|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
we have is timeless
My love is endless
and with this ring I say to the world
You’re my every reason
You’re all that I believe in
With all my heart I mean every word
Nó bị giọng hát ấm áp của anh anh cuốn vào giấc ngủ…..
Chương 21
Ads Sáng hôm sau, nó cùng Hoàng về nhà nó. Không khí tang thương, mọi người nhìn nó bằng ánh mắt thương hại. Nó thầm cười trong bụng, bây giờ mình trở thành người mồ côi rồi. Trong suốt quãng đường đi vào nhà nó, nó đã kìm nén hết tất cả mọi cảm xúc, mặt nó bây giờ lạnh băng. Điều đó làm Hoàng đi bên cạnh không khỏi lo lắng, anh siết chặt tay nó trong bàn tay mình hằng mong truyền được hơi ấm của mình cho nó.
Mọi nỗ lực của nó đều đổ sông đổ bể khi nó nhìn thấy quan tài của ba mẹ nó nẳm ở giữa phòng khách. Nhìn thấy nó, mọi người đều đứng dậy có lẽ chỉ cần sự xuất hiện của nó nữa là xong.
_Con, tay con làm sao vậy? – Bác nó chạy lại lo lắng hỏi
_ Bác Trân…con…đã thành mồ côi rồi sao? – NÓ ôm bác nó, nước mắt bắt đầu rơi. Những giọt nước mắt trong như pha lê rớt xuống áo bác nó, rơi xuống sàn nhà. Mọi người khi chứng kiến cảnh này, không ai không rơi những giọt nước mắt thương cảm. Có lẽ đây là vết thương lớn nhất đối với nó, đúng nó mất ba mẹ nó rồi. Còn bao nhiêu thứ nó chưa thể làm cho bố mẹ nó cơ mà, tại sao lại rời bỏ nó cơ chứ
_Con à, con còn có ta cơ mà, đừng khóc con ơi, ta sẽ thương con thay phần của bố mẹ con, ta sẽ chăm sóc con – Bác nó rơi những giọt nước mắt. Bác hiểu đây là nỗi đau lớn nhất của đời người, nỗi đau mất đi cha mẹ, vả lại nó còn quá nhỏ. Buông bác nó ra, nó lại thắp nén nhang cho bố mẹ nó, ngắm nhìn ảnh, nó lại càng đau lòng hơn. Không khí trở nên đau thương hơn bao giờ hết, từ giờ nó sẽ thay đổi, nó phải tìm ra ai là người hại bố mẹ nó chứ. Thắp xong nén nhang nó lại góc phòng, ngồi xuống nhìn lại kỉ niệm. Ánh mắt thất thần, đã thôi khóc và ánh mắt ấy nhìn xa xăm như chẳng có điểm dừng. Giờ nó đang thấy bố mẹ nó hiện hữu ở đây, cùng với nó, với những kỉ niệm chẳng thể quay lại….
Mọi người lại an ủi nó, mỗi người một câu, nhưng chẳng có ích lợi gì
_MẤY NGƯỜI CÚT HẾT CHO TÔI, TÔI KHÔNG CẦN THƯƠNG HẠI, CÚT HẾT CÚT!!!!! – Nó cảm giác như là người bất hạnh nhất trái đất này vậy, an ủi hả, thương hại hả? nó không cần. Mọi người thấy nó quát vậy hơi đáng sợ nên cũng tản ra, mỗi người một ngả. Hoàng chứng kiến từ đầu đến cuối chỉ muốn lại ôm nó vào lòng để nó khóc hết cũng như trút hết bầu tâm sự kia…..
Hết ngày hôm đó, mọi người đi đưa tang, nhưng nó không đi. Phải nói là nó không dám đi, không dám đối mặt…..
Nó vẫn ngồi ở góc phòng, ánh mắt đảo khắp căn nhà như tìm kiếm một thứ gì đó thân quen. Nó đã ngồi đó 3 ngày nay, dù có dụ ăn uống nhưng nhất quyết nó vẫn không đi, mọi người bất lực đành để nó ngồi đó. Hoàng luôn luôn bên cạnh nó rồi. 3 ngày nó không ăn uống không nói một lời nào, chỉ ngồi đó và lâu lâu xuất hiện những giọt nước mắt đau thương trên khuôn mặt kia nhưng nhanh chóng bị nó gạt đi
_Nếu em muốn khóc, dựa vào vai anh – Hoàng nói rồi đẩy đầu nó vào vai mình. Theo quán tính, đầu nó tựa vào bờ vai anh. Nhắm mắt lại, nó đã mệt mỏi trong 3 ngày nay, nó đã muốn chết theo ba mẹ nó nhưng không thể. Đành tựa vào vai anh mà khóc nức nở. Từng tiếng khóc của nó như xé nát lòng anh, nước mắt rơi ướt đẫm vai áo anh, từng giọt nước mắt chảy xuống cùng với tiếng nấc. Nó khóc rồi thiếp đi trên đôi vai vững chắc của anh, anh cũng để yên nó ngủ có lẽ 3 ngày nay nó đã không chợp mắt rồi. Anh nhắm mắt lại, thở dài, cầu mong cho mọi đau thương qua nhanh
_Ngủ đi, rồi sáng mai dậy mọi nỗi buồn sẽ tan biến em nhé !- Anh thì thầm vào tai nó, hôn lên trán nó…..
Chương 22
Ads Nó đã chìm vào trong giấc mơ kinh khủng, từ việc anh không tin nó, hắt hủi nó, rồi tiếp đến là việc nó nhận thấy nó đã mất bố mẹ nó. Thật đau đớn, tại sao không tha cho nó ngay cả trong giấc mơ cơ chứ, nó muốn quên, nó muốn xóa sạch trí nhớ. Nó dường như mắc kẹt trong cái thế giới đầy sự đau thương đó, không tài nào thoát ra được, nước mắt nó bắt đầu rơi làm sao để nó có thể rời xa cái sự thật đau buồn đó đây.
_Ngọc, Ngọc, tỉnh dậy đi! – Hoàng lay lay má nó, anh đang ở dưới nhà thì nghe thấy tiếng khóc, vội chạy lên đây thì thấy nó đang gặp ác mộng. Sau một hồi lay lay, nó cũng tỉnh dậy, đôi mắt thẫn thờ chứa đầy sự đổ vỡ.
_Anh…anh ơi, em…- Nó vội ngồi dậy ôm chầm lấy anh mà khóc, mà vơi đi nỗi đau.
_ Nào…em sẽ vượt qua thôi, cô lên!- Hoàng ôm lại nó, anh vỗ nhẹ lên lưng nó….
Sau một hồi khóc đã đời, nước mắt nó đã ngừng chảy, phải nói đúng hơn là không còn nước mắt nữa. Mắt nó khô ráp, đau xót nỗi đau thể xác cộng với nỗi đau của tâm hồn làm nó không muốn sống trên đời này, tuy nhiên ý nghĩ đó nhanh chóng được nó gạt ra khỏi đầu.
_Bác sẽ cho con sang Singapore du học, con sẽ làm lại mọi thứ – Bác nó ngồi đối diện với nó, nhâm nhi tách trà. Bác nó muốn nó quên đi mọi thứ, hay con để che đậy một thứ gì đó khác.
_Dạ – Nó chán nản đáp, đúng là nó rất muốn rời khỏi nơi này, nơi của đau thương.
_Con đi cùng Ngọc nhé Hoàng! – Mẹ Hoàng nói, cô coi nó như con ruột của mình . CÔ đã xác định là sau này nó sẽ là con dâu của mình rồi.
_Dạ vâng – cũng như nó, anh chán nản đạp lại cho có lệ. Nhìn sang nó thấy nó lạnh lùng, chả nói gì
_2 con sẽ đi vào ngày mai chuyến bây 10h sáng, đi càng sớm càng tốt. Giờ 2 con lên lầu nghỉ đi – Bác nó nghiêm nghị nói
_Dạ – 2 người đồng thanh. Bước lên phòng….
10h sáng hôm sau, cả 2 người đều lên máy bay. Đưa đi 1 tâm hồn non nớt nhưng đã trải qua rất nhiều vết thương, 1 người còn lại sẽ là người chữa lành vết thương. Cảnh chia tay không có những cảnh sướt mướt, không một lời tiển biệt của một ai. Chỉ là 2 cái bóng đi cùng nhau, người con gái lạnh lùng đôi mắt vô hồn thu hút khá nhiều ánh nhìn của mọi người bởi cái vẻ ngây thơ nhưng lại thờ ơ, người con trai với vẻ bề ngoài hoàn hảo đến từng chi tiết, lo lắng cho người con gái đi bên cạnh. Mỗi người trông có vẻ tương phản nhau như khi ghép 2 người vào với nhau lại trông như một bức tranh hoàn hảo, không thiếu một cảm xúc nào. Giờ phút này sẽ châm dứt cho sự đau thương, từ giờ sẽ chỉ có hạnh phúc…..
*4 năm sau* Tại sân bay Tân Sân Nhất có một cặp trai tài gái sắc vừa bước ra khỏi cổng ra vào. Người con gái sở hữu nét đẹp tự nhiên, mái tóc được duỗi thẳng, thả xuông màu nâu, đôi mắt sâu thẳm chả ai có thể nắm bắt được, làn da trắng mịn, mặc một chiếc áo cánh dơi màu trắng để lộ bờ vai trắng tôn thêm làn da trắng mịn của cô, quần short đen khoe đôi chân dài, đi đôi boot màu nâu cả người cô toát lên 1 sat khí lạnh lùng. Người con trai đi bên cạnh, sở hữu 1 nét đẹp lãng tử, mái tóc ngắn được cắt theo đúng như mốt thời thượng hiện nay cùng với sống mũi dọc dừa, thân hình chuẩn cao khoảng 1m85, mặc áo thun trơn màu đen, quần tây dài màu trắng, đi giày converse màu xanh đen, đeo kính đen. Mỗi người có 1 vẻ đẹp riêng, tưởng chừng như tương phản nhưng đi cạnh nhau lại thấy như một bức tranh hoàn hảo, đẹp không tì vết. Sân bây cả già, trẻ, gái, trai đều nhìn theo 2 người đó. Đã quen thuộc với cảnh này, người con gái kéo người con trai xuống thì thầm to nhỏ. Ở một góc độ khác, người ta lại tưởng cô gái này đang mi nhẹ lên má chàng trai. Chàng trai cười mim, một nụ cười quyến rũ hết tất cả các bà mẹ, bà già, cô nữ sinh nói chung là phái nữ phải xịt máu mũi, còn phái nam thì ghen tị với nhan sắc đó.
Cả 2 người đều biết điều đó nên tránh cho sự việc là bệnh viện quá tải nên nhanh chóng ra khỏi sân bay. Ở ngoài có một người đàn ông chờ sẳn
_Chào tiểu thư, thiếu gia, xin mời vào xe ạ! – Người đàn ông đó cung kính đón 2 người vào chiếc xe BMW màu đen sang trọng.
Cả 2 người bước vào xe, đến lúc này người con gái mới mở mắt kính ra.
_Hình như người Việt Nam chưa được ngắm trai, ngắm gái bao giờ hay sao ấy nhỉ? – Người con gái giọng nhí nhảnh. Phải người con gái đó không ai khác chính là nó, còn người con trai kia thì ai cũng biết nhỉ là Hoàng đấy. Nó bây giờ là một cô gái 19 tuổi, đã tốt nghiệp trường đại học NUS của Singapore về nghành Luật Kinh Tế cùng với cái bằng đại học xuất sắc. 4 năm qua, nó chỉ biết tới học và học, cuộc sống của nó chỉ có học. Nó lạnh lùng đi rất nhiều đến mức đáng sợ, tuy nhiên ở cạnh anh, nó vẫn luôn là nó.
_Xuống xuống em ơi, bay cao coi chừng té – Hoàng trêu nó, anh vẫn luôn yêu nó như ngày nào. Quàng tay qua người nó, anh đẩy đầu nó vào vai mình
_Nghỉ chút đi, từ giờ về tới nhà còn tới 3 tiếng nữa – Hoàng nhắc nhở. Nghe anh nói, nó cũng nhắm mắt mà ngả vào lòng anh thư giãn, nó biết chặng đường phía trước rất nhiều chông gai mà nó phải vượt qua. Anh bây giờ là 24 tuổi, nắm chắc trong tay một chuỗi các khách sạn ở các nước nhờ sự độc đoán và thông minh của anh. Ở tuổi này anh đã có một sự nghiệp vững chắc và tiếng tăm. Dù tốt nghiệp bằng đại học Luật hạng ưu nhưng anh lại quyết đinh đi làm kinh doanh, từ 2 bàn tay trắng, anh đã xây dựng lên một sự nghiệp mà ai cũng hằng mong ước.
4 năm qua, là một quãng thời gian không dài mà cũng chả ngắn gì. 2 người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




