watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5292 Lượt

nó lộng hành.
“Hứ! Thì ra mi đã có chủ ý xấu xa này, xem ta không cắn chết mi mới lạ! ”
Ôn Tâm cũng chẳng phải hạng xoàng, sau khi giẫy con mèo đen xuống đất, khi vừa vồ tới định cắn nó, một bàn tay to đã xốc cô lên.
“Bọn mi định làm gì? ”
Gương mặt ngược ánh mặt trời của Nam Cung Cẩm, một nửa trong bóng mờ, một nửa ở nơi sáng, trông rất ư là khủng bố, dữ tợn đến nỗi như hận muốn giết chết cô, Ôn Tâm tự dưng run rẩy, không dám động đậy.
Bây giờ cô mới phát hiện, cô vẫn thích nhìn gương mặt cười của Nam Cung Cẩm hơn, vì dáng vẻ hắn khi tức giận rất đáng sợ!
“Mi dám quyến rũ con mèo này trước mặt ta! ” Nam Cung Cẩm véo tai nhóc con lên, quát.
Ôn Tâm chợt cảm thấy, hắn hệt như người đang ông đang nổi cơn ghen, ngay tức thì phát hiện mình thật sự quá hoang đường, bởi vì trong mắt thế nhân, cô là mèo, hắn là người, hắn làm sao có thể ghen với một con mèo đen chứ?
“Á! Thiếu gia, người….” Liễu Nghị tận mắt chứng kiến mọi thứ, không nhịn cười nổi, khóe môi hơi co giật.
“Hứ! ” Nam Cung Cẩm sắc mặt khó nhìn, bế con mèo quay lưng vào phòng ngủ, để mặt Liễu Nghị đang theo dõi và con mèo đen của y bên ngoài cửa.
Sau đó, Nam Cung Cẩm đặt mèo con xuống đất, đôi tay vòng ngực, vừa giận vừa bực vừa tức nhìn nhóc con đang vờ ngây thơ, y chau mày, muốn mắng nhưng lại không mắng ra lời được.
Con mèo ngồi xổm trên đất, cẩn thận liếc trộm hắn, bộ dạng này dù nhìn thế nào cũng giống cử động của con người.
Khẽ thở một hồi, Nam Cung Cẩm nhận ra chính bộ dạng ngây thơ này của nó khiến y mềm lòng.
“Sau này cấm không cho mi đến gần con mèo đen, nghe rõ chưa? ”
“Có van xin ta ta cũng không đi, ta suýt bị người ta cưỡng bức rồi đó! Nghĩ mà thấy đáng sợ. ” Ngay khi cô phản ứng lại với Nam Cung Cẩm, ánh mắt thâm trầm của y nhìn thẳng vào cô khiến đành khép miệng mèo lại, quả tim chợt đập rất nhanh.
“Chẳng lẽ mi nghe hiểu lời ta nói? ” Y rất nghiêm túc hỏi.
Ôn Tâm cụp tai xuống, cơ thể co nhúm lại.
Nam Cung Cẩm tự cười nhạo mình là thằng ngốc, mèo là một loài vật có khi thông minh đến độ khiến người ta bất chợt lầm tưởng nó là loài người, nhóc con này cứ hay cho y ảo giác như vậy.
“Dù mi có nghe hiểu hay không cũng không sao, ta sẽ rất yêu thương mi.”
Câu nói này khiến lông mèo của Ôn Tâm dựng thẳng từ đầu đến đuôi, cảm giác còn đáng sợ hơn cả lúc nãy bị con mèo đen sàm sỡ.
Nam Cung Cẩm cười gian, xích lại gần con mèo. Cô giật mình, lùi ra sau, nguyên cái lưng mèo nép chặt vào bức tường màu đỏ.
“Không…Đừng qua đây…..”
Nam Cung Cẩm mặc kệ cô kêu réo, khuôn mặt khôi ngôi phóng to trước mặt cô, khiến máu trong người cô đổ ngược cả, cô đã sớm nín thở, một hơi thở dốc cũng chẳng dám thở ra.
Nam Cung Cẩm cong khóe môi cười, nhưng Ôn Tâm nhìn thế nào cũng cảm thấy đó là nụ cười không mang ý tốt, vì thế cô quyết định thừa cơ chạy trốn, nhưng vô hiệu, đuôi mèo đã bị nắm lại, quẳng thẳng vào trong ao tắm.
Nam Cung Cẩm này quả thật không phải mắc bệnh ở sạch bình thường! Tắm cho cô thì cũng được, dùng cả bàn chải dùng hết sức chà, lông mèo trên cơ thể chẳng biết bị chà rụng mất bao nhiêu sơi nữa, đau chết đi mất. Cộng thêm bàn tay to của hắn không ngừng sờ soạng trên cơ thể cô, khiến cô toàn thân khó chịu.
Cô ra sức vùng vẫy tứ chi, dùng đến cả chiếc đuôi, chẳng lẽ khó thoát khỏi số mạng bị trấn nước này? Cô uống vài ngụm nước mới được Nam Cung Cẩm nhấc lên, bò dưới đất ho khù khụ.
“Khụ khụ….Nam Cung Cẩm, chẳng nhẽ ngươi muốn ta chết à? Ngươi nhẫn tâm thật, chờ khi ta biến thành người nhất định phải cho ngươi biết tay! ”
Ôn Tâm nói một đống những lời uy hiếp, tiếc là Nam Cung Cẩm hoàn toàn chẳng hiểu tiếng mèo, tiếp tục cọ rửa thân thể cho cô.
“Đừng kê nữa! Ta đang rửa sạch cho mi, nhất là những chỗ bị con mèo đen đó chạm vào. Ai bảo ngươi buông thả như vậy, đi dụ ong dỗ bướm khắp nơi! ”
Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó, Nam Cung Cẩm bèn nổi giận, sức lực trong tay càng mạnh thêm, khiến Ôn Tâm đau đến hét to meo meo!
“Ui, cái tên biến thái này, ai buông thả chứ! Cứu với, có người giết mèo! ” Nếu cô tiếp tục bị hắn ngược đãi như vậy thì dù mèo có chín mạng thật cũng chẳng đủ dùng đâu.
“Mi đừng kêu la thê thảm như vậy nữa được không? Yên tĩnh một chút cho ta, nếu không ta sẽ tiếp tục mạnh tay đấy! ”
Uy hiếp của y chỉ đổi lại thành những tiếng la càng thê thảm của con mèo.
Sương chiều âm u, trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm mênh mang, sóng sánh ánh sáng màu bạc.
Thành Trường An náo nhiệt vô cùng, một năm bốn mùa sáo kèn luôn vang lên, ca múa không ngớt, điêu tranh khắc họa ở những nhà giàu có, cuộc sống đêm đêm sinh ca xa xỉ hết biết, không ngớt những màn nam hoan nữ ái.
Nói đến Thúy Hương Lầu, đệ nhất kỷ viện trong kinh, nó không chỉ tụ tập sắc đẹp, mà còn có cả những cô gái tài hoa vô song, ngay cả kẻ tôi tớ cũng có thể làm chết mê chết mệt bọn háo sắc.
Đương nhiên, ra vào Thúy Hương Lầu đều là vương tôn công tử có thân phận nhất định, quan cao chức lớn hay những kẻ gia tài vạn quán không hề hiếm có. Họ không chỉ hào phóng chi trả vả lại còn rất dễ hầu hạ, chỉ cần khiến họ vui thì tiền bạc cứ thế mà vào túi.
Thúy Hương Lầu lúc ấy người qua kẻ lại, đông đúc không thể tả. Trong đại sảnh có vài chục thiếu nữ ca hát nhảy múa, những gương mặt xinh xắn, bộ ngực lồ lộ, chiếc eo thon thả, vòng mông tròn trịa đang lắc lư nhảy múa khiến những kẻ xem vui say sưa như người si.
Tú bà vừa thấy Nam Cung Cẩm đến vội vàng ra đón, thiếu gia dài, thiếu gia ngắn, cung kính dẫn đường đến sân sau.
Bước qua cánh cổng là một khung cảnh hoàn toàn khác hẳn.
Vườn hoa nhỏ, vài gian nhà nhỏ, trong sân lại có một nơi thanh tịnh yên ắng như vậy, trong nhà phát ra những âm thanh mỹ miều, so với sự huyên náo sân trước, cảm giác như có sự khác biệt giữa thiên thượng và nhân gian, âm thanh nghe như tiếng hát nơi bồng lai.
Nam Cung Cẩm xua tay, bảo bà ta lui ra, một mình đẩy cửa đi vào.
Trong vòng đang có cô gái chừng hai mươi tuổi đang ngồi, tay ôm tì bà ngâm nga ca hát, mái tóc đen láy, đôi mày lá liễu thanh tú, pha một chút ngạo khí lạnh lùng. Cô gái đó tên là Hồng Nhiên, là hoa khôi Thúy Hương Lầu trứ danh gần xa chốn kinh thành.
Trong nhà còn có một chàng trai khác đang ngồi nghe tiểu khúc, y tư thế nho nhã ngồi bên cửa sổ, áo bào dài màu trắng như ánh trăng non, viền áo màu hoàng kim, thắt lưng sậm màu hình mẫu đơn kiều diễm, tô lưu (một thứ trang sức) màu đỏ, chiếc nhẫn hình thù đặc biệt; khuôn mặt tuấn tú mang chút gian tà như có thể hớp hồn người khác trong thoáng chốc.
“Thiếu chủa, tiểu vương gia và nô gia đã cung hầu người nhiều giờ rồi. ” Hồng Nhiên mỉm cười đứng dậy chào.
“Tiểu Cẩm, đệ đến muộn rồi. ” Chàng trai nở nụ cười sáng lạng, y chính là tiểu vương gia phong lưu lừng lẫy kinh thành – Lý Ngự. Háo nữ sắc, cũng háo cả nam sắc, mức độ phong lưu không ai sánh bằng.
Mỗi hộ trong kinh thành đều nom con gái kỹ lưỡng trong nhà, e sợ y không sợ lễ nghĩa phàm tục, hủy hoại danh tiếng con gái nhà mình. Nhưng y gia thế hiển hách, tuấn tú khôi ngô, giỏi đàn giỏi múa, phụ nữ thấy y không phải đều bị thuần phục thì điên đảo thần sắc như bị trúng tà.
Nếu nói nét đẹp của Nam Cung Cẩm là lạnh lùng thì Lý Ngự chính là sự cuồng điên phóng túng.
“Đệ nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi đệ là Tiểu Cẩm. ” Nam Cung Cẩm chau mày.
Lý Ngự nhún nhún vai, không đáp lại.
“Người bận rộn, dạo này đệ sao vậy, hẹn mấy lần đều bảo không rảnh? ” Y vừa rót rượu cho Nam Cung Cẩm vừa hỏi.
“Đừng nhắc nữa! ” Nam Cung Cẩm ũ rũ nói, rồi than thở, phảng phất như không rút hết được cơn buồn phiền.
Y cầm ly rượu lên, uống một hơi. “Cho tới nay thì đệ chỉ có hứng thú với một công việc, một nơi, một con vật và một sự việc”
Thật chuẩn xác! Trong lòng Lý Ngự thầm nghĩ, đồng thời cũng đưa mắt hỏi y. “Là gì? ”
“Sản nghiệp nhà Nam Cung đệ rất hứng thú. Lý Ngự huynh cũng biết rồi, đệ luôn muốn tạo một núi vàng núi bạc, dù lúc nhỏ huynh dắt đệ vào kim khố trong hoàng cung, nhưng đệ vẫn thấy nó chưa giống núi, đệ muốn biết mình có thể làm được tới mức nào. ”
Lý Ngự gật gật đầu. Đây là ước mơ từ nhỏ đến nay của Tiểu Cẩm, thực ra gia tài nhà Nam Cung từ sau khi được Tiểu Cẩm tiếp tay thì đã vượt qua hoàng cung từ rất lâu rồi, chỉ là không biết núi vàng núi bạc trong lòng Tiểu Cẩm rốt cuộc nó trông như thế nào chỉ?
“Nữa là Ám Ảnh Các, nó là nơi yên tĩnh nhất, lạnh giá nhất và cũng là nguy hiểm nhất thế gian này. Đệ cứ luôn suy nghĩ làm thế nào để chuyển nó đến nhà đệ. ”
Lý Ngự nghe đế há hốc mồm.
Bích thủy hàn đàm làm sao có thể dịch chuyển? Hắn đang suy nghĩ chuyện viễn vong quá rồi phải không?
Ám Ảnh Các, tổ chức tình báo lớn nhất trên giang hồ. Không ai biết thủ lĩnh của họ trú ngụ ở đâu, cực kỳ ẩm bí. Ngay cả đương kim hoàng thượng cũng phải biến sắc khi nghe nhắc đến Ám Ảnh Các.
Và Nam Cung Cẩm chính là các chủ của Ám Ảnh Các, Hồng Nhiên cũng là một trong tứ đại đường chủ của Ám Ảnh Các, ẩn thân trong kỷ viện.
Lúc bé, Tiểu Cẩm gặp một kỳ ngộ, bái một vị ẩn thế cao nhân làm sư phụ, sau đó ông ta và Tiểu Cẩm du ngạo giang hồ, Tiểu Cẩm nhất thời hứng chí lập Ám Ảnh Các tại bích thủy hàn đàm. Vài năm ngắn ngủi đã tạo dựng một

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT