lĩnh càng sửng sốt, không kìm được hỏi con gái: “Tiểu Dật, con nghe được lời đồn đại nào sao?”
Lòng Đinh Dật lạnh đi, chậm rãi lắc đầu: “Ba, ngày nào con cũng chỉ di chuyển trên một đường thẳng giữa trường học và nhà, có thể nghe được lời đồn nào, nhưng đó là trực giác, ba, có thật như thế không?”
Đinh Phụng Lĩnh thở dài, nói: “Tiểu Dật, con đoán không sai, nhưng chuyện không phải như con nghĩ, Thạch Mạn Quân tới nhờ ba chuyển quà Tết, nhân tiện tặng ba chiếc khăn này, đúng lúc ba cũng có ý định mua cho con một bộ quần áo làm quà năm mới, thư ký Tiểu Vương của ba lại xin nghỉ phép về quê, ba không tìm được ai làm cố vấn nên mới nhân thể nhờ cô ấy.”
Đinh Dật cụp mắt, làn mi dày che đi gợn sóng trong đôi mắt, cô khẽ nói: “Đương nhiên con tin ba, ba biết không, từ nhỏ con đã rất kính trọng ba, cho đến bây giờ ba vẫn luôn là tấm gương trong suy nghĩ của con, từ rất lâu con đã nuôi quyết tâm sau này lớn lên sẽ trở thành một người như ba, con mong rằng có thể duy trì sự tôn kính và tin tưởng này đến suốt đời.”
Đây là lần đầu tiên Đinh Phụng Lĩnh nghe con gái đánh giá về mình, ngoài sự kinh ngạc ông còn cảm thấy mũi cay xè, từ trước tới giờ, ông vẫn cho rằng Đinh Dật thân thiết với mẹ hơn, không ngờ, đối với ông, trong lòng cô cũng tồn tại một thứ tình cảm thần tượng và tôn sùng, khó trách bình thường con gái không quá thân mật với ông, ai có thể thân thiết một cách tự nhiên thoải mái với thần tượng của mình chứ.
“Hồi con còn bé, công việc của mẹ bận rộn hơn ba, việc dạy dỗ con đều do một tay ba làm, có thể nói, nhân cách của con hình thành chịu sự ảnh hưởng của ba, ba là người cao thượng, chính trực, cho nên, con cũng có thể trở thành một người có ích cho xã hội, phải không ba?”
Cảm giác tự hào của người làm cha dâng tràn, Đinh Phụng Lĩnh không cầm được nước mắt, ông kéo con gái vào lòng, không ngừng vuốt ve tóc cô.
Trên gương mặt Đinh Dật cũng chảy xuống hai hàng nước mắt, cô nghẹn ngào lên tiếng: “Ba, gia đình của chúng ta rất hạnh phúc, ba và mẹ đều nhiệt tâm với sự nghiệp của mình, cũng rất yêu thương con, chính vì chịu sự ảnh hưởng của ba mẹ nên con mới cố gắng học tập như vậy, ba, năm nay con lại đứng đầu toàn trường, con sẽ không bao giờ khiến ba phải thất vọng, ba cũng đồng ý đừng bao giờ làm con thất vọng, có được không ba?” Đến khi nói xong Đinh Dật đã khóc không thành tiếng, nước mắt nước mũi lau hết vào người ba – bộ âu phục này cũng không phải của mẹ mua.
Tâm trạng Đinh Phụng Lĩnh cũng chẳng khá hơn chút nào, hai cha con ôm nhau khóc một hồi ông mới hơi buông con gái ra, nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Tiểu Dật, con yên tâm, ba đồng ý, trong cuộc sống sau này, ba vĩnh viễn không bao giờ để con và mẹ phải thất vọng!”
Ba là người trọng lời hứa, trọng tình cảm, từ bé đến lớn, bất kể là một thứ đồ chơi hay một món ăn ngon, một chuyến đi chơi, nếu ông đã từng hứa với Đinh Dật thì chưa bao giờ nuốt lời, nếu đã không làm được thì trước đó nhất quyết không hứa hẹn. Hôm nay ba có thể trịnh trọng nói những điều này trước mặt cô thì nhất định đã có những suy nghĩ riêng, Đinh Dật lựa chọn tin tưởng cha mình.
Nín khóc mỉm cười, Đinh Dật vội vàng vào bếp hâm nóng thức ăn đã chuẩn bị từ trước, hai cha con cùng ăn bữa cơm đoàn viên với tâm trạng hoàn toàn khác, còn nhận được điện thoại đường dài của mẹ từ Đức gọi về, mỗi người cầm một đầu máy nội bộ mở hội nghị qua điện thoại, ai cũng ăn ý duy trì không khí và ngữ điệu như nhau, chắc rằng mẹ sẽ không cảm thấy khác thường chút nào.
Như vậy hẳn là tốt nhất, Đinh Dật thầm nghĩ, mẹ tin tưởng ba như vậy, sự tin tưởng đó tốt nhất vẫn nên được giữ gìn.
Ngày đầu tiên của năm mới, sau khi đã thăm hỏi chúc Tết tất cả người lớn, Đinh Dật trốn vào thư phòng gọi điện thoại cho Thẩm Trường Đông, vừa rồi đã gọi điện chúc Tết bác Thẩm trai rồi, nếu bị ông ngoại biết được cô lại gọi lần nữa thì chắc sẽ thấy rất kỳ quái.
Hai ngày nay cô cảm thấy vô cùng cô độc, có một loại cảm giác chua xót mất mát không thể hiểu được, cô đã cố phân tích nguyên nhân cẩn thận nhưng vẫn không nói lên được là vì sao. Mỗi một chuyện xảy ra gần đây đều có lý do, cẩn thận suy ngẫm dường như lại không phải, chuyện gì cần cũng đều giải quyết cả rồi, nhưng tại sao vẫn cứ phiền muộn như vậy, Đinh Dật cảm thấy chán ghét thứ cảm giác này.
Thẩm Trường Đông ở đầu dây bên kia lẳng lặng nghe cô càu nhàu liên miên, cuối cùng trong lúc cô dừng lại để uống nước, cậu không nhịn được xen vào một câu: “Cậu xác định muốn đi Bắc Kinh học đại học đúng không?”
Đinh Dật nuốt xuống một ngụm nước rồi đưa ra câu trả lời khẳng định, Thẩm Trường Đông nói tiếp: “Vậy đến lúc đó gặp lại ở Bắc Kinh.”
Sau nhiều ngày ủ rũ không dứt, Đinh Dật vừa mừng vừa sợ: “Người nhà cậu đồng ý cho cậu rời khởi Nam Kinh sao?”
Thẩm Trường Đông dở khóc dở cười: “Cũng đâu phải thời xưa, làm gì còn quan niệm con cái phải theo cha mẹ nữa, họ cũng chưa từng nói tớ không thể đi.”
Đúng vậy, hình như trước giờ toàn là mình tự suy đoán, hai người lớn nhà họ Thẩm cũng không phải người độc đoán, chắc sẽ không can thiệp vào quyết định của Thẩm Trường Đông, vậy thì tốt quá, khi nào về phải động viên La Bình và Nguyễn Thúy cùng thi lên Bắc Kinh, có cả Lý Bối Bối nữa, mọi người ở cùng nhau thật là vui, đến lúc đó thực sự có thể hoành hành chốn thủ đô, Đinh Dật tràn trề hứng thú mải mê tưởng tượng.
“Cậu cũng thi đại học A sao?” Đại học A là giấc mơ của tất cả học sinh ban Tự nhiên, Đinh Dật cũng không phải ngoại lệ.
“Chắc là không, tớ chưa nói với cậu à? Tớ chọn ban Xã hội.”
Đinh Dật sững sờ: “Vì sao?”
Thẩm Trường Đông nửa đùa nửa thật: “Thành tích của tớ không tốt lắm, nếu học ban Tự nhiên thì chẳng phải lúc nào cũng xếp sau cậu à? Đến lúc đó ba mẹ sẽ bảo tớ bất tài, ba tớ kể năm đó ở đại học, thành tích của ông lúc nào cũng hơn bác Đinh. Tớ học cùng Lâm Lâm, dứt khoát không để cho bọn họ có cơ hội so sánh.”
“Chỉ là nguyên nhân này sao?” Đinh Dật hơi khó chịu, không thể tưởng tượng với quan hệ giữa nhà họ và nhà họ Thẩm mà con cái vẫn bị so sánh như vậy, Thẩm Trường Đông đã thành người bị hại, mà hung thủ chính là cô.
“Trêu cậu thôi, có phải đến bây giờ thành tích của cậu mới tốt hơn tớ đâu, bọn họ đã chấp nhận thực tế từ lâu rồi, chỉ là tớ cảm thấy mình càng ngày càng thích ban Xã hội hơn, tớ muốn học một chút về các chuyên ngành thương mại, tài chính, vả lại, trường của ban

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT