watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6725 Lượt

Hoàng dặn dò

Khoảng tầm 10 phút sau, Hoàng đón nó tại cổng nhạc viện. Hoàng đưa nó tới bệnh viện Lê Lợi, đứng trước cửa bệnh viện lúc này cũng có 1 ca tông xe người bị tông máu bê bết, hình dạng hình như không còn nguyên vẹn làm nó lại nhớ tới 8 năm trước. Bất giác nó đưa tay lên đầu, nó sợ, nó sợ cái bệnh viện này.

_Em làm sao vậy?- Hoàng thấy nó tự nhiên ôm đầu thì lo lắng, quan tâm hỏi. Bởi lúc này anh thấy lo cho nó hơn tất cả mọi thứ

_Em…sợ bệnh viện- Nó ôm chầm lấy Hoàng, lấy anh làm chỗ dựa thật vững chắc.

Hoàng hiểu điều đó, vòng tay ôm lại nó nhưng nhanh chóng đẩy nó ra vì anh phải làm cho nó phải đối mặt chứ.

_Nhắm mắt lại, một tay nắm lấy bàn tay của anh, anh sẽ dẫn em đi – Hoàng đành phải làm cách này, anh không thể nó đau khổ

Nó nghe theo lời anh trong vô thức, có lẽ lúc này cách này là cách hay nhất. Nó đi sau, anh đi trước dẫn đường cho nó đi từng bước một,nó cảm giác như có rất nhiều người ở đây và đều dạt ra 2 bên cho anh và nó đi đến cửa phòng cấp cứu. Trước cửa phòng cấp cứu anh mới buông tay nó ra và

_Mở mắt ra nào – Hoàng cười nhẹ

Theo lời của anh, nó mở mắt ra do nhắm mắt từ nãy tới giờ nên khi mở mắt nó hơi bị hoa mắt do ánh sáng. Nó thấy anh họ nó, Kib, Ken, Bun và Băng…tất cả người đứng đầu trong F7 đều đang tụ họp ở đây. Sao nó thấy mọi người đều rất tâm trạng thế này, làm nó cũng não lòng theo. Nhìn vào cửa phòng cấp cứu Hoàng thở dài, chuyện này anh không thể ngăn chặn được dù đã cố gắng hết sức…

3 tiếng trôi qua vẫn chưa có động tĩnh gì, mọi người đều rất mệt mỏi. Chỉ còn mỗi anh họ nó đang đứng nhìn vào cửa phòng cấp cứu còn mọi người ngồi hêt trơn rồi

_Anh, Đứng chi vậy? Ngồi xuống đi – Nó thấy thương anh họ nó quá

_Không thể – Anh nó thở dài rồi lại tiếp tục nhìn vào cánh cửa vô vọng ấy. Cánh cửa có thể cướp đi mạng sống của người ở trong đó bất cứ lúc nào

Nó thấy vậy cũng bất lực ngồi xuống cạnh Hoàng, dựa đầu vào vai anh và thầm cầu nguyện cho chị Bam. Lúc này hành lang bệnh viện tỏa ra sát khi rất nặng nề là của Bun, cậu nãy giờ chả nói gì, chỉ trưng cái bộ mặt đau khổ ra nhưng cậu giấu đi tất cả.

4 tiếng…Vẫn chỉ có các bác sĩ chạy qua chạy lại để lấy dụng cụ

5 tiếng

Back to your heart

back to your heart

…Tiếng chuông điện thoại nó vang lên, mọi người đều nhìn nó rồi lại trở lại trạng thái ban đầu là mama nó gọi:

_A lô ạ! – Nó trả lời lễ phép

_Con đi đâu giờ này chưa về? – Mẹ nó lo lắng

_Dạ bạn con bị tai nạn, giờ con đang ở bệnh viện ạ! Chắc hôm nay con về muộn xíu ạ – Nó

_Ừ, về cẩn thận nhé! GIờ ba mẹ lên máy bay đi sang Sing đây, công việc ba có chút xíu rắc rối nhé

_Dạ vâng, ba mẹ đi cẩn thận ạ! – Nó

_Ừ vậy nha – MẸ nó

Nó cúp máy nghĩ tới những ngày lại phải ở một mình chán nản, thở dài một cái. Nghe thấy tiếng thở dài của nó, Hoàng đang lim dim mắt thì đột nhiên anh vòng tay anh qua người nó, kéo đầu nó dựa vào vai mình. Mọi người lại tiếp tục chờ

.

8 tiếng…Bác sĩ bước ra cùng với gương mặt mệt mỏi. Anh họ nó là người chạy ra đầu tiên bởi 8 tiếng nay anh chỉ đứng chứ anh không dám ngồi. Anh thấy thật tội lỗi

_Người trong đó sao rồi bác sĩ? – Anh họ nó

_Người…..

_Người đó đã…mất rồi, chúng tôi đã cố gắng hết sức – Ông bác sĩ nói làm cho cả hành lang bệnh viện đã u ám nay lại còn u ám hơn, mang màu sắc tang thương một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên má nó, tất cả đều mang sắc thái giết người. Anh họ nó thì chạy lại nắm cố áo bác sĩ

_ÔNG NÓI DỐI PHẢI KHÔNG? ĐIỀU ÔNG NÓI KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THẬT PHẢI KHÔNG? – Anh họ nó điên cuồng nắm áo ông bác sĩ giật giật, ánh mắt thì ánh lên sự đổ vỡ. Vì anh, vì anh mà Bam mới bị chết tất cả là vì anh, vì anh dại dột. Ông bác sĩ thì thấy nhức đầu ghê gớm mà không dám ho he gì sợ lỡ đâu tên này cho 1 phát thì vợ con ông vứt xó.

_Thôi, bình tĩnh lại đi anh – Nó khuyên ngăn. Cuối cùng anh họ nó cũng bỏ ô

ông bác sĩ xuống, y tá với bác sĩ sợ quá chạy luôn.

_Tại anh, tất cả là tại anh, anh đã hại Trúc – Anh nó ngồi xụp xuống, một tay chống lên mặt mà khóc. Anh đau lắm, anh hối hận cho tất cả mọi việc. Nó thấy anh đau khổ thì lại ôm anh tuy cảnh này làm Hoàng không hài lòng nhưng anh thông cảm cho việc đó.

An empty street, an empty house…Nhạc chuông của Hoàng vang lên làm mọi người chú ý về phía anh.

_A lô- GIọng anh lạnh lùng che giấu cảm xúc

_….

_Ừ, đánh ngay cho anh, anh đến liền – Sắc mặt của Hoàng bây giờ như là ai động đến anh là bị giết liền ngay lập tức. Cúp máy, anh nén cơn giận của mình xuống

_Mọi người, đã tìm ra kẽ tông xe và kẻ chủ mưu – Hoàng thông báo, lúc này mọi người lại ngước lên nhìn

_Là ai? – Bun Lạnh lùng

_Nguyễn Nguyễn Hoàng Văn và chính là em ruột của Bam. Giờ mọi người đi theo tôi, đã bắt được tên đó rồi – Hoàng nói
Chương 20

Ads *Quay lại hiện tại*

_Hahahaha, an ủi nhau đi. Sự thật trong tay tôi. Loe đưa cho tên đó – Văn nằm đau đớn, nói lên tên thuộc hạ đưa cho Hoàng 1 cái máy ghi âm. Nó là một cái máy ghi âm mới cóng, có thể vừa là thiết bị nghe trộm vừa ghi âm.

_Mày còn định làm gì? – Jen nói trong tức giận

_Từ từ đã em, xem nó định làm gì – Hoàng cầm trong tay cái máy ghi âm. Anh rất tò mò không biết có gì trong đây. Mọi người bao quanh anh, hồi hộp chờ xem trong máy ghi âm có chứa gì, không để mọi người chờ lâu, Hoàng bấm nút play.

Trong máy vang lên 2 giọng nói

_ANh cho tông luôn đi, em thấy ghét nó quá, nó là gì mà dám dằn mặt em cơ chứ – Một người con gái nói với giọng chua chát, thể hiện rõ sự ganh tị với một người nào đó

_hà há Em muốn anh làm gì nào em yêu? – Người con trai giọng hết sức d â m, cười khả ố

_Anh tông chết nó cho em! – Người con gái dứt khoát…..

Đối với người nào thì không biết nhưng đối với Hoàng, khi anh nghe câu đầu tiên anh đã nhận ra ngay giọng của nó. Đích xác giọng của nó, tại sao nó lại làm vậy cơ chứ. Mặt anh biến sắc, dần dần tối đen lại. Đến khi nghe đến câu thứ 3 anh đã ném ngay cái máy ghi âm vào bụi rậm, anh không thể chịu nổi, nó làm thế với anh. Trong đầu anh bây giờ không còn gì khác ngoài 2 chữ “PHẢN BỘI” . Mọi người vẫn không hiểu gì, chỉ thấy mặt Hoàng và mặt nó tối sầm lại

_Cô, cô tại sao lại làm vậy hả? Tại sao? Trúc có làm gì cô? – Hoàng với ánh mắt giận dữ, ra sức nắm lấy vai nó mà lắc. Nó đau, đau lắm, tại sao lại có giọng nó ở trong đây, nó không hề có ý muốn giết Trúc mà, nó thương Trúc còn không hết, tại sao nó lại phải làm vậy cơ chứ

_Nói.Nói mau, nói cho tôi nghe tại sao? Tại sao lại câm như hến vậy hả? – Hoàng thật sự tức giận, nó đã phản bội cậu lại còn âm mưu giết Trúc, nó là con người hèn vậy hả? Đến lúc này mọi người đã nhận ra giọng của người con gái, con trai đó. Bắt đầu nhìn nó bằng những ánh mắt kì thị. Bun cậu đã định ra đánh nó nhưng mà Băng đã can ngăn lại, và kéo Bun đi. Anh họ nó nhìn thấy cảnh này thì cắn môi chạy trước, anh không thể đứng nhìn cô em họ thương yêu của mình như vậy.

_Đau…em…em..em không làm vậy mà – Mắt nó vô hồn đối diện với khuôn mặt giận dữ của anh, vai nó bị anh nắm đến muốn gãy xương nhưng bù lại gì với vết thương nó đang chịu đựng. Nước mắt nó chảy ngược vào trong, cổ họng nó nghẹn ứ lại. Mọi người nhìn nó bằng ánh mắt khinh miệt, ánh mắt cho những kẻ phản bội, anh cũng vậy. Nó cảm giác như mọi thứ sụp đổ

_Em, hãy nói cho anh biết là không phải vậy đúng không? Đoạn ghi âm kia là già phải không? – Hoàng kìm chế cơn giận, nói nhẹ nhàng với nó

_Anh không tin em? – Nó với đôi mắt của sự đổ vỡ…nhìn anh. Bù lại chả nhận lại sự cảm thông lại hứng chịu thêm một cơn giận dữ

_CÔ BẢO TÔI TIN CÔ? TIN CHỖ NÀO ĐÂY? HẢ? NÓI XEM – Hoàng lại giận dữ, có lẽ cơn giận của anh đã lên đến đỉnh điểm

Nó cảm thấy như sụp đổ, như bao người con gái khác, nó chọn cách chạy trốn vào lúc này. Nó dùng hết tất cả sức lực còn lại vùng ra khỏi bàn tay như kìm sắt của anh, rồi chạy. Chạy thật nhanh, để không phải đối mặt với những nỗi đau, những vết thương kia. Tại sao mọi người lại không tin nó cơ chứ, trông nó có dã tâm giết Trúc lắm à. Sau khi nó chạy đi, Hoàng nhìn nó bằng ánh mắt đau khổ cùng cực, anh lại làm tổn thương nó rồi. Kib, Ken, Min thì rất bàng hoàng. Ken thì không tin chuyện này là thật có lẽ thằng kia đã làm già.

_Hahahaha, cảnh này thật là vui, sự chia ly – Văn cười khả ố, có lẽ đã chờ giây phút này từ lâu.

_Cười cái bíp – Kib nghe thằng đấy cười tức quá, cầm viên đá gần đấy chọi trúng đầu thằng cờ hó ấy luôn. Dầu sôi lửa bỏng mà cười cho mày ngất hết cười nha con

Về phần nó, nó chạy rất nhanh, có lẽ nó chả nhìn đường

*rầm, rầm* vì chạy quá nhanh và không nhìn đường nên nó đã bị một chiếc xe tải tông. Nó bây giờ muốn buông xuôi tất cả, tình cảm, sự nghiệp trước mắt. Lúc này đột nhiên trái tim của Hoàng nhói lên

_A, tự dưng đau tim quá – Hoàng nhăn nhó

The whispers in the morning

Of lovers sleeping tight

Are rolling like thunder now….

Tiếng chuông điện thoại

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT