watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5288 Lượt

chuyển dời ấy, ánh lên một tia ấm áp, thoáng chốc đã có thể xoa dịu sự sợ hãi trong lòng cô đối với hắn một cách lạ lùng.
Tên sát thủ này không lạnh lắm. Hắn khiến cô nhớ đến một bộ phim điện ảnh.
Hồ Đạt đã chết, sào huyệt đã diệt, nhiệm vụ đã hoàn thành. Đường Lăng thu kiếm lên, đi thẳng ra ngoài hang cốc, Ôn Tâm không nghĩ ngợi gì mà đi theo ngay.
Trong miếu hoang, cỏ dại mọc rậm, rách nát cũ kỹ, xung quanh giăng đầy mạnh nhện và rong rêu, dường như đã bỏ phế rất lâu, nhưng dùng để che mưa đỡ gió, tá túc một đêm thì vẫn còn được.
Đường Lăng nhóm lửa phía dưới tượng phật, sau đó ngồi xuống đất, từ từ tháo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt trẻ trung tuấn tú. Đôi mày như kiếm, mắt như châu ngọc, sóng mũi cao, làn da ngâm đen, giữa mày lộ ra khí chất ưu uất.
Tiếp đó, hắn lấy một miếng lương khô ra khỏi hành lí, vừa đưa đến miệng…
“Meo! ” Một con vật nhỏ nhưng có sự hiện hữu mạnh mẽ, tuyệt đối không bị người khác phớt lờ sự tồn tại.
Đường Lăng quay đầu nhìn, con mèo đó đang nhìn chăm chăm thức ăn trong tay y, miệng đang nuốt nước bọt.
Y bèn chia lương khô thành hai miếng, y và con mèo mỗi người một nửa.
“Meo! ” Con mèo mừng rỡ kêu lên, sau đó yên lặng ngồi bên cạnh ăn phần mình, thỉnh thoảng lại ngóc đầu nhìn nhìn y, ánh mắt chạm nhau rồi lại quay đi, trong lòng Đường Lăng có một cảm xúc kỳ lạ, nhưng lại chẳng nói ra được nguyên nhân. Cứ như thế yên lặng nhìn nhau rồi cúi đầu ăn tiếp, một bữa cơm kết thúc trong bầu không khí dị thường.
Ăn no rồi, thì phải ngủ thôi!
Mèo con tìm vị trí thoải mái bên cạnh hắn và nằm cuộn lại, đôi mắt khẽ nhắm hờ. Đây là lần đầu ngủ bên ngoài, trong lòng không khỏi lo sợ, nhưng nghĩ tới gần sát cạnh có người nằm chung với mình, nó mới ngủ yên ổn một chút, có một chút cảm giác an toàn nho nhỏ.
Đường Lăng cúi đầu nhìn cuộn lông trắng mềm mượt, hệt như quả bóng đang nằm cuộn bên cạnh mình, gần đế nổi hình như cảm giác được hơi thở và nhịp đập rất khẽ , rất nhẹ, rất nhu, rất an tâm của nó.
Bởi vì là mèo nên không cần đề phòng, không có sát khí. Đường Lăng nhắm mắt lại, bắt đầu ngưng thần tịnh khí, luyện nội công.
Chương 6: Bá vương đường phố
Ngày thứ hai tỉnh dậy, trước mặt chỉ còn đóng lửa tàn, sát thủ đã biến mất.
Rất rõ ràng, thân là một con mèo, cô đã bị người ta bỏ rơi rồi.
Nơi này là nơi nào? Cô không biết.
Làm sao để về phủ Nam Cung? Cô chẳng rõ.
Thế là, Ôn Tâm trở thành con mèo hoang, lạc đường giữa chốn rừng sâu hoang vắng.
Khi khát cô uống nước suối; khi đói cô chỉ ăn một ít trái cây dại; khi buồn ngủ, cô tìm một hang động để nằm xuống, nếu tìm không ra thì đành chọn nơi nào có cỏ đệm lưng.
Mỗi tối khi màn đêm buông xuống, c
ô cảm giác toàn thân rợn cả lên, lông tóc dựng đứng, trong khu rừng âm u thỉnh thoảng lại có những tiếng khe khẽ, lúc thì là những tiếng rên rỉ, lúc thì xào xạt, rất khủng bố. Nếu không tìm thấy hang động, lần nào Ôn Tâm cũng không dám ngủ, chỉ sợ có động vật nào như con sói nào đó xông ra, tận đến trời tờ mờ sáng mới lim dim ngủ thiếp đi.
Cứ như thế, ngày tháng xông pha trong núi của cô đã trôi qua, sau cùng lẩn quẩn đi theo vài tiều phu lên núi đốn củi mới lại trở về nơi có con người cư trú.
Chợ búa cổ đại cũng rất náo nhiệt, trên đường bày nhiều quán xá, người qua kẻ lại không ngớt, nhìn thấy có tiệm bán đồ cổ, bán tranh chữ, trái cây hoa quả và thức ăn, có cả múa võ nơi đầu đường. Ôn Tâm nhìn những cô gái chen chúc nhau trước tiệm son phấn, khi đi ngang vẫn ngoái đầu nhìn lại.
Đúng là tiền của phụ nữ dễ kiếm nhất, câu này nói không sai tí nào.
Đi nửa ngày trời, bụng Ôn Tâm bắt đầu đói. Khó khăn lắm mới tìm được bát cơm thừa, thế mà vừa nhìn thấy đã buồn nôn, chết cũng ăn không nổi, thứ này còn không bằng những thứ cô đã ăn lúc trên núi. Ngẫm nghĩ những tháng ngày trong Nam Cung phủ, những thứ cô ăn đều là các loại bánh ngọt xuất sắc nhất, thức ăn tinh xảo nhất kinh thành, nay bắt cơm ăn cơm thừa canh nguội này, dù lý trí chấp nhận nổi nhưng tình cảm vẫn không thể chấp nhận, dù tình cảm chấp nhận thì vị giác cũng không thể chấp nhận.
“Meo!” Một tiếng mèo kêu bi thảm, trách trời trách đất trách nhất bản thân, tại sao lại rời khỏi phủ Nam Cung, một phút sa cơ thành thiên cổ hận! Tóm lại đành ôm cái bụng đói rồi.
Sau khi lẩn thẩn ở xung quanh, cô đi vào một con hẻm tối, bỗng từ hang ở góc tường xuất hiện một con gì đó lông màu đem xám, tai hơi tròn, cả người chắc thịt, đôi mắt đôi nho nhỏ và gian hiểm nhìn cô.
Là chuột! Vừa thấy con chuột, Ôn Tâm gần như hét toáng lên, trước kia làm người cũng chẳng cảm thấy sợ chuột, nhưng từ khi làm mèo, cô bị Nam Cung Cẩm dùng chuột dọa qua, trong lòng nảy sinh ám ảnh, lần này lại đụng phải một con chuột, ôi, và còn là con chuột rất gan dạ dám nhìn thẳng vào cô – con mèo – kẻ địch muôn thưở của chuột.
Ôn Tâm cố trấn áp nỗi sợ, nhớ lấy, bây giờ ngươi là 1 con mèo, chẳng có gì phải sợ thứ này, ngươi chỉ cần giơ vuốt lên, nó sẽ bị đánh tan tác.
Cô quay sang, nhìn thẳng mặt con chuột, trong mắt con chuột dần dần lộ ra vẻ hoảng hốt như cô, một con mèo vài tháng tuổi đã đủ sức để dọa con chuột mười mấy năm tuổi bỏ chạy rồi, huống hồ là Ôn Tâm hiện giờ, một con mèo hơn 2 tuổi, theo phép tính nhân của loài người, cũng có thể coi là đang độ tuổi thanh xuân mơn mởn.
Hai bên cầm cự rất lâu, Ôn Tâm gắng sức khống chế đôi chân mình, hy vọng nó sẽ không run nữa, ít nhất cũng đừng run dữ dội quá, nếu để con chuột trước mặt nhận ra thì cô chẳng còn mặt mũi nào làm mèo cả…..
“Meo…..”
“Chít…”
Mười phút sau, hai bên rốt cục cũng hành động rồi, nhưng không phải là vồ vào đối phương, mà là cùng lúc quay ngược hai hướng, chạy!
Hôm nay Ôn Tâm đã làm một việc khiến cả dòng họ nhà mèo phải xấu hổ— bị chuột dọa bỏ chạy, nhưng may là không có người cũng không có mèo nhìn thấy, may quá.
Mặt khác, cả tòa Nam Cung phủ nơi nơi đều bị may đen che phủ, lòng người hoang mang. Chỉ vì một con mèo mất tích mà thiếu gia đã trượng đánh nhiều tên gia bộc, người người trong phủ đều lo lắng an nguy của mình, e sợ người xui xẻo tiếp theo là mình, làm việc trở nên căng thẳng, hoảng hốt, sợ sệt.
Có câu là: Thiếu gia hét một tiếng, kẻ hầu run rẩy lên.
“Bọn ngu xuẩn các người, một con mèo cũng tìm không ra, còn mặt mũi về gặp ta à!!!”
Nhìn xem! Lại bắt đầu rồi!
“Cho thêm người đi tìm! Kinh thành không có thì ra ngoài thành mà tìm. Dù có trả giá đắt thế nào ta cũng mặc, nhất định phải tìm ra nó! Tìm không ra thì các ngươi mãi mãi đừng về đây! ” Nam Cung Cẩm chỉ ra cửa chính hét toáng lên.
“Vâng “Thị vệ cúi người nhanh chóng lui ra.
“Thiếu gia, bọn họ đã cố hết sức rồi. Hôm đó có mấy a hoàng qua lại, nhưng thị vệ báo không hề có mèo đi qua. Thiếu gia đừng giận cá chém thớt. ” Trên gương mặt thư sinh của Liễu Nghị đã tràn đầy sự phản đối.
Từ khi Tiểu Bạch mất tích, thiếu gia nói ít đi, biểu cảm cũng ít đi, hành động cũng ít, thậm chí cả tình cảm cũng vơi đi, trừ việc hét toáng mỗi ngày, chẳng còn tí sinh khí nào khác nữa. Liễu Nghị trông thấy mà xót xa trong lòng.
Y theo chủ nhân bao nhiêu năm nay, tính chủ nhân y hiểu rõ nhất.
Lúc này thì thích, có lẽ quay lưng đã chán ghét; giây này hứng thú, có lẽ chớp mắt đã ngán ngẫm. Không bao giờ để tâm, lạnh lùng vô tình, luôn không thay đổi sắc mặt trước mọi việc, dường như mang một chiếc mặt nạ bẩm sinh, khiến người ta không đoán được tim người. Nhưng người chủ như vậy lại mất kiềm chế rồi.
“Cẩm Lan Uyển của ta là nơi nào? Chẳng lẽ một con mèo có thể tự dưng biến mất sao? Có biết bao cặp mắt nhìn vào, chúng vẫn có thể làm mất một con mèo, lũ phế vật này ta còn cần để làm gì? ” Đôi mắt u uất của Nam Cung Cẩm toát lên ánh sáng sắc bén.
“Thiếu gia, mèo chỉ là một con súc sinh, thứ này còn đầy mà. ” Liễu Nghị than thở, “Với tiền tài hiện nay của thiếu gia, bằng mọi giá chỉ vì một con mèo, đáng không? ” Y thật không lý giải nổi sự cố chấp của chủ nhân.
“Nhóc con không giống với những con mèo khác.
“Tôi biết nó rất đặc biệt, nhưng suy cho cùng nó cũng chỉ là một con mèo. Đừng nói là mèo, dù có là người, mất rồi vẫn có thể tìm ….”
Nam Cung Cẩm tức giận quát to, “Ta chỉ cần nhóc con. Ta không muốn nghe ngươi nói nữa, ngươi ra ngoài cho ta! ”
Sáng hôm ấy, y say xỉn về đến phủ Nam Cung, không có! Nhóc con đáng ra nên ngủ khò trên giường ấy!
Đầu y chợt tỉnh táo khá nhiều, chạy ngay vào trong phòng ngủ.
Không có! Không có! Vẫn không có!
Trong phòng ngủ, phòng sách, vườn hoa, nhà bếp, sân vườn bị y lục lọi hết mà vẫn không thấy bóng dáng nhóc con.
Nỗi bất an dâng trào trong lòng, y cứ tự nói với mình. Không đâu! Nhóc con làm sao biến mất được, chỉ là nó đang chơi trò ú tìm với y!
Nhưng một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua….
Y dùng đủ mọi lực lượng có thể dùng để truy tìm, sáng, tối, lực lượng trong sáng, lực lượng ngầm, tất cả kinh thành đã bị y lục tung nhiều lần, tìm được không ít mèo, nhưng không có 1 con là nhóc con.
Y thật không tưởng tượng nổi, nếu sau cùng không tìm ra nhóc con, y sẽ phải làm sao?
Nhưng y biết, y không thể mất nhóc con. Y không thể không có nó! Không thể!
Nam Cung Cẩm nắm chặt nắm đấm.
“Người đâu! Đưa tin ra ngoài,

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT