|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trời sinh của đàn ông. Trang càng dãy giụa, An càng làm tới. Đến khi người Trang mềm nhũn không phản kháng nổi nữa, cậu mới cúi xuống, bế cô vào phòng. Vì có tấm cửa ngăn cách nên Phượng không biết gì mà cứ ngủ ngon lành trong khi cách đó một vách tường, có hai người đang vô cùng thoải mái trên cùng một chiếc giường….
Hiếu nghe thấy tiếng lạch cạch nên tỉnh dậy. Đi sang bên chỗ An ngủ thì không có ai, cửa ban công thì vẫn mở, gió lùa vào, mấy tấm rèm bay phần phật. Đi ra ban công, cậu thấy ban công phòng bên cạnh cũng đang mở. Nhảy qua đó, đi vào phòng. Phượng vẫn đang ngủ, cậu lại đi về phía gian của Trang. Đi đến gần tấm ngăn cách đó, cậu dừng lại, đứng đó mấy giây rồi quay lại phòng mình. Không cần vào cậu cũng biết trong đó có truyện gì khi nghe những âm thanh phát ra từ gian phòng. Tiếng nói ngắt quãng của Trang, tiếng cười đùa, ngọt ngào của An. Không cần vào cũng biết đang có gì xảy ra trong đó.
An thì không phải là lần đầu bị cậu bắt gặp cảnh này. Nói thẳng ra là An nghiện s.e.x . Cậu chỉ thắc mắc là sao Trang lại dễ dãi vậy, Trang như vậy liệu Hà có như vậy không?? Bất chợt cậu nghĩ đến Hà, với tính cách bây giờ của Hà thì chắc là không!
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì cậu đã thấy An đang nằm trên giường rồi. Cậu cũng không hỏi lại nữa._________
Kết thúc hồi tưởng.
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA” Một giọng con gái vang lên, dám cá là tấm cửa kính nhà hàng xóm sẽ phải thay trước dự định.
“Mày nói cái gì? Mày…trao hết cho nó chỉ bởi vì nó khen mày giống Mari-antoanet thôi sao?” Hà không bình tĩnh nổi, giọng hơi to.
“Suỵt…khe khẽ cái miệng mày thôi” Trang đưa ngón trỏ đặt lên miệng, ra hiệu im lặng.
“Mày…giờ bảo tao im là được sao? sau này..mày lấy chồng thế nào hả?”
“Bây giờ ai quan trọng cái đó. Con gái bây giờ, ai chả không còn trước khi lấy chồng!” Trang nhún vai.
Hà nghiến răng, lôi phắt áo cái Trang dậy, nhìn nó, nói:
“Cho mày nói lại!”
“À, trừ mày ra.” Trang nuốt nước bọt. “Mà Mari-antoanet là ai vậy?” Trang đánh trống lảng.
Hà thả tay ra, nằm kềnh xuống giường, một lúc sau, thở dài lên tiếng.
“Hoàng hậu nước Pháp.”
“Bà ta đẹp không?” Trang hỏi.
Hà khẽ nhăn mày, xong lại thở dài, nói.
“Đẹp!”
“Vậy à?” Mặt Trang phấn khích.
Hà nhìn mặt Trang, xong nói.
“Chỉ đẹp vẻ bề ngoài thôi!”
“Hả?”
“Bà ta là nguyên nhân khiến nước Pháp kiệt quệ đó!”
“…Như thế nào?”
“Thì ăn chơi vô bổ, xây dựng cung điện đền đài, tiêu xài hoang phí, nhưng lại không chăm lo cho nhân dân. Sau này, khi con trai bà ta mất còn không có tiền tổ chức tang lễ, đến nỗi vua Lu-i 16 phải bán bớt chân đèn và bát đĩa bằng bạc mới có thể an táng được.”
” …” (0~0lll)
“Cuối cùng thì bà ta bị chặt đầu thị chúng, nè…” Hà quay sang Trang, cười nửa miệng ” Liệu An có ý gì sâu xa khi so sánh mày với bà ta không?”
“Chắc không đâu!” Trang lắc đầu, lắc thật mạnh.
“Ờ, chắc thế, một số người còn không biết bà ta là ai mà.”
“Mà nè, hôm đó, mày với Vũ..có như vậy không?” Trang tiếp tục lảng chuyện.
“Mày nghĩ ai cũng như mày chắc, nhầm rồi đó!” Hà nói mà mắt cứ giật giật.
“Hai người…nằm chung giường?” Trang hỏi.
“Phải!” Hà đổi tư thế nằm, mắt nhìn lên trần nhà.
“Mày có…cởi đồ cho Vũ?”
“Có!”
“Hai người..có ôm nhau khi ngủ?”
“Có!”
“Vậy còn chối!”
“Chỉ là đụng chạm bên ngoài.” Hà nhún vai. “Vì chỉ có một giường nên phải ngủ chung, cậu ta ngủ trong khi người toàn mồ hôi nên tao phải thay đồ giúp, còn việc ngủ khi đi ngủ ôm nhau là chuyện bình thường. đâu có ai kiểm soát được cơ thể mình khi đi ngủ đâu!”
“Cũng đúng” Trang gật gù. ” Vậy..mày có thích Vũ không?”
“Tao cũng không biết!” Hà nói, giọng thản nhiên.
“Chắc là có chứ nhỉ?”
“Chắc cũng chút ít.” Hà cười.
“Vậy sao mày lại để yên cho Vũ đính hôn, mày phải làm cho Vũ nhớ lại mày mới đúng chứ?”
“Không cần!”
“Hả?”
“Nếu cậu ta thực sự quên tao thì có lẽ số đã định!”
“Cái gì cơ, Lê Vũ Nhật Hà mê tín sao?”
“Không cần gọi cả tên tao vậy đâu!”
“Vậy sao..?”
“Nếu cái gì đã thuộc về mình thì không cần phải tìm kiếm, không thuộc thì có níu kéo cũng vô ích, phải buông tay thôi.”
“Tao lại không nghĩ thế!”
“…”
“Mày và Vũ sinh ra ở 2 thế giới, nói câu này thì hơi quá nhưng đúng là mày và Vũ không thể gặp nhau mới phải, nếu không có tên Lâm thì đúng là hai người cũng không thể gặp nhau. giờ mày lại để Vũ đi ra khỏi đời mày như đã làm với Lâm sao?”
“Đừng nhắc đến hắn trước mặt tao! ” Hà nhắm mắt.
“Không lẽ mày vẫn còn..thích hắn?”
“Hết rồi, hết từ lâu rồi!” Hà nhíu mày.
“Ưm, trước đây tao cứ nghĩ hai đứa mày rất hợp đôi, tao còn định làm phù dâu cho mày nữa, nhớ không?”
“Quên rồi!” Hà nói, giọng lạnh tanh.
“Ừ, quên thì thôi. Mà mày sẽ đi dự lễ đính hôn của họ chứ?”
“Chưa biết!”
“Hôm trước Lệ đưa giấy cho mày, mày vứt đâu rồi?”
“Chả nhớ!”
“Mày…haizz tao bó tay với mày luôn.”
“Bó
luôn cả chân vào.” Hà mở mắt ra nhìn trần nhà.
“Tao chả biết nói gì với mày giờ nữa, thôi vậy. À có gì ăn không?”
“Không biết. để xuống xem!”
Nói rồi hai người xuống bếp. Em trai Hà đang ngồi xem ti vi, thấy hai người đi xuống liền chào.
“Chào buổi sáng, sư phụ! Chào buổi sáng, chị Trang!”
“Chào!” -Hai người đồng thanh, xong Hà hỏi.
“Còn gì ăn không?”
“Có, trong bếp ý” Hà vừa đi đến cửa bếp, cậu em đã gọi giật lại.
“Vừa rồi anh Hiếu gọi điện đến, nói mấy hôm nữa mẹ anh đấy về, chị sang đó chơi.”
“Biết rồi!”
0 khoác bên ngoài một chiếc áo thể thao màu đen. Mặc chiếc quần thể thao cũng màu đen nốt, mang giày thể thao. Đúng là không khác gì đàn ông cả.!
Hai người đang nói chuyện vui vẻ, chợt có 3 tên du côn xuất hiện trước mặt. Vì đứng khá gần lên Vũ có thể nghe được tiếng của bọn chúng.
“ Ha ha Hà Nhật, chào mày lâu rồi không gặp.”
“ Mày muốn gì?” Hà nhếch mép cười nhạt, hỏi hắn.
“Không có gì, chỉ là tao nghe tin Tôn Chấn Vũ biến mất khỏi giang hồ, nên muốn đến hỏi thăm chút thôi”
“Đó không phải chuyện của chúng mày.” Hà gằn giọng.
“Ha ha. Mày sợ rồi. Mất hắn coi như mất cánh tay phải đúng không? “Black Rose” sẽ sớm sụp đổ thôi”
“Ha ha” Hà cười gằn.
“Nó sợ đến mức đó rồi, anh em giải quyết nó đi. Chúng ta mà giải quyết được Hà Nhật của Black chắc chắn chúng ta sẽ nổi tiếng”
“Chúng mày tìm hiểu thiếu một thông tin về tao rồi.” Hà cười khẩy.
“Không hề thiếu gì hết”
“Vậy…thử xem”
Dứt lời thì….kết quả mọi người đều biết rồi đấy, 3 cái bóng cao lớn, đầu xanh đầu đỏ nằm hun đất vô cùng thảm bại, Hà dùng chân giẫm lên lưng tên nói nhiều nhất ban nãy. Đứng cả hai chân lên người hắn, lộn một vòng trên không rồi hạ cánh xuống lưng hắn, một âm thanh vang lên , chứng tỏ hắn đã gãy ít nhất là 2 cái xương sườn.
Hà cúi xuống gần tai hắn, thì thào.
“Lẽ ra mi nên điều tra thêm một chi tiết nữa, là ta rất khoái đánh nhau, chứ không như bọn khác chỉ biết dựa vào sức đàn em” Rồi thổi nhẹ vào tai hắn.
Mọi người có nghĩ đó là luồng không khí nóng dễ chịu, man mát không?
Tên này không hề nghĩ thế…Hắn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy xuống cổ hắn mang theo sát khí và bao nhiêu da gà cứ theo nhau nổi hết lên….
Hà đứng dậy, nói với Hiếu đang vô cùng ngơ ngác.
“Mẹ cậu sẽ mắng nếu chúng ta tiếp tục la cà ở đây đó!”
“À, đi thôi” Hiếu bừng tỉnh đi theo Hà nhưng hiện giờ trong đầu cậu vô cùng hỗn loạn những từ ngữ “Hà Nhật, Black Rose , Tôn Chấn Vũ, cánh tay phải, sếp, du côn…” rốt cuộc thì Hà có liên quan gì tới chúng??????
Trong xe ô tô, Vũ cũng đang ngẫm nghĩ điều đó, thật khó để hiểu những từ ngữ mập mờ khó hiểu đó, Vũ nói với tài xế:
“Đi theo hai người đó”
*
Sau khi đợi gần hai tiếng trước cổng nhà Hiếu cũng thấy Hà bước ra. Hiếu cũng đi ra tiễn.
“Để tớ đưa cậu về!”
“Không cần đâu, tớ tự đi bộ được mà”
“Nhưng vụ vừa rồi, tớ rất lo” Giọng Hiếu ánh lên vẻ lo lắng.
“Nếu để cậu đưa tớ về, sau đó cậu tự đi về mình thì tớ còn thấy lo hơn. Haha” Hà bật cười.
“Tớ không phải trẻ con” Hiếu nhăn nhó.
“Tớ biết, nhưng tớ vẫn không yên tâm, haha, thôi tớ về” Hà quay người đi.
“Hà!”
“Sao?” Hà quay lại thì Hiếu hôn phát vào trán Hà, xong cậu nói.
“Ngủ ngon.”
Hà nhún vai rồi hôn chụt phát vào má Hiếu, rồi trêu.
“Ok. Bé cưng cũng ngủ ngon nhé. Haha”
“Lần sau không được hôn vào má tớ!” Hiếu nghiêm giọng.
“Why?” Hà chớp mắt, ngây thơ hỏi.
“Cảm giác như mẹ chúc con ngủ ngon vậy!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




