|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thế rồi thì thà cứ phóng khoáng hơn nữa, dù gì mọi người đều là đàn ông cả. Thế là y trở người dậy, để lộ hoàn toàn tấm thân trần của mình trước mặt Lãnh Tình. Dù là toàn thân trần trụi, tư thế phóng đãng, y vẫn khó có thể che giấu được khí thế hoàng tộc bẩm sinh.
“Chuyện ta bảo ngươi điều tra thế nào rồi? ”
“Sau khi nhận được bồ câu đưa thư của tiểu vương gia, thuộc hạ đã lập tức dùng hết tất cả lực lương của Ám Ảnh Các đi điều tra, người muốn lấy mạng thiếu chủ là đương kim hoàng đế. ” Lãnh Tình mặt không đổi sắc, hệt như chẳng nhìn thấy gì cả.
Nghe xong, đôi mày cong lên kinh ngạc. “Cái gì? Hoàng đế? ”
“Vâng. Từ khi sáng lập thì “Tàn Nguyệt ” đã nằm trong sự cai quản của hoàng đế các đời, mục đích là để có thể ngầm thao túng những việc trong giang hồ, đề phòng các thế lực tự tụ tập phát triển chống lại triều đình. Chúng tôi đã cho người ngày đêm giám sát tổng bộ của Tàn Nguyệt, lấy được một lá thư hoàng đế gửi cho thủ lĩnh Tàn Nguyệt , trong thư có chất vấn thủ lĩnh Tàn Nguyệt rằng bao giờ mới có thể lấy được thủ cấp thiếu chủ. ”
“Hoàng đế tại sao muốn giết Tiểu Cẩm? “Hiếm khi thấy Lý Ngự trầm ngâm .
“Ám Ảnh Các ngày càng có địa vị trong giang hồ, mạng tình báo của Ám Ảnh Các khiến người trong giang hồ phải khiếp sợ. Chỉ cần có người trả đủ tiền, chúng ta sẽ có thể cho họ đáp án. Cộng với việc thân phận thiếu chủ chưa hề công khai, quá nhiều bí ẩn khiến người ta nảy sinh nghi ngờ. Hoàng đế sợ Ám Ảnh Các đã biết được mối quan hệ giữa Tàn Nguyệt và triều đình nên mới lệnh cho Tàn Nguyệt trừ khử. ” Lãnh Tình nói hết tất cả những sự thật đã điều tra được.
“Vậy nghĩa là ta đã trở thành kẻ thế mạng cho Tiểu Cẩm à? ” Y sực nhớ ra, bây giờ thiếu chủ bên ngoài mặt của Ám Ảnh Các là y mà! Vậy chẳng khác nào là tất cả sát thủ của Tàn Nguyệt đều cho rằng y là đối tượng ám sát sao? ”
“Vâng. ” Câu nói thấp thoáng giọng điệu kẻ cười vui trên nỗi đau của người khác.
…
Lý Ngự nhướn một bên mày, nở nụ cười nho nhã và dịu dàng hết sức, “Ngươi rất muốn ta chết à? ”
Lãnh Tình cúi đầu. “Thuộc hạ không dám. ”
Lý Ngự chỉ biết bất lực lắc đầu, thôi, bọn họ người nào cũng thế, bất mãn đối với y đã lộ rõ cả trên gương mặt rồi.
“Sát thủ chúng phái đến là những ai? ”
“Ngoại trừ đệ nhất sát thủ “Câu Hồn”, những kẻ khác không đáng ngại.”
“Câu Hồn là ai? Rất lợi hại sao? ”
“Căn cứ thông tin thu thập từ Ám Ảnh Các, từ lúc Câu Hồn nhận nhiệm vụ bắt đầu giết người tới nay, hắn chưa từng thất bại, những mạng người hắn muốn lấy chưa ai có thể thoát khỏi độc thủ của hắn. Hắn là người rất thần bí, chưa ai nhìn thấy mặt thật của hắn, mỗi lần giết người đều dùng các thủ pháp giết người khác nhau, khó có thể đoán ra hắn am tường loại binh khí gì. Mỗi người đều có điểm yếu chí mạng của mình, nhưng
điều đáng sợ là, tới nay vẫn chưa tìm ra điểm yếu của Câu Hồn. Và hắn có “Ba không giết”. Người bị thương-không giết, người chạy
thoát – không giết, đàn bà và trẻ con -không giết. Trong tổ chức sát thủ, Câu Hồn là đại diện cho sự hoàn mỹ. ”
Ôn Tâm ngẩng đầu nghe trộm đối thoại giữa họ, thốt ra một tiếng mèo kêu. Là tên sát thủ không quá lạnh lần trước à? Đúng là cô chưa nhìn thấy bộ mặt thật của hắn thật, nhưng không ngờ hắn lợi hại đến như vậy!
Lý Ngự ngẫm nghĩ, từ từ nói: “Chưa từng thất bại không có nghĩa là sẽ không thất bại. Tiểu Cẩm đâu? Ngươi đã thông báo với hắn chưa? ”
“Thiếu chủ….” Gương mặt Lãnh Tình tỏ ra khó xử.
“Thế nào? ”
“Thiếu chủ vẫn chưa hề về phủ, người đã ở Phiêu Hương Viện nhiều hôm rồi.”
Lý Ngự nghe xong khẽ chau mày. “Có gọi đàn bà vào không? ”
Lãnh Tình lắc đầu. “Không có, chỉ uống rượu và nghe đàn. ”
“Hả? ”
Hắn muốn gì thế? Lý Ngự trầm tư sờ chiếc nhẫn trên ngón út bên tay trái, liếc mắt nhìn mèo con đang ngồi xổm trong lồng.
Bỗng chợt có một ý niệm nào đó lóe lên trong đầu, y hiểu tâm tư Tiểu Cẩm, ưu tư thở dài tự lầm bầm: “Hắn chẳng qua muốn một kỷ viện, ta không cho hắn tới Thúy Hương Lầu hắn lại chạy sang Phiêu Hương Viện…” nói rồi, y nhìn về phía Lãnh Tình, dặn dò :”Lãnh Tình, ngươi bảo hắn đến chỗ ta, Phiêu Hương Viện hỗn tạp dễ trà trộn, hiện là giai đoạn cấp bách, hắn như vậy rất nguy hiểm, chí ít trong Thúy Hương Lầu cũng có ta trông chừng hắn. ”
“Vâng. ” Cũng như lúc đến, Lãnh Tình xoẹt một tiếng mất hút.
“Tiểu Cẩm “, “Thiếu chủ” trong lời bọn họ là ai? Hình như rất quan trọng thì phải.
Ôn Tâm bĩu bĩu miệng mèo, dù sao thì ai giết ai, ai bị ai giết cũng chẳng can hệ tới cô, cô biết nhiều thế làm gì.
Tối mai lại đến trăng rằm nữa rồi, cuối cùng cô lại có thể biến thành người, đến lúc đó cô nhất định phải thừa cơ tìm đường về Nam Cung phủ, sau đó rời khỏi tên ma đầu giết người này!
Ngày hôm sau.
Lại là một buổi tối, trăng tròn như mâm ngọc đang lơ lẳng xuyên qua những cụm mây, ánh trăng nhàn nhạn rọi xuống mặt đất. Thúy Hương Lầu vẫn náo nhiệt như mọi thường, những kẻ nô bộc không ngớt qua lại bưng bê thức ăn ngon và rượu.
Một gian phòng ở lầu hai phát ra tiếng nhạc ưu mỹ.
“Hay lắm! Thưởng một ly! ”
“Tạ Nam Cung thiếu gia! ”
Vào đời Đường, kỷ nữ chia ra làm ca kỷ, nhạc kỷ, vũ kỷ, ẩm kỷ. Nhạc kỷ ngạc nhiên vui sướng vội đứng dậy, nhận ly rượu từ Nam Cung Cẩm như được tặng báu vật, đôi mắt không giấu nổi niềm hân hoan và ái mộ, không kìm lòng vội ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng tuyệt đẹp của Nam Cung Cẩm.
“Kẹt”, cửa phòng mở ra. Lý Ngự mặt mày hớn hở đi vào, vẫy tay cho dàn nhạc kỹ đánh đàn lui xuống.
“Tiểu Cẩm, đệ đến rồi sao không sao chỗ ta ngồi? ”
Nam Cung Cẩm ngước mắt lên nhìn Lý Ngự, sau đó tự cầm ly rượu hớp từng ngụm một. “Chẳng phải huynh không cho đệ đến đó sao? Cớ gì đệ còn phải tự chuốc nhục vào thân. ” Y đã sớm có chút say mà vẫn cứ uống liên tục.
“Ta không cho đệ đến Thúy Hương Lầu cũng vì muốn tốt cho đệ, đệ như vậy gọi là uống rượu sao? Gọi là nát rượu! Đệ cứ ngày ngày nát rượu như thế, coi chừng yểu mệnh đấy! ” Lý Ngự khẽ nhăn mày, vừa xăm xoi Nam Cung Cẩm vừa bước tới ngồi xuống trước chiếc bàn tròn.
Nam Cung Cẩm hơi nắm chặt tay lại,y ngẩng đầu cười gượng, nói :”Thế còn huynh thì sao? Rõ ràng có năng lực, cứ phải làm cho mình thành rác rưới….Ha, đệ chẳng qua cũng chọn cách trốn tránh như huynh thôi. Điều khác nhau là đệ chọn rượu, còn huynh chọn đàn bà. ”
Lý Ngự nhướn mày, “Sao tự dưng lại lôi cả chuyện của ta ra.”
Nam Cung Cẩm nhắm mắt, trầm ngâm giây lát, sau đó từ từ mở miệng nói: “Xin lỗi, lần này liên lụy huynh rồi. ”
“Đệ nói gì nhỉ? ”
“Lãnh Tình đã nói mọi việc với đệ rồi. Huynh trước giờ không muốn can hệ nhiều với hoàng tộc, ngờ đâu lần này lại trực tiếp chạm trán hoàng đế, nếu để hắn biết huynh có dính líu vào chuyện này, nhất định sẽ mang lại họa lớn cho huynh. ” Suy cho cùng Lý Ngự cũng là người trong hoàng tộc, nếu y dính dáng tới thì tất nhiên sẽ khiến hoàng đế sinh nghi, e rằng sẽ liên lụy cả nhà Lý Ngự.
“Bớt bộ mặt áy náy cho ta đi, đệ là huynh đệ của ta, lại là bạn thân của ta, đừng nói liên lụy gì cả. ” Lý Ngự trợn mắt nhìn y, hỏi tiếp: “Hiện giờ đệ tính sao? ”
Nam Cung Cẩm nheo đôi mắt dài và hẹp, nhìn y, “Có hai con đường. Một là giết chủ mưu….”
“Đệ điên à! Giết hoàng đế? ” Lý Ngự kinh ngạc, âm thanh bất giác trở nên cao vút.
…
Nam Cung Cẩm nhếch mày. “Đệ không nói là hoàng đế, đệ đang nói đến thủ lĩnh của Tàn Nguyệt. Cho đến tận bây giờ Tàn Nguyệt cũng chưa dò la ra điều gì, hoàng đế cũng chẳng hề biết gì. Sát thủ lần trước hạ thủ huynh vì nóng ruột muốn lĩnh công nên không giao nộp tình báo lên trên. Chỉ cần thế lực của Tàn Nguyệt bị dẹp gọn thì việc này tự khắc cũng giải quyết xong.”
“Còn đường thứ hai thì sao? ”
“Gặp hoàng đế, công khai thân phận của mình. ”
“Cũng đúng, chỉ cầ
n để hoàng đế biết đệ không có uy hiếp đối với giang sơn xã tắc của hắn thì hắn sẽ không lấy mạng đệ. ” Lý Ngự ngập ngừng, khóe môi thấp thoáng nụ cười, “Vậy đệ chọn đường nào? ”
“Giết thủ lĩnh Tàn Nguyệt. ”
Ánh mắt Lý Ngự sáng lên, không tỏ vẻ ngạc nhiên gì, chỉ cười to. “Ta biết ngay đệ sẽ chọn con đường thứ nhất mà.”
“Đệ không thích chịu khống chế của người khác, dù người đó là hoàng đế cũng vậy.” Nam Cung Cẩm cười nhạt.
“Việc công bàn xong, nói chút viêc riêng đi. ”
Nam Cung Cẩm hơi ngẩn người, Lý Ngự nói tiếp: “Lãnh Tình bảo với ta mấy hôm nay đệ ở trong Phiêu Hương Lầu, tại sao? Đừng nói với ta là đệ chỉ muốn uống rượu nghe đàn nhé. Nếu chỉ vì lý do đó thì tại sao không về tửu lầu mình uống? ”
Nhắc đến đề tài này, sắc mặt Nam Cung Cẩm lập tức căng lại ngay, nhíu chặt mày, cắn chặt khóe môi, không thốt một lời.
Lý Ngự nhìn rõ phản ứng của y, vành môi mỏng khẽ than, “Ta biết đệ muốn làm gì. Đệ như vậy chẳng qua là muốn xem mình có hứng thú với đàn bà không? Hay là….đã yêu một con mèo rồi? ”
Nam Cung Cẩm chợt ngẩng đầu lên, trong thoáng chút, một chiếc ly bay nhanh về phía trước mặt Lý Ngự.
Lý Ngự nhanh chóng né tránh, ly rượu phớt qua người y, bay thẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




