|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trưởng đều đích thân tới thông báo cho cô, nhưng lần nào cô cũng không rảnh, hôm nay bị anh ta bắt được e là không dễ dàng thoát thân rồi.
Nhớ đến chị Giang, nhớ đến Lưu Hồ Lan [6">, Đinh Dật dứt khoát quyết định – chết thì chết, trước mặt người Nhật Bản cô cũng phải hy sinh thật khí phách.
[6"> Chị Giang: liệt sỹ cách mạng nổi tiếng. Lưu Hồ Lan: đảng viên dự bị của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã bị tử hình sau khi làm nhiệm vụ ám sát một nhân vật, sau được truy phong làm đảng viên.
Sự thật chứng minh cô chỉ sợ bóng sợ gió, năm nay đội tản đả tuyển khá nhiều thành viên, tất cả mọi người đều đang ở giai đoạn huấn luyện căn bản, không đánh nhau thực sự, Đinh Dật cũng theo học trong đội ngũ người mới.
Buổi sinh hoạt kết thúc, Wada đi cùng cô ra ngoài, cậu ta mỉm cười nói: “Cậu bảo mẹ cậu không cho đánh nhau nữa mà, tôi còn tưởng lần này sẽ bị vồ hụt, không ngờ vẫn gặp được cậu ở đây.”
Đinh Dật lập tức thanh minh: “Bây giờ mẹ tôi vẫn không cho đánh nhau đâu, tôi tới đây tập là để rèn luyện thân thể, đều là người lớn cả rồi, ai còn ấu trĩ đến mức suốt ngày đánh nhau chém giết nữa.” Chỉ mong cậu ta có thể hiểu được ý tại ngôn ngoại của cô, ý tại ngôn ngoại ư? Đinh Dật bỗng nhiên thấy là lạ, vội hỏi: “Cậu đang tìm tôi, tìm tôi làm gì?”
“Tôi muốn liên lạc với Ngụy Hoa Tĩnh trước nhưng cậu ta đi thực tập ở nơi khác mất rồi, tôi rất nhớ khoảng thời gian tươi đẹp khi đó chúng ta cùng chơi với nhau, bây giờ ai cũng vướng bận việc riêng, tâm tình cũng không còn giống như năm đó nữa.”
Không còn là năm xưa, ai có thể ngờ cậu thiếu niên Nhật Bản ngạo mạn ít nói ngày nào bây giờ lại đa sầu đa cảm như vậy, Đinh Dật tiện miệng an ủi cậu ta: “Không sao, bây giờ vẫn còn là sinh viên, đợi đến lúc ra xã hội rồi cậu hẵng xúc động.” Bỗng nhiên nhớ lại lần đi Đức công tác của cậu ta, rõ ràng không phải là sinh viên đơn thuần, cô lại hỏi: “Cậu học khoa nào? Năm mấy?”
“Tôi ở phòng thí nghiệm XX, đang tham gia một chuyên đề nghiên cứu.” Wada trả lời đơn giản. Đinh Dật bó tay, đó là một phòng thí nghiệm trọng điểm, nghe nói ở đó không có sinh viên nào chưa tốt nghiệp, Wada quả nhiên không phải là một sinh viên thông thường.
Đối với những người có hào quang chói sáng trên đầu thế này, Đinh Dật vô thức muốn trốn tránh, thế nhưng đối phương có vẻ không cảm thấy được mà còn mời cô ăn cơm. Bây giờ vừa vặn đến giờ ăn, hai người cũng vừa kết thúc buổi tập, muốn từ chối cũng chẳng tìm được lý do, Đinh Dật đành phải nói: “Tôi không thích ăn đồ Nhật.”
Wada cười nói: “Tôi cũng có định ăn đồ Nhật đâu, cậu có đề xuất gì không?”
Chương 24
Lại một ngày bận rộn nữa trôi qua, lúc Đinh Dật kết thúc giờ tự học buổi tối trở về ký túc xá đã là hơn mười giờ, vừa đặt phích nước nóng mới đun xong ra sau cửa, Triệu Hiểu Đông đang nằm trên giường đọc sách bỗng nói với cô: “Lúc nãy điện thoại của cậu kêu nhiều lắm đấy, một lúc sau còn có người gọi vào điện thoại của ký túc xá, nói tên là Lý Bối Bối, bảo cậu khi nào về thì gọi điện lại.”
Hôm nay Đinh Dật để quên điện thoại ở ký túc xá, cô vội vàng lấy ra xem, đúng là có rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, đều là của Lý Bối Bối, Đinh Dật khẩn trương gọi lại.
“Alô?” Giọng Lý Bối Bối hơi khàn khàn, hơn nữa xung quanh rất ầm ĩ, đã muộn thế này mà cô ấy còn ở bên ngoài, Đinh Dật hơi lo lắng.
“Tâm trạng tớ bây giờ đang bung bét lắm, cậu ra đây với tớ đi, tớ đang ở quán bar XX.” Ngữ điệu cô ấy uể oải xen lẫn tiếng nức nở như đang khóc khiến Đinh Dật càng hoảng sợ, một người thùy mị nết na như Lý Bối Bối mà lại đến quán bar ư?
Chẳng kịp nói gì nữa, Đinh Dật cầm điện thoại và ví tiền rồi vội vàng lao ra cửa, suýt nữa va phải Hồ Giai đang xách phích nước nóng đi vào, Hồ Giai ngạc nhiên: “Ký túc xá sắp đóng cửa tắt đèn rồi, muộn như vậy cậu còn ra ngoài làm gì?”
Đinh Dật không kịp giải thích với cô bạn, chỉ khoát khoát tay rồi nhanh chóng chạy đi. Tuy quán bar cách hai trường đại học không xa nhưng sân trường quá lớn, Đinh Dật chạy được tới nơi thì đã thở hồng hộc, cô chống hông nhìn một lượt khắp quán, chỉ lát sau đã tìm thấy Lý Bối Bối đang ngồi trong một góc khuất.
Lý Bối Bối mặc áo lông màu trắng, váy lông màu nâu trầm, cổ đeo một chiếc khăn lụa màu tím, cô ấy vẫn đẹp đến mức khiến người khác phải rung động như xưa, nếu như không kể đến đôi mắt đang sưng đỏ kia.
Trong tay cô ấy còn cầm nửa chén rượu màu sắc rất đẹp, cả người cũng đầy mùi rượu, Đinh Dật cau mày hỏi: “Cậu ở đây một mình sao? Đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Bối Bối trông thấy Đinh Dật, buông chén rượu trong tay không nói lời nào, Đinh Dật đi đến ngồi xuống bên cạnh cô ấy, lại một lần nữa hỏi thăm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Khóe miệng Lý Bối Bối hơi nhếch lên, cô ấy ôm chầm lấy Đinh Dật khóc nức nở, Đinh Dật bị ôm không kịp trở tay, lại không hỏi được nguyên nhân nên càng thêm sốt ruột, cô vỗ lưng bạn dỗ dành: “Đừng khóc đừng khóc, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, đêm hôm khuya khoắt cậu ở những chỗ như thế này nguy hiểm lắm, chúng ta ra ngoài đã rồi nói.” Sau đó cô đỡ Lý Bối Bối, vén màn đi ra khỏi quán bar.
Bị cơn gió lạnh đầu đông thổi qua, Lý Bối Bối dường như tỉnh táo lên một chút, ấp úng nói: “Xin lỗi, muộn thế này mà còn gọi cậu ra.”
Đinh Dật vội đáp: “Giờ còn nói những lời đó làm gì, hôm nay tớ quên mang điện thoại, hại cậu chờ đến tận bây giờ, may là không có chuyện gì, trong đó hỗn tạp như thế, cậu thân gái một mình ở đó không an toàn chút nào.” Không biết từ bao giờ, Đinh Dật dường như cũng học được một chút cái tính thích thuyết giáo của Thẩm Trường Đông.
Lý Bối Bối nghiêng đầu, chậm rãi nói: “Bà nội nói Tết nguyên đán này anh Kiến Quân sẽ kết hôn.”
“Đúng vậy, anh ấy cũng sắp ba mươi rồi, bác gái tớ đã giục anh ấy từ lâu, tớ cũng gặp chị dâu rồi, còn…” Bỗng nhiên Đinh Dật ngưng bặt, khóe miệng cô cứng đờ, bởi vì cô nhìn thấy ánh mắt Lý Bối Bối ngày càng trở nên thê lương, thê lương gần như tuyệt vọng, không thể nào, mong là đừng như những gì cô đang nghĩ!
“Cậu thích anh tớ?” Vẫn nên xác nhận lại thì tốt hơn, nhìn thân thể gầy guộc mong manh của Lý Bối Bối chợt run lên cũng chính là lúc đáp án được khẳng định, Đinh Dật vô cùng tự trách bản thân.
Sao cô lại không nghĩ đến điều này? Cô nên sớm nhìn ra mới phải, từ cách đây rất lâu, chỉ cần có anh Kiến Quân thì dù đi tới những nơi đã từng đi qua rất nhiều lần, Lý Bối Bối cũng không ngại đi theo bọn họ, Lý Bối Bối đối với cô tốt như vậy, tốt đến mức người bạn cùng tuổi như cô trông thật giống như em gái nhỏ của cô ấy.
Nếu như không có những chuyện trước kia thì ngay cả cái lần cô rủ Lý Bối Bối về nhà gặp chị dâu đó, một người tốt tính lễ phép như cô ấy lại đột nhiên bỏ đi, dù sao chăng nữa cô cũng phải nhìn ra một chút manh mối chứ, lúc nào cũng tự cho là mình thông minh, thì ra chỉ là đồ ngốc, lại còn suốt ngày kể với cô ấy chị dâu như thế này như thế kia, thật may là Lý Bối Bối đã không tuyệt giao với cô.
Thế nhưng ai có thể ngờ, Lý Bối Bối lại thích anh Kiến Quân – một người hơn các cô những mười tuổi? Huống hồ ngày kết hôn của anh ấy cũng sắp đến rồi, đây thật sự là một vấn đề nan giải. Đinh Dật cuống đến mức vò đầu bứt tai, hỏi Lý Bối Bối: “Anh tớ có biết không?”
Đôi mắt to tròn của Lý Bối Bối ngập nước, dường như chỉ cần cô ấy chớp mắt một cái là nước mắt sẽ chảy xuống, quả nhiên, sau một cái chớp mắt, hai hàng nước mắt rơi xuống trên đôi má cô ấy, cô ấy vừa lau mắt vừa nói: “Hôm nay tớ đến công ty tìm anh ấy để nói ra tất cả, đúng lúc anh ấy chuẩn bị đi thử áo cưới với bạn gái, anh ấy giới thiệu tớ với chị ta ‘Đây là em gái nhà hàng xóm, còn là đàn em của chúng ta nữa đấy.’ Tớ… tớ bèn chạy đi luôn, nhưng vẫn nghe thấy anh ấy nói ‘Cô nhóc này bình thường không như vậy, rất hiểu lễ nghĩa.’ Anh ấy chỉ coi tớ là một đứa trẻ con.” Có lẽ cảnh tượng đó đã tua đi tua lại trong đầu cô ấy không biết bao nhiêu lần, Lý Bối Bối khó khăn thuật lại đoạn đối thoại trên.
Đinh Dật dìu Lý Bối Bối đứng lại ở ven đường, không biết nên nói gì. Hai ba năm trước cô đã hiểu, chuyện tình cảm là đáng buồn nhất, không phải bạn muốn nó như thế nào thì nó sẽ như thế ấy, cũng không phải cứ cố gắng là sẽ đạt được, không biết chừng một ngày nào đó khi bạn không muốn nữa thì nó mới bỗng nhiên ập xuống, nhưng thường thì tới lúc đó thời gian qua đi, cảnh vật cũng đã đổi thay, tình yêu ngọt ngào ngây thơ tươi đẹp ngày đó giờ cũng chỉ giống như sữa bò đã hết hạn, đành phải đổ đi mà thôi.
“Dù có thế nào thì cậu mà cứ như vậy cũng vô dụng thôi, đã có ý định gì chưa?”
Lý Bối Bối cười khổ một tiếng: “Tớ không biết, đi bước nào tính bước ấy, tớ chưa bao giờ kể chuyện này với bất kỳ ai, hôm nay cuối cùng cũng có người giúp tớ chia sẻ một chút, cậu sẽ đứng về phía tớ chứ?”
“Đương nhiên, anh tớ không coi trọng cậu là do anh ấy không có mắt nhìn, anh ấy đã ở tuổi đó rồi mà vẫn được một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp ái mộ, không biết đâu mới là phúc của cuộc đời, cứ để cho anh ấy hối hận đi, còn có rất nhiều người có tài đẹp trai đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




