watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5264 Lượt

lên thân, hậu quả khó lường.
Ơ? Sau khi leo lên người thì sao?
Khụ khụ….Sẽ sinh mèo con.
Từ nhỏ đến lớn, người lớn hay dạy chúng ta : Con gái quan trọng nhất là gì, trinh tiết quan trọng nhất. Nhưng quan trọng hơn hơn nữa là không thể nào để trinh tiết bị một con vật cướp đoạt!
Nghĩ tới đây, tóc tai cô dựng đứng lên, dữ tợn trừng mắt nhìn mèo đen rồi đá nó một cú, sau đó nhìn nó né sang bên cạnh một cách tội nghiệp.
Cầm thú cũng còn nửa quả tim thương xót, còn cô thì không có, vì cô không phải cầm thú.
“Ồ, con mèo này dữ dằn thật.”
Một giọng nói trầm trầm đầy sức hút vang lên, Ôn Tâm vừa quay đầu lại thì đã bị một bàn tay to xách lên, một gương mặt tuấn tú khác thường đặt sát bên cạnh cô, gần đến mức sắp chạm đôi mắt đen láy như vực thẳm ấy.
Lý Ngự nhẹ nhàng đong đưa con mèo trong tay, con mắt xoay nhìn theo nó, còn con mèo thì cố gắng bám lấy những thứ xung quanh, dường như muốn dằn co thoát khỏi bàn tay ma quỷ của y. Nhưng sau một hồi tranh chấp kịch liệt đã kết thúc với sự thất bại.
Mắt con mèo này khá là đẹp, y có chút thích mắt của con mèo này.
“Meo…..”
Lũ mèo xung quanh bắt đầu náo động lên, dường như y đã phạm điều kiêng kỵ của chúng khi bắt con mèo trắng này, rất nhiều mèo nhìn y đầy thù địch, những chiếc đuôi thẳng đứng như ăngten, dường như đang truyền tín hiệu cho nhau, con nào con nấy bắt đầu xôn xao. Một con mèo đen trong đó dằn giọng gừ lên mấy tiếng, bọn chúng bèn xông vào chỗ y.
Lý Ngự chợt chau mày, nhẹ nhàng vẫy tà áo, chỉ nghe sau vài tiếng “meo”, mười mấy con mèo đã bị hất tung, những con mèo khác nhìn thấy hoảng sợ không dám tiến lên.
“Đau! ” Cơn đau chợt khiến Lý Ngự thu hồi ánh nhìn, liếc xéo con mèo trắng không an phận trong tay, khóe môi nở nụ cười ác ý. “Mi dám cắn ta? ”
Mèo hoang quả là mèo hoang, tính hoang dại không bỏ nổi, không chỉ cào mà còn cắn y.
“Tiểu vương gia! ” Qua một canh giờ truy đuổi, cuối cùng A Hỷ đã tìm thấy tiểu vương gia nhà mình trên nóc nhà, y chẳng cả nghĩ mà la toáng lên như đánh chiêng.
Có cần gọi to thế không? Lý Ngự trợn mắt, nhìn xuống A Hỷ dặn dò: “A Hỷ, mua cho cái lồng chim, ta cần loại chắn nhất. ”
“Vâng. ” A Hỷ gãi gãi đầu, vội vàng bỏ đi thực hiện mệnh lệnh.
“Sau này có trò chơi rồi. ” Lý Ngự lại nở nụ cười gian xảo .
Ôn Tâm co người lại, bỗng dưng rùng mình lên.
Đuổi A Hỷ đi, Lý Ngự quay về Thúy Hương Lầu, chẳng dừng lại làm gì mà đi thẳng vào phòng mình, đặt chiếc lồng chim trong tay lên bàn. Tháo tấm vải đen bao trùm bên ngoài lồng chim, vặn cửa lồng được kết từ kim tơ, trong lồng có một con mèo trắng đang dùng vuốt không ngừng đánh xé cửa lồng, dường như đang quát tháo giận dữ, âm thanh rất nhọn, rất chói tai.
“Mèo hoang, mi bỏ cuộc đi. Bắt đầu từ hôm nay mi sẽ cùng ta sống ở đây. ” Lý Ngự ngồi xuống dưới chiếc ghế gỗ, tự rót trà uống.
Ở?
Người này tính nuôi cô?
Ôn Tâm chợt bỏ vuốt xuống, đôi tai nhỏ nhắn rũ rũ, trừng to mắt nhìn lướt xung quanh một vòng. Căn phòng trang hoàng rất hoa lệ nhưng lại không bị mất đi sự thanh nhã, chỉ là mùi son phấn hơi nặng, có chút nghẹt mũi.
Xem ra tên này cũng là nhà giàu đấy.
Nghĩ tới tiền, miệng mèo của cô tự dưng cong lên, nói như thế là cô có thể ăn ngon ở sướng, từ nay về sau không phải chịu mưa gió ngủ ngoài phố, bữa có bữa không đi ăn trộm thức ăn rồi.
“Thế nào? Thích chứ.” Lý Ngự xa xa quan sát vẻ mặt của nó, lúc nãy vẫn còn bộ dạng cắn răng cay cú, thay đổi cũng lẹ thật. Con mèo này khá là thông minh.
Ôn Tâm bĩu môi.
“Meo meo meo! ” Cũng không tồi, là ta đã hiểu lầm ngươi rồi, ai bảo lúc nãy mi động tay đánh mấy con mèo tội nghiệp đó chứ, bị coi là kẻ xấu cũng là chuyện tất nhiên thôi.
Lý Ngự nhăn mày, con mèo này không lẽ đang trả lời câu hỏi của y sao?
“Tiểu vương gia, ngài đến rồi.” Một cô gái trẻ, thân hình thon thả chợt bước vào phòng Lý Ngự, lại còn liếc mắt đưa tình, gián đoạn suy nghĩ của Lý Ngự.
Ôn Tâm mở to mắt nhìn người đẹp trước mặt, gương mặt xinh xắn cùng với thân hình thon thả, khiến mắt người ta sáng rực lên.
Lý Ngự nhàn nhạt liếc nhìn cô gái, lười nhác mở miệng: “Tiểu Mạn, có gì à? ”
Tiểu Mạn cười e thẹn, thân hình như bướm hoa đang dính chặt vào lồng ngực Lý Ngự, yêu kiều nói: “Hư quá đi! Tiểu vương gia, từ sau lần trước….” Bộ ngực cô nép sát lên lồng ngực y, và còn không ngừng ma sát. “Chàng chẳng nhớ gì tới người ta sao? ”
Đối với phụ nữ tự dâng đến miệng, Lý Ngự chẳng lý do gì mà không chấp nhận.
“Có phải nhớ ta rồi không?” Khóe môi vênh lên, đưa tay nắm chiếc cằm nhọn của cô ta, vờ sơ ý chạm phải ngực , nửa có ý nửa vô ý khiêu gợi cô ta.
“Ghét quá, chỉ biết đùa cợt người ta, người ta nhớ chàng thật mà, nào.”Nói xong, bèn đưa đôi môi xinh xắn của mình lại gần, hôn lên bờ môi mỏng của y. Chiếc lưỡi linh hoạt âu yếm sâu trong họng Lý Ngự, chẳng hề do dự đưa lưỡi mềm bắt đầu quyến rũ đối phương cùng đắm sâu trong tình ái.
Ối! Xuân Cung Hí kìa! Lần đầu nhìn thấy tận mắt đấy! Kích động ghê! Ôn Tâm dùng vuốt che mắt lại, giữa những khe hở nho nhỏ của móng vuốt, len lén nhìn trộm cảnh tượng bên ngoài.
“A….Tiểu vương gia….” Tay Tiểu Mạn bắt đầu di chuyển lên trên, đôi tay vòng cổ y, đưa tay luồn sâu trong tóc y, nhưng chỉ trong tích tắc, ánh mắt hung ác của Tiểu Mạn đã lộ ra, cô lấy chiếc trâm cài tóc của mình đâm thẳng lên ngực Lý Ngự.
“Á!”
Cùng với tiếng kêu thảm thiết vang lên là tiếng cánh tay bị gãy, nhưng trong thoáng chốc lại bị bao phủ bởi tiếng roi quật.
“Xoẹt! ” Trong tay Lý Ngự chẳng biết từ bao giờ đã có thêm cọng roi mềm màu vàng kim, roi dẻo từ trên không trung quật xuống khiến Tiểu Mạn kêu rên ai oán.
Đối với biến đổi nhanh chóng bất ngờ như
vậy, Ôn Tâm ngớ người ra, xảy ra chuyện gì thế? Cảnh tuấn nam mỹ nữ đang ân ái nảy lửa, sao bỗng chốc biến thành cảnh tuấn nam dùng roi vọt đánh mỹ nữ kinh tởm này vậy? Đàn ông tàn nhẫn máu lạnh, đàn bà la hét bi thảm, những tiếng roi văng vẳng chói tai, là ảo giác của cô a?
“Là ai phái ngươi đến? “Một nụ cười lạnh lùng khó hiểu phớt qua khuôn mặt Lý Ngự, đôi mắt sáng rực không tìm thấy một tia ấm áp, cả người chỉ toát lên một thứ sát khí khiến người khác sợ hãi.
Trước giờ Tiểu Mạn chưa bao giờ thấy mặt khủng bố đáng sợ như vậy của Lý Ngự, hắn thật sự đáng sợ đến độ cô ngây người ra, sợ đến quên cả khóc, may mắn là còn nhớ phải quỳ xuống van xin tha tội.
“Á! ”
Không nhận được câu trả lời, cây roi dẻo vô tình lại lần nữa vọt mạnh lên lưng cô chỉ cách có một lớp áo mỏng. Hai roi vọt xuống, lưng Tiểu Mạn đã da thịt rách toạc ra, không chịu đựng nổi cơn đau đớn như bị lửa bùng thiêu đốt, và cơn đau của xương cổ tay bị gãy khiến cô suýt ngất đi.
“Ngươi có khai không? ” Y khom người xuống, dịu dàng đỡ cằm cô ta lên hỏi.
“Khai! Ta khai! Chỉ cần ….đừng giết ta…ta khai hết. ” Tiểu Mạn đã sớm bị dọa đến lọt mất quả gan quỳ xuống van xin, hy vọng y nể tình cô đã hầu hạ y ba tháng nay, từ bi tha mạng cho cô.”Nói! Là ai phái ngươi đến hành thích ta? ”
Tiểu Mạn đang thoi thóp ngã lăn xuống, thấy cây roi trong tay y nhích động như con rắn, cô sợ hãi vạn phần, nuốt nuốt nước bọt, thành thật chiêu cung.
“Là…là “Tàn Nguyệt”. ” Không nói cũng chết, nói rồi cũng chết, cô căn bản là không có sự lựa chọn.
“Tàn Nguyệt? Tổ chức sát thủ đệ nhất giang hồ? ” Ánh mắt y thoáng chút dao động.
“Ba tháng trước Tàn Nguyệt nhận được nhiệm vụ bí mật ám sát các chủ Ám Ảnh Các, và đã khởi động thập đại sát thủ trong tổ chức nhưng chưa ai biết các chủ Ám Ảnh Các là ai. Sau khi ta nhận nhiệm vụ thì luôn ẩn mình trong kỷ viện này, lẽ ra ta cũng chẳng có chút manh mối, nhưng lần trước ta đã thấy lệnh bài ám ảnh các trong phòng ngươi.”
“Người thuê là ai? Mục đích là gì? ” Cặp mắt đen láy của Lý Ngự nửa nheo lại .
“Ta không biết, ta không biết thật! Ta chỉ là một sát thủ, bảo ta giết ai thì ta phải giết người đó, không còn sự lựa chọn. Thật đấy, ta không dám lừa tiểu vương gia…ta không muốn chết…van xin người….tha mạng cho ta…đừng giết ta….” Tiểu Mạn cố sức dập đầu xin tha.
“Ngươi tưởng ta sẽ ta cho ngươi à? ” Khóe môi Lý Ngự thoáng ẩn thoáng hiện một nụ cười, ánh mắt thì đang lóe lên sức hút ma quỷ đầy mùi tanh.
Đáng sợ! Đáng sợ!
Có lẽ tất cả mọi người đều quên mất trong phòng vẫn còn sự tồn tại của kẻ thứ ba này – Ôn Tâm.
Toàn thân cô nổi rợn tóc gáy, sợ đến run cầm cập, sau đó co ro thành một nhúm, vùi cái đầu nhỏ thó vào trong, không dám nhìn cảnh máu me sắp xảy ra.
Người xưa có câu nhân bất khả mạo tướng.
Người đàn ông này khủng bố gấp mười….không, gấp trăm lần biến thái chết tiệt.
Chết rồi! Có khi nào một ngày nào đó hắn không vui sẽ “Cạch cạch” một tiếng giải quyết cô luôn không?
Á!
Đừng !
Cô không muốn ở chung với một tên ma đầu giết người!!
Đọc tiếp: Say đắm một nàng mèo – Phần 4
Chương 7: Một đêm xuân tiêu
Cô đã làm sai điều gì?
Ông trời cho cô nhiều dày vò và cũng không quên dày vò cô nhiều hơn nữa.
Cô bị tên ác ma giết người nhốt nuôi trong lồng chim, tất cả mọi hoạt động đều trong phạm vi chiếc lồng chim này. Vỉ thế, thật sự không còn chịu nổi, cô đành bức bách làm việc mà xấu hổ nhất trong cuộc

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT