|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chờ cậu kìa, hú hú, cô giáo Lý xinh đẹp nền nã, ai gặp cũng yêu mến, mãi mãi là như vậy, ha ha.” Đinh Dật bắt chước theo giọng điệu của nhân vật trong cuốn truyện tranh Flash mà cô mới đọc trên mạng, còn ôm cổ giả vờ khoa trương, thực sự đã chọc cười được Lý Bối Bối, cô ấy nín khóc mắng cô: “Nói linh tinh gì đó.”
Tạm thời không sao nữa, Đinh Dật mới bắt đầu nghĩ đến hiện thực, bây giờ đã hơn mười hai giờ đêm, ký túc xá đã đóng cửa từ lâu, lúc này mà quay về sẽ bị dì quản lý ký túc tra hỏi cặn kẽ, người Lý Bối Bối lại toàn mùi rượu chắc sẽ không được cho vào, nhưng nếu về nhà thì xa quá, hơn nữa dáng vẻ này cũng không nên để người nhà của cô ấy trông thấy, Đinh Dật cảm thấy thật mệt mỏi.
Nếu tên Ngụy Hoa Tĩnh kia không đi thực tập thì tốt rồi, anh ta quen thuộc địa bàn, lại nhiều mưu mô, chắc chắn có thể nghĩ ra cách, hỏi Lý Bối Bối thì cô ấy nói nhất thời xúc động mới chạy đi uống rượu, rõ ràng cũng chưa nghĩ đến những chuyện sau đó.
Đinh Dật nghĩ mãi không ra, nửa đêm nửa hôm, hai cô con gái cũng không thể lang thang ngoài đường, trường của Thẩm Trường Đông xa quá nên cũng chẳng giúp được gì cả, hay là gọi cậu ra rồi đi tìm một quán trà đánh bài nào đó hoạt động thông đêm, thế cũng tốt hơn là một mình cô phải xoay xở với một Lý Bối Bối tâm trạng sa sút, bước chân lảo đảo.
Đi được một lúc thì thân thể Lý Bối Bối hơi trĩu xuống, nhìn hai mắt cô ấy bắt đầu híp lại, hình như rượu đã ngấm rồi. Đinh Dật quyết định đi thuê phòng trọ, nhưng lục lọi túi tiền thì có vẻ không đủ, cô đi vội nên không mang quá nhiều tiền, trả tiền rượu xong thì chẳng còn bao nhiêu, Lý Bối Bối cũng không mang túi xách, xem ra nếu cô mà không đến đón thì cô ấy còn không ra khỏi quán rượu được mất, tình là cái quái gì mà hại người ta thảm thế này.
Trong lúc bất đắc dĩ, Đinh Dật bỗng nhiên nghĩ tới một người, chính là Hidematsu Wada mà cô đang trốn tránh sau lần cùng ăn cơm hôm đó. Tên Nhật Bản đó rất xa xỉ, đi xe con cao cấp đến trường, cho nên cô đã không hề khách khí làm thịt cậu ta một chầu, sau đó thấy phong độ người ta không hề giảm sút cô lại hơi chột dạ, từ đó về sau có thể trốn là trốn, kể cả không may gặp phải cũng giả vờ như đang có việc quan trọng rồi vội vàng tháo chạy – nếu cậu ta yêu cầu cô mời lại một bữa theo phép tắc thì cái máy tính của cô thật sự không đùa được đâu.
Nhớ lại lần đó cậu ta nói đang ở trong một khu nhà trọ ở gần trường, chắc là không bị giới hạn giờ giấc đi đi về về, lần trước cậu ta cũng để lại phương thức liên lạc cho cô, Lý Bối Bối là em họ của bạn tốt của cậu ta, tá túc nhờ một đêm chắc không có vấn đề gì.
Vì vậy Đinh Dật thử gọi điện cho Hidematsu Wada, chỉ sau hai tiếng chuông đã có người nghe máy, thật may, cậu ta vẫn chưa ngủ.
Đinh Dật nói sơ qua tình hình của cô và Lý Bối Bối, Wada lập tức nói: “Hai người ở nguyên chỗ đó chờ tôi, mười phút nữa tôi tới.”
Tên Nhật Bản kia rất đúng giờ, chưa đến mười phút, chiếc xe hơi màu đen xa hoa đã gầm rú lao tới, cậu ta cũng không sợ chạy quá tốc độ, may là nửa đêm trên đường cũng ít xe. Mặc dù trong lòng thì nghĩ vậy nhưng Đinh Dật vẫn thấy hơi cảm kích trước sự giúp đỡ của cậu ta.
Wada sống trong một khu nhà trọ quốc tế ở gần trường, một mình cậu ta ở trong một căn hộ ba phòng, bên trong trang trí vô cùng tinh tế, phòng ốc cũng sạch sẽ ngăn nắp, vừa nhìn đã biết là có nhân viên đến quét dọn thường xuyên.
Đinh Dật đặt Lý Bối Bối đã hoàn toàn mềm nhũn lên giường, đắp kín chăn, cô chỉnh trang lại quần áo chuẩn bị ra về, phải xin lỗi rồi thuyết phục dì quản lý ký túc, đây là lần đầu tiên cô về muộn thế này, trước đây chưa từng có.
Wada rót cho cô một ly nước trái cây: “Cậu không ở lại sao?” Thấy Đinh Dật lắc đầu, cậu ta bèn nói tiếp: “Lý Bối Bối một mình ở lại chỗ tôi thì không hay lắm, ý tôi là sáng mai ngủ dậy có thể cô ấy sẽ hiểu lầm gì đó, hoặc là bị Ngụy biết được, không chừng sẽ có ý kiến, người Trung Quốc các cậu vẫn có câu ‘tình ngay lý gian’ mà, chung quy vẫn là không nên.”
Đinh Dật phản bác: “Cô ấy cũng ngủ rồi có gì không ổn đâu.” Tuy mạnh miệng là thế nhưng trong lòng cô cũng đang rất lo, người ta vẫn nói đàn ông Nhật Bản có vấn đề về phẩm hạnh, tuy Wada thoạt nhìn không xấu, mọi người cũng đều là người quen, nhưng ai có thể xác định liệu cậu ta có phải chỉ là một kẻ ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo hay không, chẳng may cô đi rồi, Lý Bối Bối xảy ra chuyện gì thì tội của cô sẽ lớn lắm.
Đắn đo mãi Đinh Dật mới quyết định ở lại, nhưng khi cô bưng cốc nước trái cây đứng đối diện Wada, trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ: “Lý Bối Bối say đến bất tỉnh nhân sự, chúng ta như thế này không phải là càng giống cô nam quả nữ sao?”
Tuy đêm đã khuya nhưng trông Wada có vẻ vẫn vô cùng phấn chấn, hôm nay, sau khi biết được tâm sự của Lý Bối Bối, đầu óc Đinh Dật đang rất hỗn loạn, cô cũng không buồn ngủ, hai người bèn ngồi trên ghế sa-lông ở phòng khách nói chuyện phiếm.
Hóa ra trong sản nghiệp của gia tộc Wada cũng có ngành sản xuất ô tô, cậu ta cũng đã từng học những môn tương tự như của cô, có thể nghiêm túc nói chuyện với Đinh Dật về các vấn đề chuyên môn, có điều Đinh Dật mới học năm nhất, chương trình hầu như chỉ là các môn cơ sở, môn chuyên ngành vẫn chưa có mấy, nói chuyện không có ưu thế gì cả cho nên cô vội vàng lảng sang chuyện khác: “Cậu học võ thuật, ngôn ngữ, còn có cả quản lý và máy móc, chắc là vất vả lắm nhỉ? Làm con cháu nhà quyền thế cũng rất mệt mỏi, có biết bao nhiêu nghĩa vụ và trách nhiệm, chuyện gì cũng không thể tự do quyết định.” Phải làm cho cô cân đối một chút, nếu không khi ở trước người này cô sẽ cảm giác mình rất vô dụng.
Đúng như mong muốn của cô, Wada gật đầu: “Quá trình học rất vất vả, nhưng cũng may tôi đều có hứng thú với những thứ đó, không đến nỗi không thể chịu đựng được. Bởi vì tôi không phải con trai trưởng nên cũng không bị trói buộc quá nhiều, rất nhiều chuyện cũng có thể tự mình làm chủ.” Cậu ta dừng lại một chút, đưa mắt nhìn Đinh Dật rồi nói tiếp: “Ví dụ như tình yêu và hôn nhân.”
Đinh Dật bị cậu ta nhìn nên hơi chột dạ, đêm nay thực sự xảy ra chuyện quá kích động, bao nhiêu năm nay không nhìn ra Lý Bối Bối thích anh họ, cô bắt đầu nghi ngờ năng lực quan sát và lý giải của bản thân, bây giờ cô cũng không dám khẳng định ánh mắt cùng những lời này của Wada phải chăng có hàm ý khác, Wada cũng không nói thêm gì nữa, nhanh chóng bắt đầu chủ đề khác.
Wada phản ứng nhanh nhạy, học thức lại uyên bác, là một đối tượng trò chuyện không tồi, sau khi hàn huyên rất lâu hai người mới đứng dậy về phòng nghỉ ngơi, tuy vẫn còn một phòng trống ở giữa nhưng Đinh Dật quyết định chen chúc trên một chiếc giường với Lý Bối Bối.
“Có lẽ nửa đêm cô ấy cần được chăm sóc.” Đinh Dật nói với Wada, Wada cười cười, sau khi xác định Đinh Dật không cần thứ gì nữa, cậu ta mới quay trở về phòng mình.
Ngày hôm sau ngủ dậy, quả nhiên Lý Bối Bối mặt mũi mơ màng, trí nhớ của cô ấy chỉ dừng lại ở chỗ “cô giáo Lý xinh đẹp nền nã”, xem ra cô ở lại đây là một quyết định sáng suốt, nếu không chỉ sợ cô ấy sẽ hét toáng lên, không biết chừng còn có thể oán hận cô không có nghĩa khí mà bỏ mặc cô ấy.
Wada lái xe đưa Lý Bối Bối về nhà trước, sau đó mới cùng cô trở về trường học, trước khi đến dưới lầu ký túc xá, Đinh Dật lập tức yêu cầu được xuống xe, cả đêm không về, nhỡ bị người quen nhìn thấy cô được đàn ông lái xe đưa về thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Vội vàng chuẩn bị cuối cùng cũng kịp vào lớp ngay trước khi chuông báo vang lên, cô giáo môn Vi phân và tích phân không thể đùa được đâu, bình thường không ai dám đi muộn giờ của cô ấy.
Hôm qua chắc là điện thoại bị Lý Bối Bối gọi nhiều quá nên hết pin mất rồi, vừa nãy quay về ký túc xá Đinh Dật đã mang theo pin dự phòng, trong lúc nghỉ giải lao, cô lấy máy ra thay pin, vừa mở máy bỗng nhìn thấy tin nhắn Thẩm Trường Đông gửi đến: “Hôm qua gọi điện, bạn cùng phòng của cậu bảo cậu vội vàng đi ra ngoài, nói là Lý Bối Bối gọi cậu, có chuyện gì không? Tại sao không nghe điện thoại của tớ?”
Liên tiếp có tin nhắn hỏi thăm gửi tới, tin gần nhất là: “Tớ đang ở trước tòa nhà, cậu học ở phòng nào?” Thời gian là ba phút trước, Đinh Dật ngẩng đầu chợt trông thấy Thẩm Trường Đông đang đứng ở cửa lớp học nhìn quanh.
Thấy Đinh Dật đi ra, Thẩm Trường Đông rõ ràng thở dài một hơi, dáng vẻ cậu trông cực kỳ mệt mỏi, tóc tai rối bời, trên cằm cũng hiện rõ vệt râu xanh, xưa nay cậu vẫn là người sạch sẽ, thật sự rất ít khi thấy được bộ dạng chật vật như thế này.
Đinh Dật đang muốn giải thích thì Thẩm Trường Đông dường như đã chịu đựng quá sức, cậu kéo Đinh Dật đến góc cầu thang vắng người rồi bỗng quát to: “Cậu có biết suy nghĩ không hả! Đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài tại sao không nói với ai cả?!”
Ban đầu Đinh Dật không nghĩ sẽ không về cả một đêm, sau đó muốn gọi điện cho Thẩm Trường Đông và ký túc xá nhưng lại sợ quá muộn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bọn họ, sai lầm của cô là ở chỗ đã quên không gửi tin nhắn cho Thẩm Trường Đông, tối nào trước khi đi ngủ cậu cũng gọi điện cho cô nói vài câu, phát hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




