|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
này anh mệt rồi. Nó bị thương mà sao sung quá, thật sự phải bái nó làm sư phụ ấy nhỉ.
Anh dẫn nó đi nhiều nơi lắm, nào là đi ăn sáng nè công viên bãi trước nè. Hai người chụp ảnh, nó thì cứ làm mặt xấu, anh nhìn chỉ muốn cắn cho một phát. 2 người đi từ sáng tới chiều, và điểm dừng chân cuối cùng đó chính là biển.
_Đến đây làm gì hả anh? – Nó hỏi ngu ngơ, tay vẫn nắm chặt tay anh
_ Để tận hưởng giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời – Hoàng trả lời, mỉm cười.
_Là sao hả anh? – NÓ
_ Tới rồi, nào ngồi xuống đây với anh – Hoàng nhìn đồng hồ, giờ là 5h chiều, cũng lúc mặt trời xuống núi.
Ánh nắng hoàng hôn vừa ấm áp, vừa lạ
lạnh lẽo hắt xuống mặt biển. Biển đang dần tối đi, những con sóng cũng đập vào bờ nhẹ hơn. Nó mang một màu sắc huyền ảo, mang đến bao nhiêu là cảm xúc.
_Woa, đẹp quá ! – Nó thốt lên
_Hì, nào chúng ta cùng tận hưởng – Anh lấy tay đẩy đầu nó vào vai mình, rồi siết chặt bàn tay nó. 2 người cùng hướng tầm nhìn ra biển. Ánh nắng hoàng hôn hắt xuống 2 người, bóng 2 người trải dài trên cát. 1 người con trai trông có vẻ lạnh lùng nhưng hiện giờ vô cùng ấm áp, người con gái thì trông tinh nghịch và giờ thì đang mỉm cười thật tươi, dựa đầu vào vai chàng trai và nhắm mắt lại. 2 người siết chặt tay nhau, tạo nên một khung cảnh của sự hạnh phúc bất tận dường như chẳng có gì có thể chia lìa được vậy
_Em ước gì, thời gian ngừng trôi – Nó thì thào
_Ừ, nhưng em vẫn phải làm những việc khác cơ mà – Hoàng trách
_Em ứ chịu đâu – Nó
Anh không nói gì nữa, im lặng, 2 người đang thuộc về nhau, trái tim cùng chung 1 nhịp đập, 1 tiếng nói.
Sau 1 tuần nằm viện dưới sự chăm sóc tận tình của Hoàng với mẹ nó, nó đã hồi phục hơn nửa. Nó thắc mắc là từ hôm nó nằm viện đến nay, chị Bam và mọi người chỉ đến thăm nó vào ngày đầu tiên. Còn mấy ngày sau mất tích luôn, nó luôn tự trã lời rằng chắc các anh chị bận luyện tập, sắp thi rồi nhỉ. NÓ nhớ mọi người lắm chứ, thế là vừa rời bệnh viện, nó đã đời Hoàng chở tới nhạc viện luôn.
Lúc đầu anh cũng không cho phép, nhưng thấy nó năn nỉ ỉ ôi dữ quá. Bị động lòng thương, nên đành chở nó tới. Dù sao cũng phải gặp lại mọi người đôi chút. Vừa tới nới, nó phóng vội xuống xe
_Nè nè, cẩn thận con bé kia, chạy gì mà dữ vậy – Hoàng nhắc nhở, anh đi cất xe xong thì thấy nó đã chạy vào sân của nhạc viện
Nó ngoái đầu lại, và giơ 2 tay lên vẫy vẫy. Anh liền chạy nhanh lại
_Ngốc này, chạy vậy nhỡ té thì sao – Hoàng
_Té thì anh cõng – Nó trả lời tỉnh bơ
_ Tỉnh ruồi vậy em – Hoàng
hihihihihihihi. _mình vào lẹ đi anh, em nhớ mọi người – Nó cười tươi nói
Mọi người trong nhạc viện thì bắt đầu bàn tán. Nó là gì mà đi với hoàng tử của nhạc viện thế kia, nó với hoàng tử nhạc viện có quan hệ gì. Những ánh mắt soi mói, ghen tị bắt đầu chĩa vào nó. Nó thì cứ tưởng mọi khi mọi người cũng vậy nên chả thèm để ý, chẳng qua mọi người GATO với tài năng của tui thui. xí. chả quan tâm là phương châm của nó
Anh thì tưởng nó kệ chúng nó, ai dè nó quen với cảnh này rồi đâu. 2 người nhanh chóng vào dãy phòng học của lớp A. Đi qua gặp người của lớp A, ai ai cũng chào anh khiến cho nó thắc mắc, một dấu hỏi chấm to đùng đang hiện trong đầu nó.
Như đọc được suy nghĩ của nó
_Tí nữa em sẽ biết lai lịch của anh thôi mà – Hoàng cười nhẹ
_xí, hổng thèm – nó nói rồi chạy trước
Quả thật đường đi lên dãy nhà cho lớp A rất là dài mà lại rất âm u. Hầu như là không có nắng trong khu vực này, lại có ít người trong lớp nữa chứ. Mọi người thường tản ra mỗi người 1 phòng, nhiều lúc nó đi trong nhạc viện một mình mà cứ thấy rờn rợn.
Chương 15
Ads Đi một hồi mỏi cả chân, rả cả người (hơi quá) thì anh và nó đều đang đứng trước cửa phòng chung của lớp. Vẫn là vậy, vẫn là cánh cửa in chữ “KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO” to đùng của lớp. Bởi vì là lớp A ai ai cũng giỏi và xinh trai xinh gái nên không tránh khỏi sự làm phiền của các lớp khác, đó cụng là lí do vì sao mà nhạc viện lại sắp xếp cho lớp A ở nơi hẻo lánh, âm u như vậy.
Anh và nó mở cửa bước vào, hiện giờ mọi người đang chăm chỉ soạn nhạc cho bài nhạc chuẩn bị dự thi (ai cũng phải tự soạn 1 bài nhạc để dự thi ạ, đó là quy định của lớp A tùy theo nhạc cụ, nội dung của cuộc thi mà có cách soạn nhạc riêng). Ánh nắng tràn ngập căn phòng, nhưng tràn đầy không khí căng thẳng, có lẽ kì thi này khá quan trọng vì nó ảnh hưởng tới danh dự và trình độ để xếp lớp của học sinh lớp A. NẾu đang từ 1 học sinh lớp B mà chuyển xuống lớp C thì chả có gì phải bàn, nhưng nếu có 1 học sinh lớp A chuyển xuống lớp C hoặc ngược lại thì có chuyện đáng nói, sẽ bị bàn tán, cười nhạo 0. Nghe thấy tiếng mở cửa, mọi người đều đưa ánh mắt nhìn ra. Hiện giờ chỉ có 3 người trong phòng và chỉ duy nhất có 1 cặp mắt ngạc nhiên. 2 người con lại thì lại vui mừng vì sự trờ lại của nó.
_A, tới rồi ha, em trở lại rồi – Bam chạy lại ôm nhẹ nó, cục cưng của chị trở lại rồi. Giờ thì chị đã có cái chỗ đánh mông hữu hiệu
_Hì hì Ặc bỏ em ra đi mà – Jen năn nỉ, cười tươi
_Ờ bỏ nè, giờ chắc chỉ cho ai kia ôm thôi nhỉ – Bam trêu chọc
Hoàng mỉm cười, nếu bây giờ mà có học sinh nào khác trong đây thì chắc mọi người chết hết.Chả ai để ý sắc mặt của Kib, càng ngày càng tối sầm lại khi thấy nó với Hoàng nắm tay vào nhạc viện chẳng lẽ nó với hoàng tử nhạc viện yêu nhau sao? Vậy là tự giờ cậu đã hết cơ hội thật rồi, phải, mãi mãi đeo đuổi nó không phải là cách hay. Có lẽ cậu nên rút lui để mọi người được hạnh phúc, có thể cậu quá cao thượng nhưng nếu giành giật để nó đau khổ thì cậu còn đau hơn. Còn về phần Ken, đêm nào anh cũng đứng ngoài phòng bệnh nó, cũng chứng kiến nó thân mật với Hoàng. Nhưng anh tin và dám chắc Hoàng sẽ mang lại hạnh phúc đến cho nó hơn là anh. Ngay từ đầu, anh đã chọn cách rút lui và chỉ âm thầm, quan tâm và bảo vệ nó mà thôi, ít ai có thể biết được cảm xúc của anh chỉ có Bam thôi.
_Nào giờ chắc cũng phải giới thiệu nhỉ? – Hoàng hỏi mọi người
_ Ok, nhà ngươi giới thiệu đi chứ để em nó mặt ngu ngơ nãy giờ không được đâu – Bam nhắc nhở
_ế mấy anh chị, em xin hỏi một tí nhé – JEn lên tiếng
_Em hỏi đi – Ken ấm áp
_Mọi người trong lớp đi đâu hết rồi ạ? – Jen
_Trời, hôm nay là ngày thi đó biết không hả nhóc? Nhưng mà bọn anh đã xin dời đi 1 tuần để em có thời, mọi người đây đều 1 tuần nữa mới thi nhờ nhóc đấy – Kib nén nỗi đau xuống để có thể hòa nhập
_Ồ…thế à! thôi anh giới thiệu cái gỉ gì tiếp đi- Jen ẩy ẩy Hoàng
_Em ngon nhỉ? làm cho người ta cụt hứng xong còn kêu gì. Thôi giờ tôi xin giời thiệu… – Hoàng
_Ê ê, xí xí – Bam giơ tay lên
_Gì nữa vậy bà nội – Hoàng cau mày, từ nãy giờ anh bị cụt hứng 2 lần rồi nha, ức chế rồi nha
_2 người ngồi xuống rồi, thả tay ra dùm cái. Vô duyên thấy sợ luôn, vô đây là không có tình củm tình kiếc gì hết nhá – Bam răn đe
Thấy mình bị nhắc nhở, 2 người đỏ mặt, bỏ tay nhau ra rồi ngồi xuống.
_E hèm, Tôi xin giới thiệu tôi là….
Có tiếng mở cửa…
Chương 16
Ads 2 người con trai bước vào, mỗi người sở hữu một nét đẹp riêng biết. Một người thì rất lạnh lùng, làn da ngăm ngăm, mắt sắc lạnh, mũi cao, miệng nhai singum. Mặc nguyên một bộ đen từ trên đầu xuống dưới chân, nhìn là biết công tử nhà giàu, nó liếc anh chàng này một chút mà bị liếc lại làm nó làm nó lạnh cả sống lưng. Người còn lại thì mang dáng vẻ dễ thương, ngô ngố, da trắng, cũng là nét đẹp hoàn hảo, nhưng trái với người kia mang dáng vẻ của ác quỷ, người này lại mang dáng vẻ của thiên thần. Có 1 điều ở đây là cả 2 người mặt đều nhăn nhó và tay thì đang ra sức phủi
Thấy 2 người còn thiếu bước vào hiên ngang. Bam, Kib, Ken và nó chả hiểu gì, riêng Hoàng thì lại niềm nở đón chào 2 vị khách này, điều này lại làm cho mọi người thêm khó hiểu. Nhìn khuôn mặt của chàng trai da ngăm kia thì Hoàng đã phần nào đoán được là 2 người này vất vả lắm mới lên đây được
_Nào nào, 2 người, thoải mái đi làm gì mà mặt mũi nhăn nhó thế kia – Hoàng niềm nở tiếp đón
_KHốn khiếp, cái bọn trường ông sao mà hám trai thế không biết – cậu con trai da trắng phàn nàn
_hahaha, hihihi, hohohoh – Jen bật cười ngặt nghẽo
_Cười gì đấy? – Anh chàng da ngăm lạnh lùng buông 1 câu. Khi Bam nghe giọng nói này, trái tim chị đã thổn thức, không tự chủ được buông ra một câu
_Phon…Phong – Bam nghẹn ngào
_Sao biết tên tui? – Người con trai đó quay lại
Bam quá xúc động, chạy lại ôm người con trai đó thật chặt như thể chị sợ lại mất đi vậy. Có lẽ đây là mối tình của chị chăng, một mối tình đã để lại kết thúc không có hậu
_Xin lỗi, bỏ ta ra – người con trai đó giằng co
Trong khi đó thì mọi người cứ như là mắt chữ O mồm chữ A. Chả hiểu sự tình gì xảy ra, ngay cả anh chàng da trắng cũng chả hiểu gì, tự nhiên có bà già kia đi ôm thằng bạn của anh à.
_Thôi thôi, nào Bam bỏ thằng bạn tui ra, bà cứ từ từ, màn tình cảm để sau. Giờ ta đi bàn việc đại sự trước ha – Hoàng đi lại gỡ Bam ra khỏi thằng bạn, anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




