watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3932 Lượt

Hiếu nhăn nhó.

“Ha ha” Hà cười lớn, đưa tay vò tóc Hiếu rồi nói “ Ok, rồi vào ngủ đi, tớ về đây”

“Ừ. Ngủ ngon”

Hà giơ tay chào Hiếu rồi bước đi.

Hiếu đứng đó đến khi Hà khuất bóng mới vào nhà.

Trong ô tô.

Một con người vô cùng bực bội đang đá mạnh vào ghế. Không hiểu sao khi thấy họ cười với nhau, Hà lại hôn vào má Hiếu khiến cậu cảm thấy vô cùng..vô cùng khó chịu. Thô bạo mở mạnh cửa ô tô, cậu nói với tài xế:

“Bác Thông, cháu ra đây một lát, bác ngồi đây đợi nhé!”

Vũ nhanh chóng nhìn thấy Hà đang đi, cậu chạy đến gần. Đi sau lưng Hà một hồi, cậu khẽ đưa tay định chạm vào vai Hà thì lập tức thấy Hà xoay người, chân tung ra một cú đá đang hướng thẳng đến mặt cậu…

Hà đã cảm thấy có người đi theo từ ban nãy, khi hắn vừa đưa tay đến gần, Hà đã có cảm giác và xoay người tung một cú tạt về phía hắn. Nhưng..sao lại là ..Vũ???

Nhận ra là Vũ, Hà lập tức khống chế lực chân. Nó dừng lại cách mặt Vũ khoảng một chút xíu. Thu chân về, Hà quay bước định đi thì có người đã túm lấy khuỷu tay Hà, kéo lại. Lực kéo mạnh đến nỗi mà Hà bị đập cả người vào cái người đang đứng đối diện.

Mặt nhăn nhó, Hà ngước lên nhìn Vũ, nhíu mày hỏi:

“Có chuyện gì không?”

“Rột cuộc, quan hệ giữa tôi và em là thế nào?” Vũ nhìn sâu vào mắt Hà.

“Bạn bè.” Hà trả lời chắc như đinh đóng cột.

Mắt Vũ tối sầm lại. Bạn bè ư? Là bạn tại sao cô lại tránh cậu? Là bạn tại sao cô lại cười với họ còn cậu thì tuyệt nhiên không? Là bạn sao cô lại muốn cậu quên cô càng sớm càng tốt? Là bạn tại sao nhìn thấy cô và Hiếu gần nhau cậu lại khó chịu? Tại sao?

Mỗi lần nghĩ đén một lý do là tay cậu lại bóp chặt tay Hà hơn, Hà nhíu mày nhăn nhó, cố gắng gỡ ra. Nhưng càng gỡ lại càng bị xiết chặt hơn. Hà bực tức ngẩng lên nhìn Vũ:

“Thả tay tôi ra!” Giọng nói mang chút ra lệnh. Vũ giật mình nhìn khuôn mặt cau có khó chịu của cô, rồi dừng lại ở làn môi hồng ấy. Vừa rồi trên làn môi này còn cười với Hiếu, còn hôn vào má cậu ta cơ mà? Sao giờ nó lại như thế này.?

Rồi thế là, cậu đưa tay còn lại ôm lấy eo cô, kéo sát lại gần mình, giữ thật chặt. Rồi cúi xuống, đặt môi mình lên làn môi hồng ấy.

Ban đầu hôn nhẹ nhàng để thăm dò, rồi dần dần, cậu bắt đầu hôn mạnh lên, mãnh liệt. Nụ hôn kiểu độc chiếm, không ai được động vào nó ngoài cậu. Vừa rồi cô dám hôn thằng khác, cậu phải tẩy ngay mùi thằng đó còn đọng lại trên cô.

Dù nghĩ vậy nhưng cậu vẫn cảm thấy vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng mình, càng ngày càng rõ rệt. Trong đầu cậu tự nhiên xuất hiện một cảnh tượng, cô nằm ở dưới cậu trên một cái giường và hai người cũng đang hôn nhau. Nghĩ đến đó, tự dưng cậu lại xiết chặt cô hơn. Hơi thở cứ gấp dần lên.

Hà bắt đầu cảm thấy khó thở, cái tên này đã hôn cô như vậy lại còn ôm chặt khiến người cô chạm vào hắn, tay cũng bị giữ chặt. Dù cô cũng cảm thấy vị ngọt ngào từ hắn nhưng vì đang bị ôm quá chặt, cô muốn thoát ra để hít thở. Nhưng bằng cách nào? Tay bị hắn giữ, chân…à há chân.

Nghĩ vậy, lập tức cô giẫm mạnh lên chân hắn. Vũ giật mình mở to mắt, lại nhìn thấy cô đang nhìn cậu chằm chằm, mắt ánh lên vẻ tức giận. Cậu lập tức dừng lại, thả cô ra.

Được thả ra, Hà lập tức hít thở không khí một cách thỏa mãn. Hơi thở dù vẫn con gấp nhưng đã đều đặn hơn trước, Hà nhìn Vũ rồi nói:

“Mấy hôm nữa cậu đính hôn rồi mà còn dám làm trò này, không biết sau này cậu sẽ sống với vợ cậu thế nào?”

Không để Vũ trả lời, Hà quay bước đi thẳng.

Vũ giờ mới tỉnh lại, khẽ đưa tay lên. Trên vạt áo vẫn còn mùi hương kì lạ của cô. Môi vẫn còn nguyên vị ngọt. Trước đây cậu từng nghe là khi hôn người mình yêu thật sự sẽ có cảm giác ngọt ngào, vừa rồi cậu cũng có cảm giác đó, lẽ nào…trước đây cậu đã từng yêu cô và giờ cũng vậy???

Chương 11

Việc đính hôn giữa Lệ và Vũ đã được thống nhất diễn ra tại biệt thự nhà họ Tôn. Trong khuôn viên rộng lớn, bữa tiệc được tổ chức ngoài trời, đối diện với khán đài chính là một bể bơi khá lớn. Nước xanh long lánh, in rõ từng chiếc đèn treo trên những chiếc cột trạm trổ lộng lẫy tỉ mỉ. Hôm trước Lệ có gửi giấy mời Hà đến dự nên cũng nể mặt nhau mà đi. 20h lễ đính hôn bắt đầu. Hà vẫn giữ nguyên phong cách tom boy, mặc bộ vét màu trắng, mái tóc ngắn, nhìn khó đoán giới tính. Sau khi bắt đầu nhập tiệc, Hiếu và Hà đi đến chúc mừng Vũ và Lệ. Bố Hiếu vốn là người thiết kế biệt thự lên cũng được mời nhưng hôm nay có việc nên Hiếu đi thay. Đi đến gần Vũ và Lệ, Hiếu lên tiếng:

“Chào hai người, Lệ hôm nay em đẹp quá.!”

Đúng là hôm nay Lệ rất đẹp. Lệ mặc chiếc váy dạ hội màu trắng, mái tóc búi cao. Trang điểm khá đậm. Nhìn như bà hoàng vậy.

“Cảm ơn anh, à sao chị Hà lại mặc như vậy?”

Hà đang đứng cạnh Hiếu, mỉm cười rồi lên tiếng:

“Cảm ơn, tôi chỉ mặc những gì mà mình cảm thấy thích và nó nhất định phải thoải mái, lần trước có mặc váy dạ hội một lần tôi đã đủ khổ rồi..”

“Ha ha, thế sau này mặc váy cưới còn khổ hơn nữa đấy..” Hiếu bật cười.

“Yên tâm đi, cùng lắm là sống một mình chứ ngu gì lấy chồng. Có chồng như đeo gông vô

cổ mà.” Hà thản nhiên.

Hiếu nghiêm mặt:

“Nói trước bước không qua à nha?”

“Xùy, phủi phui cái mồm cậu.. thôi chúng tôi xin phép, có rất nhiều người muốn chúc mừng 2 người thì phải..” Hà nói với Lệ.

“Ưm, chúc anh chị vui vẻ..” Lệ cười.

“Chúc 2 người hạnh phúc..” Hiếu nói.

“Vũ không được lăng nhăng nghen, vợ cậu hay ghen lắm đấy” Hà nháy mắt với Vũ.

Vũ từ nãy tới giờ không nghe câu chuyện nên chẳng hiểu gì. Nhìn thấy Hà nháy mắt thì cậu buột miệng:

“Ừm”

Hà khoác tay Hiếu đi vào đám đông. Vũ nhìn theo Hà mãi đến khi có mấy ông chúc phúc mới tỉnh lại. Đầu óc cậu có vẻ chẳng ăn nhập gì với bữa tiệc này cả.

Phần chính của bữa tiệc chính thức bắt đầu. Anh chàng mc mở lời.

“ Good evening, ladies and gentlemen! Hôm nay chúng ta có mặt tại đây là để chứng kiến lễ đính hôn giữ cậu Tôn Chấn Vũ và cô Hoàng Nhật Lệ. Hi vọng buổi tiệc của chúng ta hôm nay thành công tốt đẹp…. Cậu Tôn Chấn Vũ vốn là con trai của….”

Một điệu nhạc Ấn Độ vang lên cắt ngang lời mc. Trên tầng hai của khu biệt thự, tại lan can ngay phía trên khán đài có một cô gái da ngăm, nhìn rất xinh đẹp mặc một bộ trang phục Ấn, đang đưa người uyển chuyển theo điệu nhạc. Khán phòng im lặng như tờ, tất cả các chàng trai, cả già lẫn trẻ đều nhìn vào cô gái ấy mắt nổ hình trái tim bùm bụp ( bọn hám sắc) .

“ Ồ.!!”

Cả khán phòng vang lên tiếng khi thấy cô gái đưa nửa người mình qua lan can mắt khẽ nháy và người vẫn vô cùng uyển chuyển. Ai là đàn ông cũng dán mắt vào cô ấy, trừ một người trong trang phục đàn ông nhưng thật ra lại là phụ nữ.

Hà chỉ liếc qua cô gái đó, nhìn cô ta uấn ** mà đã thấy sợ chả giám nhìn nữa. Từ lúc đấy cô chỉ đưa li rượu lên uống trong khi cái tên bên cạnh cô mắt cứ nghếch lên.

Trong một góc khuất ở lầu hai, có một cái bóng trắng nhìn vào cô và mỉm cười.

Sau màn uấn ** đầy gợi cảm, cô bạn Ấn Độ xuống khán đài cùng một cô bé mặc váy trắng, mái tóc dài, mượt thả ngang lưng, nhìn mặt thì chắc là cô bé khoảng 15 tuổi.

Cô bé vừa bước xuống lập tức chạy đến chỗ ông Chấn Khang, sà vào lòng ông, thì thầm.

“Bố, con về rồi nè!”

Ông Khang vẫn còn ngạc nhiên chưa nói được lời gì, cô bé lại chạy đến chỗ Vũ, ôm chầm cậu.

“Anh Vũ!”

Vũ mở vòng tay ôm cô bé, một lát sau, cậu khẽ ngẩng mặt lên nhìn và nói.

“ Bé Tuyết đã lớn rồi!”

“Em không còn bé nữa, em đã 15 tuổi rồi.” Tuyết nhìn cậu, càu nhàu.

“Ừ, em đã 15 tuổi, cách chào mọi người thật đặc biệt.”

“À, em quên giới thiệu, đây là Katrina Kaif, người Ấn, bạn học của em bên Mĩ, tên tiếng anh của bạn ấy là Pia.”
Quay sang Pia “Pia, đây là anh Vũ, anh trai mình”

“Chào anh Vũ, em là Pia bạn Tiểu Tuyết. Rất hân hạnh được gặp anh” Pia nói bằng giọng lơ lớ, ngọng ngọng rồi cúi xuống chạm vào chân Vũ. Cách chào của người Ấn.

“Chào em, hi vọng em có buổi tối vui vẻ.” Vũ mỉm cười.

“Thanks.”

“À, anh Vũ, anh đính hôn đúng không?” Tuyết như nhớ ra vấn đề, hỏi Vũ.

“Ừ, anh đính hôn”

“Với ai vậy?” Tuyết tò mò.

Nhật Lệ đứng sau Vũ nãy giờ nhìn hai người nói chuyện, giờ lên tiếng.

“Chào em, Tiểu Tuyết.”

“Chào chị..chị là?”

“Chị là Nhật Lệ. Là người đính hôn cùng anh Vũ” Lệ cười.

“ À, ra là chị…chị còn trẻ quá!” giọng Tuyết có chút không vui lầm bầm không thành tiếng “Trang điểm như bà già vậy”

“Ừ. Cảm ơn em.”

Tuyết không nói gì nữa, Quay sang Vũ.

“Em ra đây một lát.”

“Đối tượng là ai vậy?” Vũ cười.

“Cái anh này.” Tuyết đỏ mặt.

“ Anh biết tính em mà, nói thử coi, ai?”

“Anh chàng mặc vét trắng đó! Anh có biết là ai không?”

Vũ nhìn theo hướng Tuyết chỉ, chỗ đó chỉ có Hà Và Hiếu đang nói chuyện và uống rượu, cả hai đều mặc vét trắng, Tuyết muốn hỏi ai? Nhưng Hà là con gái mà, chắc Tuyết để ý Hiếu. Nghĩ vậy cậu nói.

“Duy Hiếu!”

“Thanks anh, em đi thăm dò chút, lát mời anh ta khiêu vũ, hi hi. Bye”

Vũ lắc đầu, bó

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT