watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5262 Lượt

như đã ăn mật ong vậy.
Cô không hiểu tại sao có cảm giác này, nhưng rất muốn gặp hắn ngay.
Không, mà khoan đã….
Ôn Tâm đi ngang nhà bếp, bà bếp tinh mắt đã gọi cô ngay: “A đầu, mang rượu này lên phòng thứ hai bên trái trên lầu hai cho khách đi!”
“Vâng.” Ôn Tâm bĩu môi, nhận lấy khay rượu thẳng lên lầu hai.
Đi tới trước cửa phòng thứ hai bên trái. Cửa còn khép hờ. Ôn Tâm nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong phòng, cả người cô khựng lại – đó là người cô muốn gặp ngay tức khắc, đang sờ sờ xuất hiện trước mặt cô.
“Nam Cung Cẩm? ” Ôn Tâm kích động đặt khay rượu lên bàn, không nghĩ ngợi gì vội xông đến trước mặt Nam Cung Cẩm, ôm chầm hắn.
Cơ thể mềm mại, ấm áp, khuôn mặt nép chặt ngực hắn, Nam Cung Cẩm mơ màng nhìn cô gái bỗng từ đâu xuất hiện đang ôm lấy mình, đôi mắt to tròn và long lanh, như một suối biếc thăm thẳm phản chiếu trong mắt hắn, ánh mắt chan chứa nụ cười, khiến hắn cảm thấy quen thuộc một cách lạ lùng.
“Nhóc….nhóc con….” Nam Cung Cẩm bỗng ôm chặt thân hình mềm mại trong lòng, cảm giác hệt như nhóc con.
Trước hết, cô có thể khẳng định một điều, chính là cô rất thích hắn, rất thích cảm giác được hắn ôm trong lòng này, trong lòng cô ngập tràn những tia mật ngọt ngào.
Nhưng không ngờ cả người Nam Cung Cẩm đột nhiên ngã xuống người cô, suýt đè cô bẹp dưới đất, may là cô còn đứng vững, loạng choạng đỡ hắn đến bên giường rồi mới “ném” Nam Cung Cẩm xuống chiếc giường mềm mại.
Nặng quá đi! Ôn Tâm thở hổn hển, chau mày nhìn cái tên say xỉn nàu. Sự rời khỏi của cô thật sự khiến hắn chịu đả kích đến như vậy à? Lại còn say đến bất tỉnh nhân sự. Không biết uống thì đừng có mà uống, cái gã mang phiền phức đến cho người khác!
Ôn Tâm đang trách móc, nhìn thấy trên bàn có ly trà sâm, cô đứng lên, sau khi bưng ly trà tới, cẩn thận đút vào miệng hắn.
Nam Cung Cẩm vốn dĩ đang khô miệng, ừng ực uống một hơi, trong lúc mê man, trong khe mắt nhìn thấy dung nhan ngọt ngào đáng yêu của Ôn Tâm, bàn tay to của y khẽ chạm vào má cô, gương mặt rất mãn nguyện. “Nhóc con…ta yêu mi….đừng rời xa ta…xin mi….”
Lời của hắn như một tảng đá ném vào mặt hồ đang gợn sóng li ti, khuấy động khiến cô không thể suy nghĩ gì trong giây lát.
Người ta nói : Khi bạn choáng váng thì mới biết tình yêu là gì. Nói không chừng thực ra cô đã yêu hắn từ lúc nào không biết rồi…..trong lòng chợt cảm động, người đàn ông này, làm cho tim cô rối bời lên rồi, rối cả lên, chỉ biết ngốc ngốc nhìn hắn.
Có lẽ vì trà có chút công hiệu tỉnh rượu, y ngồi dậy, ôm ngay cô vào lòng, sóng mũi thẳng và cao ma sát vào vành tai cô.
“Nam Cung Cẩm, ngươi đừng có xích gần ta như vậy.” Người cô hơi căng thẳng, khẽ đẩy hắn ra, cử chỉ thân mật như vậy khiến cô có chút ngượng.
“Nhóc con.” Hắn thì thầm, bàn tay bắt đầu không an phận mân mê vạt áo trước ngực cô.
“Rất thích mi, rất thích mi….” Miệng hắn không ngừng thốt ra những lời tương tự, sau đó đặt cô xuống giường, ánh mắt rực lửa nhìn cô.
Ánh mắt của hắn như một ngọn đuốc, nhìn chằm chằm khiến người cô như bị lửa đốt, cơ thể dần dần nóng rạn lên, cô quay mặt sang, không dám nhìn mắt hắn.
Chuyện gì thế này? Mặt cô nóng bừng rồi, cảm thấy e thẹn trước ánh mắt của hắn, nhìn đến người ta đỏ mặt tía tai.
Hắn cúi đầu hôn lên cổ của cô, động tác rất khẽ và dịu dàng.
Khi hắn cúi đầu, mang theo mùi rượu, và hơi vị vốn có của nam giới, khiến cô có chút say. Môi hắn chạm vào cổ cô, nhích lên trên, hôn lên đôi môi cô, cô không cự tuyệt nụ hôn của hắn.
Khoảnh khắc bờ môi chạm bờ môi, hắn nheo mắt nhìn người nằm phía dưới, trong ánh mắt mông lung hiện ra khuôn mặt ngượng ngùng e thẹn, càng khiến hắn muốn hôn cô.
Thơm quá! Trong lòng Nam Cung Cẩm nghĩ, có lẽ y vẫn đang nằm mơ! Cũng có thể mình đã quá nhớ nhóc con rồi nên mới ảo tượng ra một cô gái giống nhóc con đó như vậy.
“Ưm…” Cô khẽ thốt, nghe như con mèo con, mềm mại xuyên thấu vào tận tâm khảm.
Bỏ đi, nếu đang nằm mờ thì cứ phóng túng bản thân! Nam Cung Cẩm nghĩ thầm trong lòng.
Thế là, y dùng đầu lưỡi lượn lờ trong miệng cô, và quấn quanh chiếc lưỡi nhỏ đang né tránh y, nụ hôn tràn đầy khiêu khích, đã gợi dậy làn sóng giữa hai người….
Trong giây lát, cả người Ôn Tâm không còn sức chống cự, ngã nhoài vào người Nam Cung Cẩm.
Hai tấm thân trần, thể ấm nóng bỏng chan hòa nhau, cô tựa lên trước ngực hắn, nghe rõ nhịp đập đang rất gấp thúc của hắn.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhận ra hắn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt cô trong lòng, tim cô như có một luồng khí ấm chảy qua, cảm nhận được sự ngọt ngào của hạnh phúc.
Cô đã trao thân cho hắn rồi, nghĩa là đã lựa chọn hắn. Hắn không thoát nổi đâu, hắn đã là người của cô rồi. Người yêu chỉ có một, đánh người cũng chỉ được đánh một người thôi.
Cuối cùng cô đã có thể cùng hắn về Nam Cung phủ rồi, lần này chắc hắn sẽ đối với cô rất tốt rất tốt thôi.
Cô nghĩ ngây thơ như thế, tựa vào trước ngực hắn, khẽ nhắm mắt lại, chìm vào giấc mơ u tối đó.

Chết tiệt!
Mắc lừa mẫu thân rồi!
Y lại hồ đồ như vậy chấp nhận ký hiệp ước thành thân!
Lý Ngự vội vã chạy về Thúy Hương Lầu, đã là canh ba ngày đêm thứ hai sau khi y rời khỏi.
Mẹ y hạn y phải dọn dep tất cả mọi thứ trong Thúy Hương Lầu trong vòng hai canh giờ, y lục tung tủ áo, ngân lượng quần áo, từng cái bỏ vào trong hàn lý.
Sau đó nhìn xung quanh, chợt y nhận ra trong phòng bị thiếu đi một thứ đồ – con mèo của y không thấy rồi!
Vì không tìm thấy nó Lý Ngự sốt ruột lên, thậm chí nổi giận lôi đình, phát động tất cả a đầu trong Thúy Hương Lầu, nô bộc, thậm chí kỷ nữ cũng phải bắt tay nhau đi tìm khắp mọi ngóc ngách trong Thúy Hương Lầu. Người đông thì sức mạnh lớn, chỉ cần con mèo còn trong Thúy Hương Lầu thì chắc chắn sẽ bị tìm được. Thế là, bọn họ đã tìm được nó trong một gian phòng, sau đó nhanh tay nhanh chân bắt nó ra khỏi đó.
Nhìn thấy con mèo đang ngủ ngon giấc trong tay a đầu, Lý Ngự nở nụ cười.
“Mèo hoang bé bỏng, cùng ta về vương phủ chơi nhé ! ”
Chương 8 : Đại hội tương thân
Đang là giao mùa giữa xuân hạ, thời tiết vẫn chưa nóng lắm. Ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ bằng giấy rọi vào trong, ấm áp và ngọt lịm.
Nam Cung Cẩm tỉnh dậy trên giường, cảm giác tinh thần hôm nay tốt lạ lùng.
Nhớ lại tất cả những điều mơ mơ hồ hồ tối qua, y cứ ngỡ mình đang nằm một giấc mơ xuân.
Có lẽ vì y quá muốn dùng phụ nữ để chứng tỏ mình rồi! Nên mới mơ một giấc mơ kỳ quặc như thế. Khóe môi Nam Cung Cẩm chớm nở nụ cười, lắc đầu một mình, tối qua y uống nhiều quá rồi.
Ngày thường nát rượu nhưng y vẫn còn giữ lại một phần tỉnh táo, chỉ vì tối qua là ngày tròn một tháng nhóc con mất tích nên y mới mất đi tiết chế.
Nhưng, giấc mơ đó chân thật quá, nhất là cảm giác y âu yếm, vuốt ve trên cơ thể người con gái đó, thậm chí là cảm xúc dâng trào khi y vào sâu bên trong người cô ta khiến y ấn tượng sâu sắc.
Chẳng lẽ là ma nữ đã hiến thân cho y, thậm chí khiến y nằm giấc mộng xuân đó?! Nam Cung Cẩm lại bất giác lắc đầu, cảm thấy rất buồn cười trước suy nghĩ của bản thân.
Nhưng, cảm giác mãn nguyện tối qua thật sự rất chân thật….
Nam Cung Cẩm kéo chăn ra, phát hiện có một vết máu đã đông cứng trên vật tượng trưng nam tính của mình, y tự dưng chau mày lên.
Tối qua rốt cục y đã xảy ra chuyện gì? Và cả người y còn trần trụi, áo quần trên người đã rơi tứ tung trên mặt đất, thật là khó hiểu hết sức…..
Nam Cung Cẩm nhăn trán, chẳng lẽ là trò đùa của Lý Ngự?

Ôn Tâm ngáp một hơi dài, một giấc ngủ thật dễ chịu, cô từ từ tỉnh dậy, kết quả là nhận ra mình lại bị nhốt vào trong lồng chim!
Ôn Tâm vội vàng nhìn xung quanh, nhưng, nơi này….nơi này cũng hào hoa quá, lần đầu trong đời cô nhìn thấy một gian phòng to như thế, và điều khiến cô kinh ngạc hơn là tất cả bài trí, dụng cụ xung quanh đều cực kỳ xa hoa, lộng lẫy, bất kỳ một thứ nào cũng không phải một người bình thường có thể mua nổi, trên sàn trải thảm hoa thêu thủ công trắng tinh, bài trí xung quanh rất cổ kính, toát lên một thứ mùi vị cổ điển, tao nhã.
Ôn Tâm cố gắng nhận diện nơi mình đang có mặt, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy xa lạ, Nam Cung phủ chẳng có nơi nào như vậy cả.
Chuyện gì thế này? Nam Cung Cẩm đâu?
Cô đưa vuốt phải gãi gãi đầu, tối qua rõ ràng hắn còn nằm bên cạnh cô, sao sáng thức giấc đã không thấy rồi? Dù cô đã biến thành dáng vẻ con mèo, hắn cũng không thể nào đối xử với cô như vậy!
Cô rầu rĩ động đậy thân mèo….không kìm được rên lên tiếng mèo. Đáng ghét! Hắn khiến toàn thân cô đau nhức, cả người mệt mỏi vô cùng.
Nghĩ đến tối hôm qua, tự dưng mặt cô đỏ lên, tim đập mạnh, không dám tin rằng mình đã lên giường với Nam Cung Cẩm, và còn rất ngất ngay, thậm chí còn nghênh hợp hắn.
Đột nhiên có tiếng ùng ục phát ra từ trong bụng.
Quay sang nhìn cánh cửa sổ, tia nắng chói chang xuyên qua cửa sổ rọi vào, cô nheo nửa mắt và ước lượng thời gian lúc này…bây giờ chắc đã đến giờ ăn sáng rồi….từ lúc rời khỏi phủ Nam Cung, ngoại trừ lúc làm mèo hoang khổ sở một chút, bình thường đi theo tên ma đầu giết người, ăn toàn sơn hào hải vị, thỉnh thoảng có những người phụ nữ còn mang đồ ngọt đến để nịnh bợ cô. Về mặt “Ăn

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT