watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5287 Lượt

thấy một dấu vết bị mèo con cào xước.
“Ta chẳng qua là muốn hù dọa nhóc con, xem sau này nó còn dám cào trầy mặt ta nữa không.”
“Thiếu gia, người đang trả đũa đấy à? ” Liễu Nghị tức cười, lắc lắc đầu. Từ sau khi giữ Tiểu Bạch bên cạnh thiếu gia, thật sự thiếu gia thay đổi không ít, lại còn có lúc hệt như trẻ con thế này.
“Ngươi trông ta có vẻ giống những kẻ tâm địa hẹp hòi thế sao? ”
“Tôi…..” Liễu Nghị vốn định cười bảo là “giống”, nhưng nhìn thấy ánh mắt thiếu gia dần chuyển màu, đành nén trở lại vào cuống họng. Thôi! Kết quả thiếu gia vẫn là thiếu gia, không nói đùa được!
Bỗng dưng, trong phòng chỉ còn lại tiếng cọp gầm, chẳng còn tiếng mèo kêu.
“Thiếu gia, người nói có khi nào đã xảy ra chuyện rồi không? ” Liễu Nghị lo âu nói: “Tuy Tiểu Hổ không nguy hiểm, nhưng dù sao nó cũng là con cọp, không phải con chuột, gầm to vài tiếng cũng đủ dọa người ta khiếp đảm, huống hồ đó chỉ là con mèo, Tiểu Bạch có khi nào ….”
“Sao ngươi không nói sớm! ” Sắc mặt Nam Cung Cẩm biến đổi ngay, vội vàng chạy thẳng vào trong.

“Meo….meo” nước mắt chảy ròng từ đôi mắt màu xanh lá và xanh lam, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa ngay tức khắc đầm đìa những vết nước mắt, Ôn Tâm khóc rất đáng thương.
Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều thương cô, chiều cô, chẳng ai

nỡ nặng nhẹ với cô. Chỉ có tên này cứ hay chọc giận cô, đùa cợt cô, hiếp đáp cô, hại cô bị con cọp dọa đến
“tè trong quần”, lại còn ngất

xỉu. Lần này cô chẳng còn mặt mũi gì nữa, mất hết mặt rồi. Nếu để người khác biết cô là người chứ không phải mèo thì cô cũng chẳng còn mặt mũi nào sống tiếp nữa!
“Van xin mi đừng khóc nữa! ” Nam Cung Cẩm đau đầu nhìn mèo con cứ khóc mãi không thôi. Trời ạ, rốt cục y đã nuôi con mèo gì thế này? Mèo nhà người ta có bao giờ khóc đến nỗi đầm đìa nước mắt như vậy không? Sao y không một chưởng đánh chết nó cho rồi, lại còn để mặc nó làm càn thế này!
“Meo meo meo! ” Ta cứ khóc đấy, sao nào?
Ôn Tâm vênh mày lên, khóc tiếng mèo thật to. Dù sao danh dự cô đã hủy hoại hết rồi, cô cũng chẳng muốn sống nữa, chẳng cần báo thù nữa, chết quách đi cho xong, như thế còn có thể sớm đầu thai làm người. Nghĩ như vậy cô càng khóc càng to, suýt tý thì màng nhĩ của y cũng bị thủng rồi.
“Đừng khóc mà! Này! Mi còn khóc nữa à! ” Nam Cung Cẩm hết cách, cúi người xuống vừa đưa tay áo lau nước mắt cho nó, vừa nói những lời ngon ngọt an ủi, nhưng nước mắt của nó vẫn cứ như nước mưa, tí tách tí tách rơi.
“Ồn quá đi! ” Nam Cung Cẩm chỉ tay, nhấn thẳng vào huyệt câm của nó. “Bây giờ xem mi khóc lóc gì nữa.” Y nhìn nó dí dỏm đùa.
Tuy nhìn nó rơi nước mắt, lòng y bỗng thấy xôn xao lạ thường, nhưng điểm huyệt câm của nó, chắc là có thể ngăn nó làm càn tiếp.
Ôn Tâm không cam lòng trừng mắt nhìn y. Chợt nhận ra, y điểm huyệt câm của cô chứ có điểm những huyệt khác đâu, nhân lúc hắn đang đắc chí, cô bay nhanh vồ vào tay hắn, dùng hết sức cắn thật mạnh, khi cảm giác được mùi tanh của máu, cô thờ thẫn quên cả việc thả ra.
“Nhóc con, hết giận rồi chứ. ” Nam Cung Cẩm cười miễn cưỡng.
Hứ! Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Ôn Tâm lại giơ vuốt phải muốn vồ vào mặt y.
Ngờ đâu sự hung hãn vừa thoáng hiện trong mắt nó, đã bị y bắt gặp, y giơ một tay khống chế hành động của nó, nhanh chóng điểm những huyệt đạo khác của nó.
“Mi thật không ngoan! Ta đã để mi cắn rồi, còn ép ta phải điểm cả huyệt đạo toàn thân cho mi không cử động được mới vừa lòng à? ” Y cười than thở, lắc lắc đầu, chưa bao giờ nhìn thấy con mèo ngang ngạnh càn quấy với chủ nhân như thế, “Được rồi, được rồi, đừng giận dỗi nữa. ” Nói xong, y bèn giải huyệt đạo trên người nó.
Ra tay trước cũng gặp tai ương, ra tay sau lại càng thảm hại hơn.
Tự nhận thấy đấu không lại Nam Cung Cẩm, Ôn Tâm mất tinh thần hoàn toàn, cúi thấp đầu, quay lưng chui vào ổ mèo, lấy chăn trùm kín cả người lại. Tấm chăn không dày lắm nên có thể nhìn thấy cơ thể nó đang run rẩy, những tiếng khóc nức đáng thương và xót xa cõi lòng.
Nhìn dáng vẻ nó như vậy, Nam Cung Cẩm bỗng dưng cảm thấy khó chịu, y đi lên ôm nhóc con vào lòng, khẽ giọng nói: “Là ta đã sai rồi còn chưa chịu sao? Sau này ta sẽ không bắt nạt mi nữa, ta hứa. ”
“Meo eo. ” Ôn Tâm ngẩng gương mặt ướt đẫm lên, đôi mắt xanh lóng lánh một cách kỳ dị bởi những giọt lệ ấy nhìn thẳng Nam Cung Cẩm, lóe lên tia sáng khiến lòng y rung động. Thực ra Ôn Tâm rất muốn đẩy hắn ra, nhưng lại cảm thấy lạnh, đành bỏ mặc cho hắn ôm lấy, sau cùng nhục chí chui cả thân mèo vào trong ổ mèo.
Dễ chịu lắm. Tuy cảm giác hắn mang lại cho người khác rất đáng ghét, nhưng ối đầu trong lồng ngực chắc nịt cơ bắp của hắn, cảm nhận những luồng hơi ấm nóng bỏng không ngừng truyền ra từ người hắn, cuối cùng Ôn Tâm cũng lột bỏ lớp phòng bị sau cùng, không dằn co mà cứ để hắn ôm lấy cô.
“Nhóc con……” Nam Cung Cẩm yêu chiều nhìn con vật bé bỏng trong lòng, bất giác khẽ lầm bầm, y có một thứ cảm xúc kỳ lạ mà bản thân cũng không hiểu nỗi đối với một con mèo, loạn mất rồi, không cư xử với con mèo như một con mèo, mà là….mà là….gì?
Có lẽ đã thả lỏng tâm trạng căng thẳng, tháo bỏ lớp phòng ngự cuối cùng nên đầu óc Ôn Tâm bỗng nhiên mê mẩn, có cảm giác rất buồn ngủ. Dày vò cả ngày, cô mệt đến sắp chết rồi, từ từ bước vào giấc ngủ say.
“Ta đang ở đâu? ”
Ôn Tâm từ từ bước lên trước, đi ra khỏi vùng trắng xóa như khói mù dày đặc, dọc đường đi vẫn đang trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, tất cả những thứ phát sáng đều bỗng hiện lên những quầng sáng chói lọi trong mắt cô, trôi lơ lững phân tán xung quanh cô.
Một tiếng kêu khẽ, ờ….xa xa có một vòng tròn đỏ rất sáng kéo theo chiếc đuôi đang bay về phía cô, cô ngước đầu lên, quầng sáng ngừng lại giữa không trung ấy biến thành một con mèo đen, xung quanh nó có những vòng sáng bao bọc, hình thành một lớp màng bảo vệ.
“Thế nào rồi Ôn Tâm, cuộc sống vẫn tốt chứ? ” Mèo đen tự cười khè khè.
Nhìn thấy “kẻ thù” lòng bực tức, cô nhận ra ngay chính là thủ phạm khiến cô trở thành súc sinh ở thời cổ đại, “Mèo đen chết tiệt! Ngươi còn cả gan đứng trước mặt ta à!”
Nghĩ đến mình bị Nam Cung Cẩm đùa cợt như món đồ chơi, Ôn Tâm tức không tả xiết, “Giống loài động vật đang giảm thiệu, loài người đang gia tăng à? Tại sao lại bắt ta trở thành động vật? Hôm nay ta nhất định phải đập ngươi một trận ra trò!! ”
Ôn Tâm giơ căng tay ra, không ngừng nhảy lên, muốn vớ lấy thứ xấu xa ngay trước mắt, miệng không ngừng la mắng.
“Khoan khoan đã!! ” Mèo đen vội vàng né sang trái né sang phải. Thà đắc tội tiểu nhân, chớ đắc tội đàn bà, quả thật là một chân lý. “Cô có thể biến thành người rồi! ”
“Hả? ” Ôn Tâm ngừng động tác, nhướn mày.
“Hehe, ” Mèo đen cười, “Lần này ta đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ Tử thần đại nhân giao phó, cũng nhờ hồng phúc của cô. Tử thần đại nhân thăng chức cho ta, giờ ta không còn là sứ giả câu hồn thấp hèn nữa rồi. Trăng tròn đêm nay chính là ngày năng lực của ta mạnh nhất, nên ta cất công đến tìm cô, để bù đắp tổn thất của cô, ta quyết định để cô có được năng lực biến hình! ”
Biến hình? Từ này nghe chói tai quá, “Hừ! Ngươi coi ta là siêu nhân hả? Biến thân? Xỏ ta à?! ”
“Không phải! Cô nghe ta nói đã. ” Mèo vội giải thích, “những điều làm được ta đã làm cả rồi, rất nhiều việc ta không tiện tiết lộ với cô, thiên cơ bất khả lộ, nói nhiều không ích lợi cho cô đâu. ”
“Thiên cơ? Hứ! Mấy tay thầy bói lừa đảo cũng hay nói mấy từ này.”
“Ôn Tâm cô phải tin ta, ta không hại cô đâu! ”
Không có mới lạ!
“Nói đi! Biến hình thế nào? ”
“Thế này nhé, đêm trăng rằm, cơ thể cơ tự khắc nảy sinh biến hóa, cô sẽ có lại dung mạo ban đầu của mình, cũng chính là sự hiện hữu thân phận con người, nhưng qua 12 canh giờ thì sẽ
biến lại thành mèo. ”
“12 canh giờ, tức là 1 ngày? ”
“1 ngày. ”
“Chỉ có 1 ngày? ”
“Chỉ có 1 ngày. ”
“Làm cái quái gì thế này! Biến như vậy không biến còn hơn! ” Ôn Tâm giận dữ la lên.
“Năng lực của ta có hạn mà….” Mèo đen tỏ ra vô tội nhìn cô.
Cô không muốn làm một con mèo! Cô chỉ có 1 ngày làm người, chẳng lẽ phải ở trong cơ thể mèo suốt đời….nghĩ tới đó, trong lòng Ôn Tâm bèn rên rỉ, không, cô không muốn làm mèo suốt đời, cô vẫn chưa có quen bạn trai, còn nhiều thứ chưa nếm trải, nói thế nào cô cũng không chịu làm một con mèo.

Đầu óc Ôn Tâm quay cuồng, vờ giận dữ trừng mắt, “Ôi! Oai phong rồi! Thăng chức rồi nên bày đặt lên mặt, đừng quên ân nhân cứu mạng ta vẫn còn phải chịu khổ chốn dân gian đấy. Dù sao ta cũng đành chịu thôi, một mạng mèo hèn, chết rồi không chừng có thể gặp tử thần, ngươi nhắm xem có khi nào ta bất cẩn nói sai điều gì trước mặt ông ta không? Ngươi nói đi, ta phải làm thế nào mới trở thành người được? ”
“Việc này, việc này, đã nói rồi, thiên cơ bất khả lộ, ” mèo đen ậm ừ nửa ngày, nhìn nét mặt Ôn Tâm ngày càng u ám, sợ rằng cô sẽ nổi điên, vội vàng nói ngay, “Nhưng ta có thể cho cô một chỉ thị nho nhỏ: chỉ cần cô tìm được một thứ nối liền vận mạng của cô, khiến cô trói chặt với thời đại đó thì cô sẽ triệt để biến trở lại thành hình dạng con người. ”
“Thật à? ”
“Vâng vâng vâng, bà

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT