watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6717 Lượt

gì mà vô duyên – Bam. lần đầu cô thấy có người không ảnh hưởng gi về sắc đẹp của mình. Mình nổi tiếng ở học viện này mà, sao lại có thằng con trai không xi nhê gì hết chứ. Được rồi, thế càng thích, càng đeo đuổi. Trước tiên biết đượctên anh chàng là Nguyễn Vương Hoàng, tên khá đẹp ấy nhỉ. (lúc này bà này không biết là bạn Ken đâu)

KHổ nỗi, càng đeo đuổi, càng tán thì càng không đổ. Cuối cùng Bam đành bỏ cuộc, và bắt tay làm bạn. Bam biết được sự thật là người này đã có người yêu, và người yêu anh ta luôn bỏ trong ví tình cờ trong một lần BAm đã nhìn thấy. Bam không cảm thấy căm ghét người con gái đó mà còn tò ra muốn biết về người này. Và còn biết được Hoàng là bạn thân của Ken, hình như là 2 người sống ở gần nhà nhau.

Sau này, nó gia nhập vào học viện và vào lớp Bam. Chị mới nhận ra đây là người Hoàng luôn để trong tim, có thể cậu rất yêu nó.

*kết thúc hồi tưởng*

_Uầy, 2 anh chị cũng có thời khắc ngọt ngào nhể? – Jen chọc

_Không có đâu em, chỉ có chị thôi, còn Hoàng thì lúc nào cũng lạnh lùng – Bam

_ Anh ấy rời khỏi học viện bao lâu thì em vào nhỉ – JEn hỏi

_À để chị nhớ xem nào -Bam xoa cằm suy nghĩ

_ ý, Hoàng vừa đi đúng 1 tuần thì em vào, có sắp đặt hử? – Bam hỏi ngược lại

_ Dạ không ạ, em chỉ nhận được học bổng của học viện rồi có giấy báo đi thi để xếp lớp – JEn

_ Ý chà chà, vậy là em giỏi lắm – Bam xoa đầu JEn

_Ai da, chị ơi, chị kì ghia – Jen

cho chị chết nè, chọt léc

hahahahahaha, chị thua chị thua, vậy là 2 chị em cười đến tối luôn…

Về phần bố mẹ nó thì đang lo tất bật cho công việc ở công ty với mẹ của Hoàng, rất muốn đi thăm nó. bố mẹ rất lo cho nó. Tại sao một nhỏ lạnh lùng như vậy mà đi đánh nhau ở đâu về, lại dính đạn đến nỗi nhiễm trùng, rồi lại sốt đùng đùng. 2 người đâu biết là hiện giờ nó đang cười vật vã ở bệnh viện.

Đến tối, mọi người đều về hết, chỉ còn nó với cái phòng bệnh trắng toát. HIện lên một sự u buồn, lạnh lẽo đến đáng sợ, tự nhiên nó lại nhớ về cảnh tượng ngày hôm ấy. Ngày nào nó cũng phải vào cái chốn này, đều phải chứng kiến những bi thương của sự ra đi, mất mát. Hay những nét đau khổ trên khuôn mặt những người ở trong đây, hầu như đều không có sức sống. Vì vậy từ năm đó, nó bắt đầu căm ghét màu trắng, màu của tang thương, mất mát.

Từ đó trở đi, nó đã không cho nó bỏ cuộc bất cứ lúc nào, ngay cả lúc khó khăn nhất, đau đớn nhất. Nó phải bước tiếp chống chọi với tất cả và nó tạo ra cho mình 1 vỏ bọc, 1 vỏ bọc hoàn hảo, che giấu tất cả mọi cảm xúc. Mà hôm nay người đó, người đó đã làm nó xúc động đến phát khóc

Người đấy quá quan trọng với nó chăng? hay chỉ là ngộ nhận của sự lâu ngày không gặp mặt.

Đang đeo đuổi những dòng suy nghĩ thì có người bước vào

_Em ngủ đi cho khỏe

_Anh tới đây vào giờ này làm gì? -JEn lạnh lùng

_HAHA, tới thăm cô em

_Cút cút ra khỏi phòng này cho tôi, hại tôi ra nông nỗi này rồi, giờ này còn đến đây thăm à, lòng tốt c -h-ó đẻ, tôi k cần – Jen nói lớn

_HAHA cô em sẽ phải đổ trước tôi thôi – VĂn lại gần tai nó nói nhỏ, rồi đi khỏi phòng nó

Còn lại nó trong phòng một mình, tự dưng thấy cô đơn quá. Bố mẹ đi đâu hết cả rồi, với tay định lấy cái điện thoại nằm trên bàn thì tự dưng thấy vết thương nhói lên.

_Ui da – ôm lấy vết thương JEn kêu la

_Em lại bất cẩn rồi – Một giọng nói dịu dàng vang lên
Chương 12

Ads _Hì hì, anh tới rồi – Jen mỉm cười

_Em lúc nào cũng vậy, toàn làm cho anh lo là sao hả? – Ghé sát mặt nó, Hoàng cụng trán anh vào trán nó, mũi chạm mũi, nói nhỏ nhẹ

Lúc này thì tim nó như chạy maratong, chưa bao giờ nó ở gần 1 người con trai đến vậy. Anh mà cứ làm kiểu này nó đau tim mất.

_Em phải làm cho anh lo chứ, không thì anh quên em thì sao? – Jen mỉm cười đáp lại

Đến lúc này anh lại bị nó cho làm đau tim trở lại. Nó cười trông hạnh phúc làm sao, không kiềm chế được. Anh bèn ôm nó vào lòng, thủ thỉ vào tai nó

_Ngốc à! làm sao mà anh quên em được chứ. Và nếu như anh có quên, người làm anh nhớ lại phải là em. NHất định là em – Hoàng nói trong cảm xúc dạt dào

_Em không biết đâu! – Jen ôm lại anh và nói

Hiện giờ trong 2 người đang hiện diện những cung bậc cảm xúc của sự hạnh phúc. Nó thấy thật an toàn làm sao. Cả căn phòng tràn ngập một màu hồng, nó cảm giác màu trắng của bệnh viện hôm nay tự nhiên sao lại đẹp đến vậy. Được anh ôm trong vòng tay…nghe những lời nói ngọt ngào. Đối với nó đây là giây phút hạnh phúc nhất, hình như trái tim nó đang được sưởi ấm.

Tuy nhiên bên ngoài cửa phòng bệnh, có 1 con người mang sự hận thù. Trong đầu bây giờ chỉ toàn những mưu mô vì sự ganh ghét, ghen tị.

_Nhất định em phải thuộc về tôi – Người con trai đó quay gót bước đi

Một lúc sau, Hoàng cũng buông nó ra.

_Tối nay anh được lệnh của má chồng, ngủ ở lại đây canh cho công chúa – HOàng nói trong sự vui vẻ, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi anh. Có phải chỉ nó mới có thể thay đổi anh, và đối với nó cũng vậy. Bao lâu rồi, anh không cười như vậy, anh không cảm thấy hạnh phúc như vậy.

_Phì !!! má chồng gì mà má chồng, chưa gì hết mà. Ê, anh nói lại xem nào, ngủ ở đây á? – Jen nhăn nhó

_Đúng rồi, chứ sao nữa nè – Hoàng bẹo má nó

_Ai ui, đau tui, sao ai cũng thích bẹo má. Nhưng có 1 giường, anh ngủ đâu? – Lại thắc mắc

_Đừng nói nhiều nữa, đi ngủ nào – Hoàng lại bật đèn ngủ, rồi leo thẳng lên giường nó (giường 1m8)

_Ặc ặc, anh đùa à? xuống ngay cho em, xuống xuống – Jen giãy nảy, không may lại đụng đến vết thương. Đau quá, hình như lại chảy máu rồi

_Trời ơi, anh xem nào, tại sao lúc nào cũng bất cẩn nhỉ? Hậu đậu quá – HOàng trách móc nó

_Hít hít hít, bắt đền á!!!! Tại anh á – Nó sụt sịt

_Ui, ngoan nào, ngoan nào, anh thương nhá, giờ thì nằm xuống ngủ đi nhé! – Hoàng dỗ dành, rồi ôm trọn nó ngủ

_Thôi cho nằm đấy, mà đừng có đụng gì đến tui nghe chưa, xùy xùy, đi ra, ôm gì mà ôm, nóng chết đi được – Jen càu nhàu

_Trời con bé này, làm như báu lắm. Thôi ngủ đi, có gì cần gọi anh, nằm ngay bên cạnh nhé – Hoàng

_Dạ vâng – Nó cũng kéo chăn lên ngủ, tối nay nó có thể ngủ ngon rồi. GIấc ngủ ngon đầu tiên trong bệnh viện.

Về phần Hoàng, thấy nó đặt lưng xuống ngủ luôn. Nhìn nó ngủ, cậu thấy thật bình yên. Cậu muốn mãi mãi được ở bên nó thế này, lúc nào cũng nghe tiếng nói của nó thấy thật hạnh phúc. Đặt tay lên trán suy nghĩ, chắc chắn trong mấy đứa kia thì cũng có đứa thích nó, vì vậy cậu cần cảnh giác. Nó chỉ là mình cậu thôi, nhất định là vậy.

Giữa bóng đêm tĩnh mịch, có 2 người nằm cạnh nhau. Một người đã ngủ say trong bộ dạng rất yên bình, 1 người con trai thì tay vắt lên trán, ảnh trăng chiếu vào, tạo ra 1 khung cảnh đáng sợ (hahaha, tác giả muốn cho nó khác tí)

Sáng hôm sau, người thức dậy trước là nó. thấy anh vẫn nằm bên cạnh ngủ ngon lành

_Oáp oáp – vươn vai nào ngờ, lại quên có vết thương trên vai

_Ai ui da – ôm vết thương, lại sụt sịt

Nghe thấy tiếng nó kêu la, anh liền bật dậy. Thấy nó lại ngồi ôm vết thương, anh lại hiểu ngay ra vấn đề. Lắc đầu ngắn ngẩm, thật đúng là hậu đậu mà, mặt ngố dễ sợ.

_Thôi ngoan nào, hết đau hết đau rồi. – Hoàng dỗ ngọt

_ Hứ, ai thèm anh dỗ – Jen bĩu môi, làm giá

_Ơ hờ, không cần anh dỗ chứ gì? Được thôi, anh sẻ bỏ mặc em – Hoàng nói giọng giận. rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh

_Ơ – nó ngơ ngác chả hiểu gì. Xí người gì mà dễ giận. ble` ble` chả thèm

Nhưng nó đâu ngờ, cả ngày hôm đấy Hoàng giận nó thiệt. Nó làm gì anh cũng không quan tâm, đến lúc nó lấy cai ly nhưng cao quá với hổng tới. Anh cũng chả thèm giúp. Đâu ai ngờ, anh chỉ giận chơi nó thôi, nhưng anh lại muốn kiểm tra coi anh quan trọng với nó chừng nào
Chương 13

Ads Đến tối, anh thì cứ làm việc của anh. Nó thì cứ ngồi đấy khó chịu, vì anh chả chịu chơi với nó. Cà ngày ngồi buồn chán, nó thì thắc mắc, bố mẹ nó bận đến vậy à (nói thật thì bố mẹ nó giận nó lắm, nhưng cũng thương nó. Bị như vậy ai không thương cho được. Nhưng giờ thì đang bị bắt,bởi ai đó thì không biết) đang ngu ngơ thì thấy điện thoại nó reo lên, màn hình hiện chữ mama. Nó mừng quá, chạy lại lấy máy điện thoại ngay. Nhưng vừa bắt máy thì nghe tiếng tút, chắc má nó đã tắt máy, gọi lại thì là báo số máy quý khách tạm thời không liện lạc được

Sao mà lúc này nó thấy căm ghét tình cảm gia đình quá, tự dưng lại thấy cô đơn. Tự nhiên 1 giọt nước mắt rơi trong âm thầm và lặng lẽ. HOàng thì vẫn ngồi ở cuối phòng (phòng có ghế sô pha) (giải thích về anh nó nhé : tạm thời thì anh nó không ở Việt Nam, đã học đại học ở bên SIng rồi nên anh nó cũng chả thăm nó được và cũng chả xuất hiện được trong truyện) anh biết hết mọi chuyện, biết cả nó khóc nữa nhưng anh phải dằn lòng, nó phải là người làm hòa trước cơ (trẻ con các bác nhỉ )

Nó đang đau, đau lòng lắm, bởi nó đã từng trải qua thời gian cô đơn nhất cuộc đời. Và giờ vết thương ấy lại đau, nó vừa hân vừa lo cho gia đình, liệu có chuyện gì không? Quẩn quá, nó bèn ôm gối tới bên ghế sô pha chỗ anh đang an tọa

_Anh ơi – giọng mếu

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT